Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ồn Ào Nhỏ

Ồn Ào Nhỏ

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341790

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1790 lượt.

ền của Khang sư phụ, ăn ngon thấy rõ, tôi muốn dừng nhưng không thể dừng được, và anh cũng thế. Hai chúng tôi trốn vào trong xe, mặt đối mặt, thân thể kề sát thân thể, mỗi một lúc càng tiến vào nơi sâu nhất.
Đến phút chót tiến vào, đầu óc tôi đang sung sướng đến trống rỗng, bỗng nhiên tôi có suy nghĩ: tuy Đường Tống không yêu tôi nhưng có khả năng anh thích ở trên người tôi.
Thực tiễn đã chứng minh, ở trong ví tiền của anh lúc nào cũng có biện pháp phòng ngừa, bởi vì chúng tôi có thể phát thú tính mọi lúc mọi nơi.
Nhưng vào một ngày nào đó, tôi nhìn trên tạp chí thấy tỷ lệ thành công ngừa thai an toàn của áo mưa chỉ có 98%, tôi cảm thấy lo sợ, theo cái tỷ lệ này, tôi và Đường Tống dự trữ khoảng chừng hai trăm cái, vậy có khả năng có bốn lần mang thai _ mà nếu trong đó có một lần sinh đôi thì sẽ thành lập một đội bóng rổ rồi.
Chị áo mưa lừa gạt, tôi quyết định mua thuốc tránh thai, tuy sẽ gây hại cho thân thể một chút nhưng ít nhất là được an toàn.
Khi đến tiệm thuốc, tôi đang khẽ hỏi nhân viên bán hàng, vậy mà tên Tô Gia Minh, âm hồn bất tán xuất hiện, chỉ vào một hiệu thuốc nói: “lọai này là lọai tốt nè, đối với thân thể chỉ có tác dụng phụ nhỏ thôi, tỷ lệ thành công cao, cho dù ăn bao lâu, cô có muốn sinh em bé cũng không thể sinh được.”
Đây là nguyền rủa thẳng thừng, tôi híp mắt trừng anh ta, nhưng cuối cùng vẫn muốn anh ta chỉ dẫn hiệu thuốc đó là hiệu thuốc nào.
Ra khỏi tiệm thuốc, Tô Gia Minh nhất định bắt tôi mời anh ta ăn cơm, nói là báo đáp công ơn anh ta đã chỉ dẫn cho tôi mua thuốc, suy nghĩ một lúc, quyết định kéo anh ta đi ăn tiệc đứng bên cạnh. Cái này chắc hợp với khẩu vị của Tô Gia Minh, nên vừa nghe, thằng nhóc này đã vui mừng lôi kéo tôi đi như bay. Tuy giá tiền đắt chút nhưng đồ ăn có thể xem là không tệ. Một sảnh lớn như vậy đầy thức ăn ngon: Đu đủ hầm sò tuyết, tỏi dung con hào, bò hầm tiêu, tôm muối tiêu, cua đồng, ốc sên Pháp, cá mặn, còn có các thức uống, hoa quả, bánh ngọt, đối với người không kiêng ăn như hai đứa chúng tôi thì không có nơi nào tốt hơn nơi này.
“Buổi sáng vừa hoàn thành xong một ca phẩu thuật, mệt chết đi được, cũng may có thức ăn ngon, nếu không chắc tôi đi tự sát.” Tô Gia Minh miệng vừa nhai thịt bò hầm vừa ai oán nghiệp thấy thuốc vất vả.
“Dạo này, việc tự sát không tiện tiến hành đâu, nhảy sộng tự vẫn sẽ làm ô nhiễm nguồn nước, nhảy lầu dễ dàng va vào người khác, chết trong nhà thì căn nhà đó sẽ không có người mua, bị xe tông sẽ ảnh hưởng đến tâm lý người khác, làm cho người ta lo sợ.” Tôi nói.
“Cô đang khuyên tôi không nên tự sát sao?” Tô Gia Minh hỏi.
“Không phải.” Tôi lắc đầu, nói tiếp: “Tôi nói là, anh phải nghĩ ra kế hoạch tự sát không làm liên lụy đến một ai, nếu không chính anh sẽ lại để lại tiếng xấu muôn đời, lúc đó tôi không có cách nào giúp được anh.”
Tiểu Gia Minh nổi giận: “Tần Khinh, cô khi dễ tôi.” Hạ ánh mắt xuống, rồi, thằng nhóc này bắt đầu trả thù rồi, anh ta hỏi thẳng tôi: “ À đúng rồi, tình địch của cô dạo này có khỏe không?”
Trong đời tôi thất sách nhất chính là chuyện mấy ngày trước lôi kéo cậu ta cùng Vĩ Vĩ ăn trưa, Tô Gia Minh này bát quái so với khứu giác chó còn mạnh hơn, tôi và Vĩ Vĩ không cẩn thận lộ ra vài câu nói, với cậu ta siêng năng hỏi thăm vài chuyện, đại khái cũng biết chuyện tình giữa tôi – Đường Tống và Phạm Vận.
“Tôi không biết, người ta ở tận Vương quốc Anh, liên hợp quốc Bắc Ireland, quá xa, quan tâm không tới” – tôi vừa nói vừa tiếp tục ăn, tiệc đứng tinh túy chính là người đến người đi, nếu không nắm bắt đến trước, chính là cầm chắc đến sau.
“Chẳng lẽ cô không hận cô ấy” – Tô Gia Minh hỏi
“Hận cũng không hẳn hận, chỉ là bạn gái trước và bạn gái sau cạnh tranh, so tài xem ai chết thảm hại hơn, cho nên nói chúng tôi không thể trở thành bạn bè" - tôi ăn cá nướng vàng, mùi vị ngon vô cùng.
Nhìn thấy tôi sắm vai chị gái bình tĩnh, Tô Gia Minh rất thất vọng, suy nghĩ một chút, lại bắt đầu nổi máu bác sĩ tâm lý, nói – “Đại Khinh, tôi cảm thấy, cô nhất định là rất thích Đường Tống”
Lời này vừa nói ra, lực sát thương thật lớn, tim tôi thót một cái, bởi vì mọi người không ngừng chất vấn tôi vì sao cố tình cứ dán vào người Đường Tống, chỉ có Tô Gia Minh có lý luận khác, tôi quyết định tạm thời nghe thử.
Tô Gia Minh kiêu ngạo cố gắng tiêu diệt món cá hồi trong bàn, nói, “thật ra đây là một loại bệnh tâm thần”
“Cậu mới bệnh tâm thần” - Tôi phỉ nhổ hắn.
“Wei wei, cô nghe tôi nói hết đã, thật ra thì, đây là một loại bệnh lý, cô xem đi, cô từ nhỏ thiếu hụt tình thương của mẹ, nên khao khát có được tình cảm, tạo thành quán tính trong lòng mình, giống như không có được tình cảm nên mình càng khao khát. Sau khi lớn lên, người theo đuổi cô không ít, Đường Tống cũng không tính là ưu tú nhất đi, tại sao lại thích anh ta, bởi vì sâu trong lòng cô biết mình không chiếm được anh ta, cái này cùng với lúc còn nhỏ thiếu sót tình cảm trùng hợp tương đồng, không thể khống chế tâm trí cùng tư tưởng của mình, kết quả là, cô liền không phải là Đường Tống thì không lấy chồng.
“Ý của cậu