Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341966
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1966 lượt.
ra người mình, lần ấy là vì nhìn thấy Hứa Chí Hằng ôm Tô Mẫn Mẫn rời đi, tâm trạng cô ấy không tốt nên đã uống rất nhiều.
Hôm ấy cô ấy cùng Kỳ Quyên, Tiêu Tinh hát bài hát của SHE, hát đi hát lại lời bài hátDo you love me, ba cô gái đều hát rất hay, phối hợp rất ăn ý, cười khúc kha khúc khích, một bức tranh ấm áp nhưng chói mắt. Vệ Nam đứng giữa, cầm micro khua chân múa tay, khuôn mặt nở nụ cười rạng rỡ nhất nhưng tận sau trong đáy mắt là nỗi cô đơn và xót xa. Lúc ấy Lục Song rất muốn nói với cô ấy rằng, đồ ngốc, đừng giả vờ nữa, em không thấy mệt sao? Nếu em muốn khóc thì anh sẽ cho em bờ vai của mình, anh sẽ coi như không nhìn thấy gì cả.
Có lẽ trái tim mình đã rung động vào chính khoảnh khắc ấy, ý nghĩ muốn làm cho cô ấy vui vẻ đã dần bén rễ trong tim, thời gian tiếp xúc với cô ấy càng dài thì ý nghĩ ấy lại càng mãnh liệt, dần dần đâm chồi nảy lộc, giống như dây leo bao quanh trái tim mình.
Hồi ấy mình chỉ là “bạn của anh trai” trong mắt cô ấy, không có tư cách nói với cô ấy những điều như “anh muốn làm cho em cảm thấy vui vẻ”.
Còn bây giờ thì sao? Mình vẫn là người đã tỏ tình nhưng không được đáp lại, chỉ có thể đợi cô ấy quay đầu lại, giữ lại mối tình mà mình tự cho rằng không quá xa vời.
Bây giờ là đám cưới của Tiêu Tinh, Vệ Nam nhiệt tình uống hộ cô ấy hết cốc rượu này đến cốc rượu khác, nụ cười vẫn nở trên môi, dường như đúng là một phù dâu cảm thấy buồn vì chị em tốt của mình kết hôn. Nhìn cô ấy nhiệt tình uống rượu giữa đám người vây quanh, uống hết từng cốc rượu mà không chút do dự, Lục Song thấy trong tim nhói đau dữ dội.
- Có thể làm gì vì em nữa đây?
- Làm thế nào mới có thể khiến em vui vẻ thực sự?
- Anh vẫn không thể bước chân vào trái tim em được sao?
Nhìn những giọt nước mắt chưa khô trên mặt Vệ Nam, Lục Song khẽ thở dài.
Vệ Nam đã khóc vì Hứa Chí Hằng, khóc vì Kỳ Quyên, khóc vì Tiêu Tinh. Mỗi lần cô ấy khóc Lục Song đều ở bên cạnh, nhìn cô ấy đau xót rơi lệ vì những người ấy. Nhưng… Vệ Nam chưa bao giờ khóc vì Lục Song. Tuy Lục Song không hy vọng cô ấy khóc vì mình, nhưng thấy cô ấy chỉ biết quan tâm đến người khác, lo lắng cho người khác, yêu Hứa Chí Hằng, nhớ mong những người chị em tốt của mình mà không hề để ý đến một người tên là Lục Song đang đứng trước mặt mình.
Dù da mặt mình có dày đến đâu đi chăng nữa thì vẫn cảm thấy khó chịu.
Hết lòng quan tâm, chiều chuộng, chờ đợi cô ấy, tuy nói không để ý, nói sẽ đợi nhưng không phải vì quá tự tin mà vì ngoài cách đó ra thì không còn cách nào khác cả.
Sự chờ đợi trong mỏi mòn và giày vò này sẽ kéo dài bao lâu đây?
Khi tỉnh lại Vệ Nam thấy mình đang nằm trên chiếc giường êm ái trong khách sạn. Vì say rượu nên thấy đầu đau như búa bổ, Vệ Nam day huyệt Thái Dương rồi ngồi dậy. Chiếc đèn bàn vẫn bật, phát ra ánh sáng vàng dịu, Vệ Nam quay sang thì thấy Lục Song đang say sưa đanh máy, ánh sáng chiếu vào mặt anh ấy, trông thật dịu dàng.
- Cảm giác ấy khiến Vệ Nam cảm thấy rất ấm áp.
Giống như ôm một chiếc lò sưởi trong lòng vào mùa đông, khiến lòng người cảm thấy ấm áp. Vệ Nam khẽ mỉm cười, đứng dậy bước rón rén đến sau lưng anh ấy, vốn định bóp cổ anh ấy để doạ nhưng vừa đưa tay ra thì thấy anh ấy đang đánh bài trên word, cử sổ chat bên cạnh không ngừng nhấp nháy, tin nhắn đến từ một người có ID là “biên tập Tiểu Đồng”.
“Đồ khốn, tôi biết ngay là trả lời tự động mà, cậu chết ở đâu rồi hả?” Chữ viết trong cửa sổ chat màu đỏ như máu, mấy giây sau lại nhắn tiếp: “Tôi tìm cậu mấy ngày mà không được, muốn học Chu Phóng chậm nộp bài hả? Còn dám cài đặt trả lời tự động là: không có bản thảo, muốn lấy mạng thì lấy, muốn tôi tức chết hả?”
Lục Song liếc nhìn tin nhắn QQ rồi nhếch mép mỉm cười, nhắn lại: “Đừng nóng, em đang viết, chỉ còn hơn mười nghìn chữ nữa thôi là kết thúc”.
“Cuối cùng cậu cũng sống lại rồi? Ngày mai là hạn cuối rồi đấy, mười nghìn chữ có xong được không?”
“Yên tâm, em có bàn tay máy mà”.
“Vậy thì tốt. Cậu đang ở đâu vậy, gọi điện thoại không liên lạc được”.
“Cùng cô ấy xuất ngoại dự hôn lễ của bạn. À đúng khi nào xuất bản anh đổi lại bút danh là Lục Hựu Hựu nhé, em nói với anh chưa nhỉ?”
“Bó tay cậu, bây giờ mới nói”.
“Hix, dạo này em bận quá, quên mất, xin lỗi anh, bây giờ nói có kịp không?”
“… Thôi, chuyện bút danh cậu muốn đổi lại tôi cũng chẳng có ý kiến gì, bút danh trước đây của cậu là Tôi là virus đừng kích tôi biến thái quá, Lục Hựu Hựu nghe hay hơn”.
“Vậy ạ, em cũng thấy hay”.
Sau khi đóng xong, Lục Song đóng cửa sổ chat rồi khẽ cười: “Nam Nam, nhìn trộm đủ chưa?” Sau đó quay đầu lại nhìn Vệ Nam.
Vệ Nam giật nảy mình, vội vàng quay sang chỗ khác: “Anh phải nộp bản thảo sao không nói sớm. Bây giờ mới vội vội vàng vàng viết, như vậy sẽ vất vả lắm đấy”.
“Không sao, tối nay anh định thức đêm viết cho xong, em mệt thì ngủ sớm đi”. Lục Song cười rồi quay đầu lại đánh tiếp.
Vệ Nam gật đầu rồi vào phòng tắm, sau khi gột sạch hơi rượu trên người lại thấy khó chịu vì đói bụng.
Tắm xong, cô nhìn vào cuốn danh bạ điện thoại đặt trên bàn, gọi điệ