watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 134727

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/727 lượt.

Bắc nhanh chóng tìm về lòng tự tin.
Sáng sớm ngày thứ hai, chuẩn bị đầy đủ xong Liêu Bắc Bắc mang theo bao lớn bao nhỏ đi tới bên cạnh xe Đường Diệp Trạch chuẩn bị.
Đường Diệp Trạch hôm nay cũng mặc đồ bình thường nhàn nhã, bỏ bộ Tây phục ra, nhìn anh thân thiết hơn.
Đường Diệp Trạch nhận lấy đồ trong tay cô, hỏi: “Cô mang nhiều bánh bao, nước khoáng như vậy làm cái gì?”
Liêu Bắc Bắc chà chà lỗ mũi, đắc ý nói: “Anh nói đường rất xa, đó là chỗ hoang dã, đương nhiên là phòng ngừa rắc rối có thể xuất hiện a.”
“Ha hả ——” Đường Diệp Trạch đi ra phía sau mở cái hòm, buông tay cho cô liếc mắt nhìn, Liêu Bắc Bắc nghiêng đầu nhìn, hòm phía sau chất đầy thực phẩm tiện lợi, nhưng cái này không ly kỳ, ly kỳ chính là còn có sách giáo khoa mới tinh, hộp bút máy vân vân.
“Chúng ta đến tột cùng đi chỗ nào?” Liêu Bắc Bắc nói, rồi bò vào chỗ phụ lái.
“Nếu như không phải biết Phạm Phỉ lập tức tới tìm tôi, có lẽ chuyến này không phải không đi không được.” Đường Diệp Trạch khởi động máy.
Liêu Bắc Bắc còn chưa tỉnh ngủ, tùy ý đáp một tiếng, nhưng là một lát sau, cô bỗng nhiên tỉnh.
“Phạm Phỉ là ai?”
“Ừ? Người bạn chiếu cố tôi trong lúc du học.”
“Nam hay nữ?”
“Nữ, sao?” Đường Diệp Trạch nhìn cô thần sắc nghiêm túc, không rõ ràng lắm.
Liêu Bắc Bắc thì nhìn chăm chú khóe miệng anh đang cười lên, không khỏi khó chịu một chút, nhưng cô muốn nói lại thôi, kéo thấp vành nón, lạnh lùng nói: “Đến gọi tôi, tôi ngủ tiếp một lát.”
“Được.” Đường Diệp Trạch đã lấy áo ngoài che ở trên người cô, tiếp tục lái xe.
Liêu Bắc Bắc cắn cắn chéo áo, cô có cảm giác thấp thỏm, tri kỷ có nhiều khả năng chuyển sang tình yêu. Không nên a, ô ô.






Tôi muốn có một người hiểu tôi
Liêu Bắc Bắc uất ức ngủ trên đường, thỉnh thoảng có thể cảm thấy đường núi gập ghềnh, nhưng cô lười mở mắt ra, bởi vì cô sợ mình vừa mở mắt sẽ hỏi thăm quan hệ Phạm Phỉ cùng anh, nhưng chuyện này là sao, cùng cô có quan hệ gì đâu?
Đường Diệp Trạch tận lực thả chậm tốc độ xe, thứ nhất Liêu Bắc Bắc đang ngủ gà ngủ gật; thứ hai đường núi quả thật quanh co khúc khuỷu. Trải qua hơn hai giờ lộ trình, vượt qua ngọn núi này là có thể tới đích .
Điện thoại Đường Diệp Trạch vang lên, anh đè thấp giọng nghe điện thoại.
“Ừ, bờ biển độ chênh lệch nhiệt độ trong ngày tương đối lớn. . . . . . Phòng ngủ không cần lo lắng, anh giúp em chuẩn bị xong rồi, em thích phòng nhìn ra biển. . . . . . Ừ, chú ý an toàn. . . . . . Ừ. . . . . . a, đúng rồi Tiểu Phỉ, nếu như thuận tiện, giúp anh mang một bộ mỹ phẩm dưỡng da chống nắng tới đây. . . . . . Không, cho phụ nữ ý . . . . . . Ừ, tốt, vậy còn phải nói sao? Em cũng mua một bộ cho mình, coi như anh tặng em làm lễ gặp mặt. . . . . . Y phục? Em xem rồi mua đi, thật ra thì anh tạm thời đủ mặc. . . . . . Được rồi, nghe lời em, trước như vậy, anh lái xe.” Trước sau như một, Đường Diệp Trạch chờ đối phương cúp điện thoại mới tắt điện thoại.
Khi cô thấy một người đàn ông ở bờ sông có mưu đồ đạp chó xuống, ngược lại mình ngã vào trong nước, xì cười ra tiếng.
“Cười gì vậy, chia sẻ không.”
“Ha ha ha ——” Khóe miệng Liêu Bắc Bắc nói, nghiêm mặt, “Tôi tạm thời không muốn để ý anh.”
Đường Diệp Trạch vốn định hỏi, nhưng phía trước có một chiếc xe tải vượt qua, anh chỉ có hết sức chăm chú lái xe.
Liêu Bắc Bắc âm thầm nắm quả đấm, lần thứ hai bị vô tình bỏ qua, thật khó chịu.
Vòng qua đường núi quanh co, Đường Diệp Trạch dần dần thả chậm tốc độ xe, Liêu Bắc Bắc nhìn cảnh vật bốn phía, lúc này mới phát hiện giữa non xanh nước biếc có một thôn trang nhỏ, vô tình có thể thấy được ngôi nhà tranh cũ kỹ, gà vịt đi lang thang khắp nơi, cảnh vật phảng phất như dừng lại thời trước giải phóng.
“Xuống xe thôi, phía trước không có đường.” Đường Diệp Trạch vừa nói vừa đem xe dừng ở bên đường, anh xuống xe mở cái hòm chuẩn bị ra, đem từng hộp vật phẩm đặt lên xe kiểu tay kéo.
“Công ty tính toán thu mua mảnh đất trống này sao?” Liêu Bắc Bắc nhảy xuống xe, hiểu rõ, thì ra là anh là mang mình tới khảo sát địa hình .
“Không có điền sản công ty nào khai phá một khối đất không có tăng đồng bạc nào.” Đường Diệp Trạch đóng cửa xe sau, cười nói, “Phía trước đường không dễ đi, tôi đề nghị cô nên xắn ống quần lên .”
Liêu Bắc Bắc cái hiểu cái không gật đầu: “Tôi biết rồi, anh muốn cứu tế người già trẻ nhỏ. Rất có lòng tốt đó.”
Đường Diệp Trạch chỉ cười không nói, dắt cô đi trên đường nông thôn bùn lầy. Liêu Bắc Bắc mặc dù trên tin tức hoặc phim truyền hình thường xuyên nhìn thấy thôn trang nhỏ tương tự, nhưng người lạc vào cảnh giới kỳ lạ cũng có cảm thụ khác, cái loại nghèo khó này, làm người ta nhìn mà lòng chua xót. Bất quá đáng ăn mừng chính là, người dân trong thôn cá tính thuần phác thiện lương, bọn họ đứng ở tiểu viện của mình, mặt hướng người đường xa mà đến ngoắc ngoắc mỉm cười, hơn nữa dân thôn có chút lòng nhiệt tình thấy Đường Diệp Trạch kéo hành lý va ly, hỏi thăm bọn họ có phải lạc đường hay không, có muốn vào nhà uống chén