Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1737 lượt.
br>"Vậy cứ thử xem!" Nguy Đồng giơ nắm đấm về phía Tĩnh Ưu, cô ta sợ hãi hét lên một tiếng, vơ vội túi xách lao nhanh ra ngoài.
Sau khi bình tĩnh trở lại chỗ ngồi ở Haagen-Dazs, Nguy Đồng nhận được một tin nhắn.
Là của một số điện thoại lạ gửi tới, cô đọc lướt qua, cơn giận kìm nén trong lòng mấy ngày qua lại hừng hực bùng lên. Dưới con đường bên ngoài cửa kính, chiếc xe thể thao màu đỏ từ từ hạ cửa sổ, Lăng Tĩnh Ưu ngồi bên trong nhìn cô cười chế nhạo, cô đeo kính râm vào, từ từ lái xe đi.
Nguy Đồng không lãng phí một giây nào, nói vội một câu mình có việc gấp, rồi xách ba lô lao nhanh ra ngoài. Chiếc Bentley của Lăng Thái từ đó tới giờ vẫn do cô lái, dựa vào những tính năng ưu việt của nó, muốn đuổi theo chiếc xe
Màu đỏ kia thật dễ như trở bàn tay.
Đáng tiếc, cô quên mất một chuyện vô cùng quan trọng rằng cô là khắc tinh của đường phố. Tuy thi bằng lái từ mấy năm trước, nhưng chính thức lái xe thì chỉ có một hai tháng gần đây thôi…
Chiếc Bentley đã đuổi kịp chiếc xe màu đỏ, không những đuổi kịp, mà còn đâm thẳng vào đuôi của nó nữa…
Có lẽ là đầu chiếc Bentley quá cứng, nên toàn bộ phần sau chiếc xe thể thao màu đỏ kia bị đâm nát, khoảng khắc trông thấy khuôn mặt kinh hãi của cô gái bên trong chiếc xe đó, trong lòng Ngụy Đồng thấy thật sảng khoái.
Không ngờ chỉ nhanh một giây mà hậu quả lại rất nghiêm trọng.
Một tiếng đồng hồ sau, Ngụy Đồng vì không xuất trình được giấy phép lái xe và vi phạm nghiêm trọng luật an toàn giao thông nên đã bị đưa đến đồn công an gần đó. Chiếc xe thể thao màu đỏ bị đâm bẹp dúm, Lăng Tình Ưu một mực khăng khăng rằng đối phương cố tình đâm vào xe cô, sau khi gọi xe cứu hộ tới đưa chiếc xe màu đỏ đi, Tình Ưu cũng theo tới đồn công an để chờ xem kịch hay.
Tuy nhiên, cô ta chưa xem được kịch gì hay, thì chủ nhân chiếc Bentley sau khi được thông báo đã vội vàng chạy tới.
Sau khi từ châu Úc trở về, đây là lần đầu tiên Lăng Tình Ưu gặp Lăng Thái.
Nếu trong nhà họ Lăng có một người nào đó mà Lăng Tình Ưu tận sâu trong tiềm thức không dám tiếp cận, thì đó chính là người chú có vẻ ngoài tao nhã chín chắn kia.
Trên người đàn ông đó, có một luồng khí chất cao quý, lạnh lùng rất đặc biệt, nhìn bề ngoài thì rõ ràng là vô cùng hòa nhã, dịu dàng, nhưng lại đáng sợ tới mức khiến người khác không thể coi thường. Trước mặt anh, bất kể là nói gì, làm gì cô cũng đều phải cẩn thận gấp bội. Cô luôn có cảm giác, đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng kia chỉ cần liếc qua, là có thể nhìn thấu những thứ cô che giấu tận nơi thâm sâu nhất trong tâm hồn.
Từ khi xuất hiện tới lúc đưa người rời đi, Lăng Thái chỉ mất có năm phút. Anh nói không nhiều, thần thái thản nhiê, dường như anh không để ý tới Lăng Tình Ưu đang đứng bên cạnh, chỉ mãi kéo Ngụy Đồng đứng dậy, anh mới khẽ liếc qua cô.
Chỉ là một cái liếc mắt rất nhanh, ngoài Lăng Tình Ưu luôn chú ý quan sát anh từ nãy tới giờ ra thì không ai nhận ra điều đó.
Lăng tiểu thư cuốn chặt tờ giấy vệ sinh trong tay, trong lòng một lần nữa trào dâng thứ cảm giác khó chịu – cảm giác của sự đố kỵ.
***
Chiếc xe Lăng Thái đang lái là chiếc Bentley S5000 của công ty.
Suốt quãng đường đi, Ngụy Đồng luôn giữ yên lặng.
Ngày nghỉ, lái xe của sếp lớn đi chơi, lại nông nổi gây ra tai nạn, dẫn tới cả hai chiếc xe đắt tiền đều bị hư hại… Cô càng nghĩ càng thấy mình gây go, đúng là nóng giận hại chết con người ta mà…
Sau một hồi suy tư, cô mới phát hiện con đường mà Lăng Thái đang đi không phải là đường về nhà cô.
“Lăng tổng, nếu anh còn có việc, thì có thể thả tôi xuống đây, tôi tự bắt taxi về.”
“Tôi không có việc gì cả.”
“Nhưng con đường này không phải là đường về nhà tôi.”
“Tôi đâu có nói là đưa em về nhà.”
“…?”
Anh nói cho cô một con số, thấy cô không hiểu, anh tiếp tục. “Đó là chi phí sửa xe.”
“Không phải là đã có công ty bảo hiểm lo rồi sao?” Cô kinh ngạc.
“Đó là chuyện của tôi và công ty bảo hiểm.’ Anh quay qua phía cô, cười nói, “Còn về con số này, là chuyện giữa tôi và em.” Anh dừng lại vài giây rồi mới nói tiếp, “Vì vậy bây giờ chúng ta tìm một nơi nào đó bàn về chuyện này.”
Cuối cùng Lăng Thái lái xa thẳng về “Thanh Phong Vọng Sơn”.
Ngồi một mình trong căn phòng khách thênh thang tĩnh lặng, Ngụy Đồng lòng dạ bồn chồn.
Nam chủ nhân duy nhất của căn nhà vừa mở cửa đã đi thẳng vào phòng, không biết là thay quần áo hay cởi quần áo, cô thật sự sợ khi anh ta quay ra sẽ quẳng ngay vào mặt cô một câu, lấy thân trả nợ… Chết tiệt, chỉ đụng lõm chút đầu xe thôi mà phải sửa đắt như vậy. Có lẽ cô nhịn ăn nhịn uống mấy năm mới kiếm đủ số tiền đó.
Nghĩ đi nghĩ lại, tất cả đều tại tin nhắn chết tiệt đó của Lăng Tình Ưu. Trong lúc cô đang nghiến răng chửi bới tin nhắn trong điện thoại thì Lăng Thái đã bước ra, anh đặt chiếc khăn tắm trắng tinh sạch sẽ và khăn tắm lên trên bàn. “Em đi tắm đi.”
“…” Anh ta trực tiếp đến vậy sao?”
“Quần áo để em thay, tôi đã dặn Lục Lộ đi chuẩn bị rồi, chỉ lát nữa thôi anh ấy sẽ mang tới.” Anh cầm tay cô đưa lên trước mặt, “Vết thương không năng lắm, chú ý rửa cho