Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341791
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1791 lượt.
của mình, tôi đây không muốn.
Hôm nay chỉ có thể hy vọng Đường Tống mau mau tìm được nơi này.
Tuy nói tôi là trạch nữ (trạch nữ: người luôn chui rút trong nhà), trạch nữ chỉ dùng Computer, mà nay Hòa Nhất tịch thu toàn bộ mọi thứ có thể liên lạc với bên ngoài, tôi chỉ có thể dựa vào việc xem tiểu thuyết sống qua ngày, mà còn là tiểu thuyết nguyên bản Anh, quá ư là thử thách trình độ tiếng Anh của tôi, tôi đặc biệt muốn hướng Hòa Nhất xin một cuốn từ điển……..để tra từ, nhưng hơi do dự, cảm thấy quá mất mặt, nên quên đi.
Tôi đang ngồi trên ghế salon đọc tiểu thuyết, Hòa Nhất ngồi xuống đối diện với tôi, cầm sâm banh nhấm nháp, ở giữa là lò sưởi âm tường, không khí này, có thể nói, thật là lãng mạn --- ý tôi là, nếu như ánh mắt Hòa Nhất không giống tiểu Dã Lang phát ra ánh sáng xanh nhìn chằm chằm vào tôi.
Tần Khinh tôi từ trước đến nay nội tâm rất mạnh mẽ, mặt đối mặt với cặp mắt lang sói kia, coi như đó là một cái bóng đèn huỳnh quang nhỏ, tiếp tục đọc sách.
Tôi bất động, nhưng địch không chịu muốn động, đứa nhỏ Hòa Nhất này uống xong một chai sâm banh, để cái ly xuống, liền đi tới bên cạnh tôi ngồi xuống.
Đọc sách, đọc sách, trong lòng tôi mặc niệm, nhưng Hòa Nhất đã từ từ đến gần, dùng cái mũi ngửi tóc tôi.
“Anh lên chức chó nhỏ sao?” – ánh mắt tôi không rời trang sách, tạm thời giả bộ bình tĩnh.
“Tóc thật thơm” – Hòa Nhất tiếp tục ngửi.
“Đừng dựa gần tôi quá, tôi không quen” – nói xong tôi dịch mông nhích qua một bên.
Cái mông Hòa Nhất cũng hoạt động theo tôi, còn để tay lên trên chỗ dựa cái ghế sau lưng tôi, càng thân mật hơn.
“Nóng quá” – tôi đứng dậy muốn chạy qua chỗ ngồi đối diện.
Nếu mà Hòa Nhất bỏ qua, hắn cũng không gọi là Hòa Nhất, đứa bé này da mặt dày đến trình độ nhất định, cư nhiên kéo tôi vừa mới chuẩn bị đứng dậy về chỗ cũ, vả lại lật người một cái, đem tôi vây lại.
“Nếu anh dùng sức mạnh, tuyệt đối có thể thành công, nhưng đồng thời trên người sẽ thiếu đi một số món” – tôi uy hiếp.
Hòa Nhất mỉm cười, môi thật mỏng, sáng bóng, trong miệng mùi thơm sâm banh vừa mới uống – “Đại Khinh, có thể vì em mà thiếu mất một cái linh kiện, tôi rất cam tâm, rất tình nguyện”
“Anh có thể đừng làm mấy cái chuyện làm cho tôi chán ghét như vậy hay không?” – tôi cau mày.
“Vậy làm sao mới không để em chán ghét tôi?” – Hòa Nhất hỏi ngược lại.
“Thả tôi về, đừng kiên quyết quấn tôi bắt tôi chơi cái trò chơi biến thái này với anh nữa, tôi sẽ không ghét anh” – tôi nói
Hòa Nhất nhàn nhạt cười một tiếng, xinh đẹp đến đòi mạng – “Đại Khinh, nếu như vậy không bằng em cứ chán ghét tôi đi”
Đứa nhỏ này đúng là không thuốc chữa. Tôi tốn hơi thừa lời, muốn giống như đám chó săn ở bãi cỏ kia tùy lúc có thể cắn bắp chân tôi nếu muốn chạy trốn cũng muốn cắn “vật nhỏ” của Hòa Nhất một cái.
Nói thì chậm nhưng diễn ra rất nhanh, nấu cơm không bằng mua đồ ăn bên ngoài, đứa nhỏ này cư nhiên trước khi tôi kịp thời phản ứng liền giống như gà con mổ thóc mà hôn tôi, tôi đang cảm thấy người này làm thế nào mà chờ tôi hôn mê hai ngày thì trở thành người lịch sự như vậy, lại thấy môi xuất hiện đau cùng với mùi tanh thì tôi cảm thấy ý nghĩ của mình quá lương thiện, cái gì mà gà con mổ thóc, rõ ràng là ác lang giành ăn ----- hắn căn bản không phải muốn hôn tôi mà là cắn tôi.
Hòa Nhất quả thực quá cầm thú, tường rách khi dễ, tôi nhìn chằm chằm anh ta, sử dụng ánh mắt biểu đạt ngôn ngữ trong lòng mình.
Hòa Nhất mỉm cười, cười đến rất vui vẻ - “Tần Khinh, nhớ lấy, đời này, có một người đàn ông lấy đi một miếng thịt của em”
“Tôi nhớ không nổi” – tôi không muốn anh ta đắc ý.
“Em phải nhớ” – Hòa Nhất vươn một ngón tay, lau môi tôi, tôi nhìn thấy nhàn nhạt vết máu dính trên ngón tay anh ta, đích xác là của tôi. Anh ta đưa ngón tay bỏ vào trong miệng, thưởng thức mùi vị ngai ngái, cười thêm một tiếng, đi ra khỏi phòng đọc sách.
Nhìn bóng lưng anh ta, tôi trầm mặc một hồi lâu.
Đứa nhỏ này, mắt hẹp dài, không cần cười, chỉ cần híp cũng không nhìn thấy rồi.
Ăn cơm tối xong, tiếp tục đọc sách, cho đến khi hai mắt bắt đầu đánh nhau, tôi trở lại phòng ngủ, chuẩn bị tắm một cái rồi ngủ, nhưng nhìn lại, Hòa Nhất cũng đang nằm trên giường, mà còn mặc áo choàng tắm, xem ra ai đó chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ trên giường.
Tôi xoay người, muốn đi ra ngoài, tìm mười bảy phòng ngủ còn lại, nhưng Hòa Nhất thong thả nói cho tôi biết, tôi ngủ phòng nào anh ta cũng sẽ đi theo.
“Vậy tôi không ngủ giường, ngủ trên sofa đi”
Hòa Nhất nói – vậy cũng được, hai người chen trên một cái sofa càng thân mật, dẽ dàng lau súng cướp cò hơn.
Suy nghĩ một chút, thân thể đàn ông cấu tạo phức tạp, không có chuyện gì không nên một chỗ, tránh đưa tới hành vi phạm tội. Hơn nữa, nơi này là địa bàn của anh ta, tôi chính là tránh đáy hồ bơi cũng chạy không thoát, dứt khoát liền như ý nguyện của anh ta, nằm trên giường tốt hơn.
Sau khi nghĩ kỹ, tôi vào phòng tắm rửa mặt, đi vào mới phát hiện, ý tưởng quả nhiên đủ lãng mạn, trong bồn tắm đã chuẩn bị sẵn nước nóng, còn lấy dược thảo Lavender bỏ vào bồ