Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341481
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1481 lượt.
ến chuyện này với Nhược Thần.
Cô thật sự không biết nói từ đâu với anh. Sáu năm trước là cô tự gây chuyện?
Nguy Đồng lúc này không hề biết, sau đó, không cần cô phiền não, tự có người chủ động mở miệng giải thích.
Lần Trạm Trán Đầu Tiên
Chiếc xe màu tàn thuốc quen thuộc đứng lặng lẽ phía đầu con phố cũ.
Trái tim Nguy Đồng đột nhiên đập thình thịch, cô bất giác nuốt nước bọt.
Nguy Đồng nghĩ, có lẽ cô là người duy nhất trên thế giới này chủ động ly hôn với chồng, trong khi vẫn còn say đắm anh ấy như vậy.
Cô lại nghĩ, nửa đêm nửa hôm rồi, anh còn mặc đẹp như vậy là muốn làm gì. Chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt, ống tay áo được sắn gọn gàn, để lộ bàn tay trắng mềm, và cánh tay rắn chắc của anh, hai chiếc cúc nơi cổ áo được nới lỏng, như phô diễn chiếc mặt dây chuyền thánh giá lấp lánh dưới ánh đèn đường. Cộng thêm chiếc quần tây màu nhạt, càng tôn lên vẻ đẹp hoàn mỹ từ cơ thể anh. Anh mở cửa bước ra, đứng đó nhìn cô với ánh mắt thật trìu mến như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Những ngón tay thon dài của Lăng Thái bị một bàn tay to lớn khác chặn lại, Lăng Thái bất ngờ ngoảnh đầu sang, đối diện với đôi mắt đầy cảnh giác của đối phương, Lăng Thái hiểu ra, nhẹ nhàng thu tay lại, chậm rãi nói, "Anh hiểu lầm rồi, tôi là chồng của cô ấy."
***
Chồng, hay còn gọi là ông xã, là đối tượng hôn nhân được luật pháp thừa nhận, là người có quyền lực cao nhất và duy nhất đối với tất cả những hành động từ vuốt tóc, nắm tay hay thậm chí là XXOO.
Lúc đó, cho dù Nguy Đồng có cố đính chính lại rằng hai người họ sắp ly hôn, nhưng Nhược Thần vẫn không khỏi bàng hoàng trước thông tin đột ngột này. Tối hôm đó, tất cả mười một sư huynh đệ Nguy gia không ai được ngủ yên, từng người từng người một theo thứ tự được đại sư huynh chỉ đích danh lên tường thuật lại chuyện này từ đầu tới cuối.
Sau khi làm rõ mọi chuyện, sắc mặt Nhược Thần càng trở nên khó coi, anh kết luận một câu: Hồ đồ!
Và thế là sắc mặt của những người còn lại cũng khó coi theo. Bọn họ dường như có thể dự đoán được cuộc sống gia đình đầy "sóng gió" trong những ngày tiếp theo...
Còn về phía Nguy Đồng, sau khi Lăng Thái nói rõ thân phận của mình, cũng không tránh khỏi một cuộc nói chuyện thẳng thắn giữa hai người.
"Mấy ngày trước anh có chút việc bận."
"Vâng." Thái độ của anh rất bình thản, còn cô thì muốn nổi điên. Cô vò đầu suy nghĩ, sau đó bất lực lên tiếng, "Không sao, dù gì thì ngày nào em cũng rảnh, đợi anh có thời gian thì chúng ta đi làm thủ tục."
"Nguy Đồng." Anh đứng trước mặt cô, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, hai ngón tay xoay tròn một lọn tóc, "Em không biết tín đồ đạo Thiên Chúa không được ly hôn sao?"
"Hả..." Nguy Đồng há hốc miệng, ngây người tại chỗ.
Không phải cô cố tình làm ra vẻ ngớ ngẩn, mà thật sự là câu nói đó đã khiến cô quá bất ngờ. Không, phải nói là quá vui mừng mới đúng.[lⓔ'> Tín đồ đạo Thiên Chúa không được ly hôn? Cũng tức là Lăng Thái không thể ly hôn với cô? Hay nói một cách khác, hai người vẫn có thể tiếp tục ở bên nhau?
Thông tin này thật sự khiến người khác quá hưng phấn, nếu có thể, Nguy Đồng thật muốn ngửa mặt lên trời mà cười thật lớn. Nhưng bây giờ đang ở trước mặt Lăng Thái, sắc mặt của anh rõ ràng là không lấy gì làm vui vẻ. Để tránh khiến anh càng tức giận, cô quyết định kiềm chế niềm vui đó.
"Em không biết mà..." Cô chớp chớp mắt, ánh mắt thật ngây thơ vô tội.
"Vậy bây giờ em biết rồi chứ?" Anh khẽ nhíu mày.
"Vâng." Nguy Đồng thật thà gật đầu, cố kiềm chế nụ cười, cô dùng ánh mắt đầy cảm thông vỗ nhẹ vai anh, "Thật ra... nếu đã như vậy, thì anh cũng đừng buồn, trên đời này chuyện gì cũng có cách giải quyết, chuyện gì cũng có thể bàn bạc mà, đúng không?"
Những chuyện tình yêu tan tan hợp hợp này Nguy Đồng không mấy có kinh nghiệm. Ban đầu thấy anh tức giận, cô suy nghĩ cả ngày trời mới nén nỗi đau nghĩ ra cách đó, bây giờ nghe anh nói không thể làm vậy được, ngoài niềm vui sướng khôn siết ra, đương nhiên cô cũng cảm thấy có chút tội lỗi, nên mới xuống nước, nói vài câu dễ nghe an ủi anh một chút cũng là chuyện nên làm.
Thấy anh không lên tiếng, chỉ dùng ánh mắt sâu xa đó nhìn mình, cô cúi đầu, bẽn lẽn hỏi, "Vậy chi bằng anh nói xem bây giờ phải làm thế nào?"
Sếp lớn nhà họ Lăng hạ lệnh xuống, "Đi thu dọn đồ đạc, tối nay về với anh."
Không thể ly hôn, vậy là vẫn còn cơ hội làm cho anh yêu cô. Nguy Đồng lập tức vứt bỏ ngay ý định cho anh một bài học vào xọt rác, thái độ ôn hòa, cử chỉ dịu dàng nói, "Nhưng em vẫn muốn ở lại đây một hai ngày..."
Anh nhìn cô, ra hiệu cho cô nói tiếp.
"Đại sư huynh mới về, cả nhà khó khăn lắm mới có dịp đoàn tụ..."
Lăng Thái khẽ nheo mắt, hình như đang suy nghĩ điều gì đó, rồi lập tức đồng ý, "Cũng được, dù gì thì mấy hôm nay anh cũng bận chút việc, em ở đây ít ra cũng có người chăm sóc." Nói đoạn, ánh mắt anh chợt dịu dàng, lưu luyến không nỡ rời khuôn mặt cô. Anh đưa rộng vòng tay về phía cô, "Lại đây nào."
Nguy Đồng ngượng ngùng, rồi bước nhanh về