Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341795
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1795 lượt.
là, trong tiềm thức của tôi, đem Đường Tống nghĩ thành mẹ mà yêu?” – Tôi phiên dịch lại lời của Tô Gia Minh.
“Có thể nói như vậy” – Tô Gia Minh lại bắt đầu tiêu diệt sò Bắc Cực
Trong nháy mắt tôi cảm thấy, đứa nhỏ Tô Gia Minh này so với Vĩ Vĩ, Duy Nhất…..ác hơn nhiều, người ta nhiều nhất chỉ nói tôi suy nghĩ cố chấp,……..hắn tự nhiên đem chuyện tôi yêu Đường Tống làm thành một loại bệnh lý.
Cuối cùng, lúc rời đi, đứa nhỏ này còn chướng bụng, bổ sung thêm một câu – “Tần Khinh, đây là bệnh, cô phải mau chóng trị”
Tôi bị nội thương.
Nội thương xong, quyết định tiếp tục làm việc, thừa dịp còn thời gian, quyết định cùng Tần Lệ nói một chút chuyện tình của cô ấy và Dương Dương.
Gọi điện thoại, vừa hỏi, đứa nhỏ này lại ở trong Vườn Địa Đàng, tôi lo lắng sẽ gặp Hòa Nhất, liền nói cô ấy ra ngoài, ở quán café gần đó chờ tôi đến.
Tần Lệ coi như nghe lời tôi, lúc tôi đến đã gặp cô đang chờ, hai chị em đều thông suốt lòng nhau, không đợi tôi ngồi vào chỗ, Tần Lệ trực tiếp hỏi – “Chị, có phải chị muốn hỏi về chuyện của em và Dương Dương hay không?”
Tôi gật đầu – “Tần Lệ, chị nhớ em cũng biết trong lòng Dương Dương có người khác”
“Phạm Vận đúng không?” - Tần Lệ gật đầu – “Em cũng sớm biết rồi”
“Chị không phản đối hai người kết hôn” – tôi tỏ rõ quan điểm – “Nhưng Tần Lệ, em phải hiều được mình sẽ đối mặt với cái gì. Rất có thể em lao tâm lao lực đi yêu cậu ta, quan tâm cậu ấy, quay đầu lại, tim của cậu ta vẫn như cũ không tại nơi này, dưới tình huống như vậy, em có thể cố gắng sao? Rất có thể em sinh con dưỡng cái cho cậu ta, vẫn như cũ phát hiện cậu ta lặng lẽ nhìn hình ảnh người xưa, dưới tình huống đó, em có thể chịu đựng sao? Rất có thể tại lúc em toàn tâm toàn ý thương yêu cậu ấy, cậu ta lại nói với bạn mình rằng, chỉ là cảm kích đối với em, dưới tình huống như vậy, em có thể chịu đựng sao?”
Gả cho một người không thương yêu mình, đồng nghĩa với tương lai sẽ có rất nhiều chuyện tình xảy ra đau đến thấu tim, tôi không hy vọng Tần Lệ bị thương.
Tần Lệ vuốt ve ly cà phê, một hồi lâu, mới giương mắt nhìn tôi. - “Chị, trước khi kết hôn, chị cũng nghĩ như vậy sao?
Tôi có chút sửng sốt, không ngờ Tần Lệ cũng hiểu rõ chuyện này.
“Chị, chúng ta là chị em, chị yêu người nào, không gạt được em, ánh mắt Tần Lệ thật trong sáng, nhưng không phải trống rỗng.
Đôi tay tôi che ly café, café vừa pha, có hơi nóng, nhưng mà che lại, có một cảm giác khác thường, che đậy cảm xúc.
“Tần Lệ, bởi vì chị biết khổ như thế, cho nên mới không muốn em cũng nếm trải”
“Chị, trước khi kết hôn với anh rễ, chị cũng suy nghĩ chuyện sẽ bị thương đến thấu tim này sao?” – Tần Lệ hỏi.
Tôi gật đầu – “Đúng vậy, suy nghĩ rất nhiều chuyện, chỉ là tưởng rằng rất đau khổ, cũng không biết hiện thực quá ác liệt như vậy”
“Nếu như….” – Tần Lệ nhìn tôi, thậm chí là nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt của cô ấy không cho phép tôi nói dối – “Chị, nếu như cho chị thêm một cơ hội, chị có gả cho anh rễ không?”
Tôi nhớ tới trước khi kết hôn, đối với bà ngoại nói một câu ------gả cho Đường Tống có thể sẽ hối hận một chút, nếu không gả cho anh ấy có lẽ con sẽ hối hận cả đời.
Tôi giữ im lặng, nhưng nét mặt của tôi không nói dối được, nó báo cho Tần Lệ biết lời nói trong lòng mình.
“Chị..” – Tần Lệ cầm tay tôi, thật chặt, nét mặt của cô ấy để cho tôi nhìn thấy được một loại kiên nhẫn quen thuộc – “Chị, em nhất định sẽ làm Dương Dương yêu em, chị xem, lúc mới bắt đầu, anh ấy cũng không thèm để ý em, nhưng bây giờ, em cũng đã là bạn gái của anh ấy, coi như trong lòng anh ấy có người khác thì thế nào? Em cũng không tin mình kém hơn người đó”
“Nhưng có nhiều chuyện, không phải cố gắng sẽ có kết quả” – Tôi cảnh cáo Tần Lệ - “Em phải chuẩn bị tâm lý thật tốt”
“Em hiểu rõ” – Tần Lệ gật mạnh đầu – “Mặc dù nói không phải cố gắng sẽ có kết quả, nhưng mà nếu không cố gắng, làm sao biết không có kết quả?”
Việc đã như vậy, tôi còn có thể nói gì nữa, người hiểu Tần Lệ nhất, phải là tôi mới đúng.
Sau khi nói chuyện xong, Tần Lệ quay về Vườn Địa Đàng tìm Dương Dương, tôi cũng chuẩn bị đón xe về nhà, đang đón xe thì trước mặt xuất hiện một bó hoa hồng to, ánh lên mắt tôi một mảng màu đỏ.
Lui về sau một bước, tôi phát hiện một đôi mắt đào hoa tà ác.
Người đã lâu không gặp – Hòa Nhất.
Từ lần trước cãi nhau, cũng chưa từng gặp qua, hôm nay bất chợt gặp lại, có chút lúng túng.
“Đây không phải là tỏ tình, chỉ là xin lỗi” – Hòa Nhất nói – “Đại Khinh, tôi thật sự sai rồi, em đừng không để ý đến tôi được không”
Hòa Nhất tự nhiên ở trên đường lớn giọng nói mang một chút nũng nịu nói ra lời này với tôi, đừng nói, đàn ông bộ dạng xinh đẹp mà nũng nịu không làm người ta cảm thấy khó chịu, ngược lại còn kích thích tính nhân từ của phụ nữ, vả lại là kích thích rất lớn.
“Anh về sau đừng xúc động như vậy là được” – tôi bày tỏ tha thứ đối với anh, nhưng đứa nhỏ này còn chưa chịu tha cho tôi.
“Em đi dâu, tôi đưa em đi” – Hòa Nhất nói.
“Về nhà, cùng Đường Tống lăn trên giường” – thật ra thì tôi cũng không phải giận anh ta,