watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 134729

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/729 lượt.

trà nghỉ chân một chút hay không?
Liêu Bắc Bắc dần dần bị sự nhiệt tình này làm cảm động, song, khi bọn họ xuyên qua đường nhỏ thôn trang, đi tới trước cửa một khu trường học nhỏ xây ngói, mới phát hiện cả thôn xa hoa nhất là ở chỗ này.
Sở dĩ nói nó xa hoa, đơn giản là nhà trong thôn quá mức cũ rách, hai gian nhà ngói ngăn nắp hiển nhiên trở nên nổi bật.
“Gạch cần thiết để xây phòng là do trẻ em cùng các thầy giáo dùng xe trâu lôi từ trên núi, năm nay mới hoàn thành.”
Đường Diệp Trạch cũng ở trong lúc vô tình phát hiện ra trường học nhỏ này. Đó là chuyện ba tháng trước rồi, anh thích một mình lái xe ngắm cảnh, trên đường đi gặp một nhóm người chậm chạp lên núi, vô hình chung đã cản trở đường đi của anh. Anh xuống xe, chỉ thấy một người đàn ông trung niên kéo xe trâu cũ kỹ, trên xe còn những cục gạch đỏ au, mà bọn nhỏ chừng mười tuổi, tề tâm hợp lực đẩy tấm ván gỗ của xe. Có thể thấy, lái xe cũng hết hai giờ, bọn họ đi đường núi, nhưng mà, mặc dù rất cực khổ, nhưng nụ cười của bọn nhỏ mang theo vô hạn ước mơ.
Liêu Bắc Bắc nghe Đường Diệp Trạch trần thuật sơ qua, không khỏi chắp tay trước ngực, mắt biến thành sao, cô thật lòng nói: “Anh giúp bọn họ chuyển gạch? Tôi sùng bái anh a.”
Đường Diệp Trạch mím môi cười một tiếng: “Không cần nghĩ tôi vĩ đại đến thế, nếu như không giúp đỡ còn không biết bị kẹt đường đến khi nào.”
Lúc này, mấy đứa bé đã nhận ra Đường Diệp Trạch, bọn nhỏ tốp năm tốp ba vây ở bên cạnh Đường Diệp Trạch, giống như sợ dơ y phục sạnh sẽ của anh, cho nên dung y phục đầy mụn vá trên người lau lau một chút bàn tay nhỏ bé, mới nhiệt tình ôm lấy Đường Diệp Trạch, vừa kêu “chú ơi”, vừa cao giọng kêu thầy giáo trong phòng học.
Đường Diệp Trạch thì ôm lấy hài tử nhỏ nhất trong đám bọn họ, móc ra khăn giấy giúp hài tử lau nước miếng giắt trên khóe miệng.
“Đường tiên sinh, cậu khỏe chứ? Đã lâu không gặp a.” Hiệu trưởng tự mình chạy ra trước nhà nghênh đón Đường Diệp Trạch. Đường Diệp Trạch để hài tử xuống, cười cười, đưa tay kéo xe học tập đồ dùng cùng thức ăn giao cho lão hiệu trưởng, nói: “Đây là đồ dùng học tập công ty chúng tôi đưa cho bọn nhỏ, tôi vừa vặn đi ngang qua bên này, thuận tiện mang tới.”
Lão hiệu trưởng cầm hai tay Đường Diệp Trạch thật chắc, kích động nói: “Thật cám ơn, Đường tiên sinh làm công ty nào a? Tôi nhất định phải viết thư cảm tạ Đường tiên sinh.”
Đường Diệp Trạch cười lắc đầu: “Không cần phải khách khí, giúp đỡ sự nghiệp giáo dục là trách nhiệm của mọi người” Vừa nói, anh móc ra một tờ giấy đã viết trước đó giao cho hiệu trưởng, nói, “Công ty vừa vặn khởi động cuộc thi khởi động quỹ kế hoạch, nếu như bọn nhỏ có cái gì cần có thể trực tiếp viết thư cho tôi, tôi sẽ đại biểu công ty mau chóng hoàn thành nguyện vọng của bọn nhỏ. Bất quá, công ty nói hạng nhất phải kèm điều kiện, thư yêu cầu tinh tế, nói lưu loát, một phong thơ không vượt quá ba lỗi chính tả.”
Bọn nhỏ ngửa đầu lắng nghe, nhưng thật giống như có chút không hiểu, cho nên một hài tử giơ cao hai tay, vội vàng hỏi: “Chú ơi. Nếu như cháu muốn một trái bóng, cũng có thể viết thư sao?”
Đường Diệp Trạch sờ sờ đầu hài tử, ôn nhu nói: “Dĩ nhiên có thể, chỉ cần cháu trình bày nguyên nhân cần trái bóng, thì chú có thể giúp cháu đạt thành tâm nguyện.”
“Ừ. Cháu muốn cùng bạn bè chơi đá bóng, chờ đến lúc trưởng thành có thể thành niềm vinh quang cho đất nước.” Thằng bé trai nói với vẻ tự tin mười phần .
Đường Diệp Trạch hướng bé giơ ngón tay cái lên: “Có chí khí. Lần sau chú tới sẽ mang cho cháu quả bóng.”
Máy hát này vừa mở ra, cảm xúc hài tử cũng dâng cao theo, các thầy giáo không khỏi hướng Đường Diệp Trạch quăng tới ánh mắt tán thưởng, nghĩ thầm, Đường tiên sinh không có làm công việc giáo dục thật là lãng phí nhân tài a. Dĩ nhiên, tất cả mọi người không biết anh là anh lớn nhất của giới bất động sản.
Liêu Bắc Bắc thì đứng ở một bên lẳng lặng lắng nghe, cô không biết tại sao, thấy một màn như vậy rất muốn rơi nước mắt, có lẽ là bị tình cảnh này lây nhiễm sao. Hơn nữa bỗng nhiên trong lúc đó, cô tựa hồ hiểu một chuyện. Nếu như cô nhớ không lầm, xe Đường Diệp Trạch không dưới hơn trăm vạn, anh hoàn toàn có thể giống như đại đa số người khác mắt lạnh lùng bàng quan, nhưng sẳn lòng lái xe cao quý trợ giúp dân thôn kéo gạch. Dĩ nhiên, anh có thể cho những đứa bé này nhiều trợ giúp, nhưng anh cũng không có nóng lòng quăng bó tiền lớn khoe khoang năng lực của anh, mà là dùng một loại tình cảm chân thành tha thiết khích lệ những đứa nhỏ kia tới trường. Làm cho mình, để cho bọn nhỏ khắc sâu cảm nhận được —— cứu tế cũng không phải cách giải quyết vấn đề, chìa khóa chân chính thoát khỏi nghèo khó nắm trong tay mình, mỗi người đối với bản thân mình định ra mục tiêu như thế nào. Nếu như nghĩ anh cũng không dám nghĩ, thì không có tương lai để đi tới rồi.
Đường Diệp Trạch trong lúc vô tình thấy trong mắt cô có lệ quang, thu nụ cười, đi tới trước mặt cô, bên ngoài nhẹ giọng hỏi: “Không thoải mái?”
Liêu Bắc Bắc lập tức lắc đầu, nước mắt nhanh chóng biến mất, cười lớn nói: “Tri kỷ. Tôi