Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ồn Ào Nhỏ

Ồn Ào Nhỏ

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341742

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1742 lượt.

cả kinh.
“Anh yêu tôi, giống như tôi yêu Đường Tống”. Tôi dời ánh mắt sang chỗ khác.
“Mãi mãi là tự mình chuốc lấy đau khổ, không có kết quả sao?” Hòa Nhất buột miệng nói.
“Tôi đi tắm.” Tôi cố gắng đứng dậy.
Quần áo mặc trên người bởi vì nôn mửa nên bị dính bẩn, rất hôi không thể ngủ được.
Hòa Nhất giúp tôi xả nước xong, đỡ tôi đi vào, hắn nói sau khi giúp tôi xong xuôi hắn sẽ rời đi, dường như hắn lo lắng tôi sẽ bị chết đuối trong bồn tắm vậy.
Sau khi cởi quần áo ra, tôi ngồi vào trong nước ấm, cả người khoan khoái rất thoải mái. Tôi hít sâu một hơi, vùi đầu vào trong nước. Trong nháy mắt, trước mắt lướt qua rất nhiều người.
Đường Tống, Hòa Nhất, Phạm Vận, Dương Dương, Tần Lệ, a Vane, Vĩ Vĩ, Tô Gia Minh, Duy Nhất. . . . . . Từng khuôn mặt, huyên náo chen chúc trong đầu tôi.
Nín thở quá lâu, trong lồng ngực giống như là ẩn dấu một cái trống đang gõ thùng thùng, nhịn không được, tôi thoát ra khỏi mặt nước, hít lấy từng ngụm từng ngụm không khí.
Vào lúc tôi vừa thoát ra khỏi mặt nước, cửa phòng tắm liền bị người nào đó mạnh mẽ đẩy vào.
Tôi cả kinh, quay đầu lại, nhìn thấy đôi mắt của Đường Tống như đang chứa một ngọn lửa giận, ngùn ngụt cháy.
Thực sự là chuyện này phát triển quá mức bất ngờ, nhất thời không kịp thích ứng, tôi ngây người nhìn.
“Đường Tống, cô ấy uống rượu say, đúng lúc đó tớ trông thấy, liền vào chăm sóc cho cô ấy, cậu đừng suy nghĩ nhiều.” Tôi nghe thấy âm thanh giải thích của Hòa Nhất ở bên ngoài.
Đường Tống không nói một lời, cứ như vậy nhìn tôi, thật lâu mới nói :“Hòa Nhất, cậu đi ra ngoài đi.”
Đợi một lúc lâu, rốt cuộc tôi cũng nghe thấy tiếng đóng cửa của Hòa Nhất.
Đường Tống liền đứng ở cửa phòng tắm nhìn tôi, nhìn ánh mắt của hắn, càng ngày tôi càng không hiểu.
“Em biết mình đang làm cái gì không?” Đường Tống hỏi.
“Tôi và hắn, thật không có xảy ra chuyện gì cả.” Tôi giải thích.
“Em muốn anh cùng cô ấy giữ khoảng cách, nhưng em cùng Hòa Nhất lại coi như không có xảy ra chuyện gì?” Đường Tống nói.
Nước trong bồn tắm từ từ trở nên lạnh, tôi cười khẽ :“Bây giờ anh đang bắt lỗi của em sao?”
“Tần Khinh, đừng cố tình gây sự nữa.” Đường Tống đi tới, kiên quyết lôi tôi từ trong bồn tắm ra ngoài, lau sạch sẽ cơ thể, sau đó giúp tôi mặc áo ngủ vào.
“Anh thấy bây giờ chúng ta đã huề nhau chưa?” Tôi cười.
“Đúng vậy.” Đường Tống thừa nhận.
“Không thể nào.” Tôi đẩy hắn ra.
“Tại sao?”
“Bởi vì giữa em và Hòa Nhất không có gì, nhưng anh cùng Phạm Vận lại có rất nhiều”
“Đại Khinh, em không cảm thấy mình đã thay đổi sao?” Đường Tống lẳng lặng nhìn tôi.
Nhìn gương mặt của hắn, đây là người đàn ông đầu tiên trong cuộc đời của tôi, từng là một thời tuổi trẻ của tôi, mà bây giờ quan hệ của chúng tôi lại biến thành khó chịu như vậy, thật rách nát. Tôi bỗng nhiên thấy mệt mõi, mệt đến nỗi chỉ có thể thốt ra một câu :“Đường Tống, tại sao chúng ta lại biến thành như thế này?”
Đúng vậy, tại sao lại biến thành như vậy.
Tôi thật không hiểu.






Đường Tống cũng không hiểu, trong mắt hắn cũng nhuộm đầy vẻ mê muội giống như tôi.
Tiếp tục như vậy, tôi sẽ không còn là tôi, mà hắn cũng sẽ biến thành một người khác không còn là hắn nữa. Hòa Nhất nói rất đúng, tình yêu của tôi quá ích kỷ, làm tôi đánh mất chính bản thân mình.
Tần Khinh tôi yêu đến độ quên mất tên của mình.
Đường Tống, tôi ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt của hắn, nhẹ giọng nói “Chúng ta tạm xa nhau một thời gian đi”.
Tôi buông tay không phải vì tôi bỏ cuộc, chỉ là muốn cho hai bên một chút thời gian, để hiểu rõ lòng mình.
“Sao lại có loại người khuyến khích người ta ly hôn? Thật là làm chậm sự phát triển của xã hội”. Tôi đứng ở góc độ lớn phê bình hắn.
“Tớ chính là suy nghĩ cho cậu, thử nghĩ xem, dưa leo buổi sáng hai đồng một cân, buổi trưa một đồng rưỡi một cân, buổi tối bán tháo một đồng một cân”. Tô Gia Minh vẫn còn thuyết phục tôi.
“Cậu nói xem bản thân là một người đàn ông, tại sao suy nghĩ không có một chút gì là trưởng thành, cả ngày tới lui xía vào chuyện người khác, càng lúc càng giống tớ, cậu làm thế không sợ phụ lòng liệt tổ liệt tông nhà cậu à?” Tôi lo lắng.
“Chị Khinh à, chị không cần phải lo chuyện đó, liệt tổ liệt tông nhà chúng tôi cũng không nhọc lòng chị quan tâm”. Công lực mồm mép của Tô Gia Minh ngày càng cao rồi.
“Tớ thật không muốn quan tâm chuyện nhà của cậu, chỉ là cậu cả ngày quan tâm chuyện gia đình của tớ, cực kỳ rãnh rổi”. Tôi lắc đầu.
Cũng không biết lời nói này có chổ nào chọc đến hắn, đứa nhỏ này giận dỗi đứng lên, khẽ ném chiếc đũa, nước canh văng ra ngoài, xoay người rời đi.
Tôi đuổi theo cũng không được, không đuổi theo cũng không xong, ngơ ngác tại chỗ, có chút lúng túng. Thở dài ngồi xuống, tiếp tục ăn, một bàn lớn thức ăn, không thể lãng phí.
Đang vùi đầu ăn, bỗng nhiên có người ngồi xuống ở phía đối diện. Ngẩng đầu lên, liền bắt gặp một đôi mắt nhỏ dài.
“Trùng hợp gặp tôi?” Tôi biết rõ nhưng vẫn muốn hỏi.
“Làm sao có thể trùng hợp