XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ồn Ào Nhỏ

Ồn Ào Nhỏ

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341748

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1748 lượt.

thời điểm, tôi như cũ gắt gao nhớ ngày đó Phạm Vận bị thương lúc Đường Tống chạy đến trên mặt lộ vẻ khẩn trương.
Tôi nghĩ, nếu như nằm ở đó chính là tôi, hắn cũng sẽ có vẻ mặt như vậy. Chỉ là, tôi nghĩ mình quá tham lam — duy nhất, tôi chỉ nghĩ tới tôi là duy nhất của hắn.
Còn nhớ rõ Đường Tống từng nói, quá khứ đã qua, anh sau này, chỉ có em.
Chỉ là, quá khứ mặc dù đã qua, trí nhớ như cũ vẫn tồn tại.
Tôi dù có kiên cường thế nào đi nữa, cũng không sánh được quá khứ của bọn họ.
Vào đầu mùa xuân, đồng nghiệp đi du lịch Nepal trở về, mang đến rất nhiều quà tặng, rất nhiều khăn lụa đặc sắc của dân tộc, dây chuyền vòng tay khuyên tai bằng bạc, tượng gỗ điêu khắc, đồng điêu khắc, mặt nạ vân vân…., chất thành một đống, để cho chúng tôi tự do chọn lựa.
Tôi lại nhìn trúng một hình trái cây, vỏ ngoài cứng rắn, rất kỳ lạ.
Có tên là quả Belle, đồng nghiệp nói cho tôi biết, quả Belle là một loại trái cây.
Tôi nhớ laị, đã từng có người nói cho tôi biết, Belle có ý nghĩa là hôn nhân. Hắn nói, hôn nhân của tôi, là giả dối cùng ngắn ngủi.
Tôi đã từng hối hận? Nhìn quả Belle kia, tôi ngộ không ra.






Giữa tôi cùng Đường Tống tình cảm vẫn như cũ, vậy mà tôi lại từ từ cảm giác giữa hai người có một tầng sương mù màu trắng.
Tôi nhìn không rõ hắn, mà hắn, có thể cũng không nhìn rõ tôi.
Về chuyện Phạm Vận bị thương, chúng tôi không bàn luận gì, làm thế nào để nói đây? Chẳng lẽ nói, àh, thật vô ý, em gái em lỡ làm ngươi bị thương bạn gái trước của anh, nguyên nhân là do bạn gái trước dường như muốn cướp em rể tương lai của em, hơn nữa cô bạn gái trước dường như còn chưa dứt tình cảm với anh, đúng rồi nhân tiện nói một câu, em rể tương lai cùng bạn gái trước chính là bạn học của nhau, cũng là người bạn thân kia của anh.
Quan hệ lòng vòng quá phức tạp, tôi kìm nén đến tức giận.
Trừ lần đó ra, Đường Tống dường như đối với bụng của tôi không có hứng thú gì lớn, cũng không có như xưa mỗi ngày tiếp xúc.
Đang suy nghĩ, cuốn album trong khe hẹp chợt rơi ra một tấm hình, rớt xuống trên mặt đất.
Đợi thấy rõ người trên tấm hình kia thì con mắt giống như là bị một lưỡi dao sắc bén cắt, đau không thể tả — đó là tấm ảnh thời niên thiếu của Phạm Vận, một bộ đồ trắng, mắt ngọc mày ngài, nụ cười xinh đẹp.
Máu nóng trong thân thể tôi chợt xông lên đầu, huyệt thái dương đập thình thịch, nhất thời ngã ngồi ở trên giường, nửa ngày cũng chưa trở lại bình thường.
Tôi không ngốc đến nỗi tin Đường Tống sẽ đem Phạm Vận gì đó vứt bỏ đi, nhưng chính lúc nhìn thấy tấm hình tôi có một cảm thụ khác, trong nội tâm tôi giống như trời long đất lở, bên ngoài lại yên tĩnh không một tiếng động.
Không biết qua bao lâu, không biết dùng bao nhiêu sức lực ý chí mới có thể bình tĩnh lại, bàn tay khẽ run đem hình bỏ vào trong ví tiền của mình.
Đang lúc sợ sệt, chợt nghe thấy Đường Tống đi lên lầu, tôi nép sát vào vách không muốn hắn biết tôi ở đây, nhưng hắn lại đi thẳng vào phòng của mẹ chồng.
Tôi lặng yên không một tiếng động đi ra ngoài, bước chân nhẹ giống như một con mèo nhỏ, từ từ tiến về gian phòng đó. Nép vào cánh cửa, bên trong hai mẹ con đối thoại âm thanh mơ hồ truyền ra.
"Bây giờ đã làm ba rồi, cũng không thể giống như trước kia tới lui cùng Phạm Vận, dứt khoát với con bé ấy đi, đừng làm tiểu Khinh biết, tránh cho nó mất hứng ảnh hưởng tâm tình."
"Con hiểu."
"Đúng rồi, gần đây mẹ thấy tiểu Khinh có vẻ gầy, ngày mai mẹ hẹn với thầy trung y tới khám cho nó, sẳn kiểm tra đứa bé luôn."
"Không cần, đừng phiền phức như vậy."
"Phiền phức gì? Mẹ hỏi con rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Nhà người ta khi lên chức ba đều vui mừng hớn hở, còn con thì không đem chuyện đứa bé để trong lòng. Nhưng mẹ nói cho con biết, coi như con dù không thích tiểu Khinh, đứa bé kia vẫn là con của con, chớ không quan tâm."
"Mẹ, chuyện chúng con, chúng con tự lo được."
"Cái gì tự lo? Con cho rằng mẹ thật không nhìn ra con đối với Phạm Vận tình vẫn chưa dứt? Con à, nếu tiểu Khinh không có đứa nhỏ này, mẹ nói không chừng cũng mềm lòng sẽ đồng ý cho con cùng Phạm Vận, nhưng bây giờ tình huống bất ngờ, con không thể để cho con của con nó không có cha? Cho nên vẫn là nên chuyên tâm ở bên cạnh tiểu Khinh đi, hiểu chưa?"
"Mẹ, con hiểu rồi."
Tôi giống như mèo từ từ rụt trở về.
Khi phát hiện tôi trong phòng của hắn thì Đường Tống trong mắt lướt qua một tia ngắn ngủi kinh ngạc. Đi xuống ăn cơm, hắn nói.
Tôi mỉm cười, ừ.
Trong bữa tiệc, mẹ chồng vừa nhìn tôi uống canh, vừa hỏi, các con tính đặt tên gì cho đứa nhỏ chưa?
Không vội. Đường Tống vùi đầu ăn cơm.
Cái gì không vội? Không bao lâu nữa đứa bé sẽ ra đời, mẹ nói con làm ba, một chút cũng không hiểu chuyện, ban đầu mẹ còn nghi ngờ, nhưng ba liền suy nghĩ hết tên này đến tên khác để lựa chọn. mẹ chồng oán giận.
Vậy thì mọi người quyết định là được rồi. Đường Tống thuận nước đẩy thuyền.
Làm sao con liền một chút cũng. . . . . . Làm phiền mẹ như vậy, mẹ chồng cũng không tiện nhiều