Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 134724
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/724 lượt.
anh khiến cho người khác phải nghe theo.
Cô là lần đầu tiên bước vào phòng của Đường Diệp Trạch, trong phòng tràn ngập mùi thuốc màu nhàn nhạt, cô để công cụ xuống, nhìn chung quanh phòng khách, một vài bức tranh phong cảnh giống như đang hiện ra trước mắt cô, cô đành nhún vai một cái, vốn là đang còn muốn khoe khoang tài hội họa của cô ở trước mặt Đường Diệp Trạch, nhưng là hiện tại. . . . . .
“Thật đẹp, là do anh vẽ sao?”
“Ừ, vẽ chơi thôi.” Đường Diệp Trạch giải thích đơn giản, tiện tay đem chai nước khoáng đến cho cô, đúng là ánh mắt có sự khác biệt rất lớn rồi, gió mát thổi vào mặt, biển rộng lớn vô ngần đều được thu hết vào trong mắt, quả nhiên là tiền nào đồ nấy a.
Lúc này, cô nghe thấy âm thanh máy hút khói dầu, Liêu Bắc Bắc nghe thấy âm thanh liền dò xét nói: “Ông chủ, anh có thể nấu bếp sao?”
Đường Diệp Trạch buộc tạp dề lên, tay cầm cái chảo có cán lên, nói: “Tôi phát hiện trong tủ lạnh có hai hộp cơm, vừa đúng lúc có thể làm cơm chiên, chờ một chút.”
Liêu Bắc Bắc đánh giá bộ dạng của anh, bật cười, anh xỏ qua không phải là tạp dề dùng để nấu nướng, bởi vì trên cái tạp đề màu trắng kia dính đầy thuốc màu, cô bước nhanh về phía phòng bếp, nhìn thấy anh đang vụng về đánh trứng, trước tiên cô rửa sạch hai tay, sau đó nhận lấy dụng cụ đánh trứng trong tay của anh, xua đuổi nói: “Để tôi, anh đi ra ngoài, đi ra ngoài.”
“Ừ.” Đường Diệp Trạch nâng vỏ trứng gà, hồi lâu cũng không tìm được thùng rác ở đâu.
Liêu Bắc Bắc kéo cái thùng rác đang lẩn trốn dưới cái tủ bát, trêu chọc nói: “Nè, thân là ông chủ nhà, lại không biết bố trí phòng bếp như thế nào, chậc chậc ——”
Đường Diệp Trạch cười xấu hổ. Liêu Bắc Bắc thì ngại anh vướng chân vướng tay, đem anh đẩy ra khỏi phòng bếp.
Đường Diệp Trạch mở thiết bị hút khí lên, sau đó đứng ở trước thùng dụng cụ nhìn một chút, vừa tìm kiếm cái hộp đựng bộ dụng cụ trà, lựa ra mấy tờ giấy hồng cùng một thanh dao rọc giấy, ngồi ở trước bàn trà trang trí lên cái thùng quyên tiền.
Âm thanh vui mừng dịu dàng quanh co quẩn trong phòng, gió nhẹ lay động rèm cửa sổ. . . . . .
Liêu Bắc Bắc ở trong phòng bếp nấu cơm, Đường Diệp Trạch trong phòng khách bận rộn, bọn họ đều không hẹn mà nhẹ nhàng cười một tiếng.
Đang lúc này, điện thoại của Liêu Bắc Bắc nhận được một tin nhắn —— Phan Hiểu Bác: hôm nay có thể gặp mặt không?
Liêu Bắc Bắc giật mình, quay trở về thực tế, sau khi hít sâu một hơi, trả lời: có thể, xế chiều em sẽ trở về quyên tiền, bất quá, em sẽ cùng đi với anh.
Phan Hiểu Bác: quyên tiền sao? Công ty của bọn em xảy ra chuyện gì sao?
Liêu Bắc Bắc: không phải là chuyện của công ty, là quyên góp thành tâm, vài ba câu cũng không thể nói hết, em đang nấu cơm.
Phan Hiểu Bác: a, được. Vậy em ăn nhiều một chút, đói bụng sẽ khiến anh đau lòng .
Liêu Bắc Bắc xấu hổ đôi mắt rũ xuống, có bạn trai thật tốt, quả thật rất thân thiết mà.
Trước bàn ăn, Liêu Bắc Bắc nắm cái muỗng, hết sức chăm chú nhìn vẻ mặt của Đường Diệp Trạch, phảng phất đang chờ đợi chuyên gia bình luận thức ăn có ngon hay không đây.
Đường Diệp Trạch tự nhiên không biết cô đang chờ đợi được khen ngợi hay bị chê bai, một ngụm lại một ngụm, ăn đã gần nửa khay rồi nhưng thấy cô vẫn chưa động muỗng nào, anh ngây ngốc, hỏi: “Làm sao cô không ăn? Tôi ăn no rồi.”
Liêu Bắc Bắc khuôn mặt hắc tuyến, vẻ mặt cô không thay đổi múc một muỗng lớn, nhét vào trong miệng, cảm thấy mùi vị không đúng, cho nên cô liền che miệng chạy hướng vào phòng bếp, nhổ ra xong liền chạy đến chất vấn Đường Diệp Trạch: “Anh tại sao không nói cho tôi biết việc tôi đem đường biến thành muối hả?”
Đường Diệp Trạch thu liễm nụ cười lại , nói: “Tôi đã nói cho cô biết rồi còn gì, tôi đối với mùi vị không có cảm giác.”
Liêu Bắc Bắc vậy mà há hốc mồm: “Anh. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . . Khi nào thì anh đã bị mất vị giác ?”
“Đại khái mười năm trước thì phải, là do sốt cao không lùi, sau đó liền mất đi vị giác.” Đường Diệp Trạch giải thích đã rất nhẹ nhàng rồi, nhưng Liêu Bắc Bắc vẫn khóc. Đường Diệp Trạch thấy thế bước nhanh đi tới trước mặt cô, “Khóc cái gì chứ, ít nhất tôi không mất đi cảm giác đói bụng mà, ha hả.”
Sống cả đời mà không thể niếm được mùi vị mỹ thực nhân gian quả thật rất đau khổ, Liêu Bắc Bắc hít mũi một cái, nâng lên đôi con ngươi ngấn lệ nhẹ giọng hỏi thăm: “Quá đáng thương a. . . . . . Còn có thể chữa trị được không?”
“Hiện tại y thuật càng ngày càng phát triển, một ngày nào đó có thể điều trị được. Chỉ là vấn đề này của tôi, là do không muốn đem thời gian lãng phí với vấn đề trị thương lâu dài này mà thôi.” Đường Diệp Trạch giơ tay lên, lau đi nước mắt nơi khóe mắt của cô .
Phút chốc, Liêu Bắc Bắc cầm lấy tay của anh, kích động bày tỏ thái độ nói: “Phải trị a, niềm vui lớn nhất của đời người chính là ăn. Nếu như cần nằm viện mà nói…, ngày ngày tôi sẽ đến bệnh viện chăm sóc anh.”
Đầu ngón tay Đường Diệp Trạch khẽ run lên, anh thong thả mà nâng gương mặt của cô lên, tâm tình có chút phập phồng hỏi: “Cô có biết, trước khi tôi bị mất vị giác, mùi vị cuối cùng t