watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 134717

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/717 lượt.

ói: “Đừng tưởng rằng anh là cổ đông của Đường thị thì tôi không dám đắc tội với anh. Cô gái Liêu Bắc Bắc tôi nhất định muốn.”
Đường Diệp Trạch ung dung mà nâng lên con ngươi, đẩy ngón tay của anh ra, nháy mắt mấy cái, cúi đầu xuống lần nữa, lật xem tin tức trên điện thoại di động.
Phan Hiểu Bác kìm nén một hơi, nhưng anh chưa hoàn toàn mất hết lý trí, tức giận quay lại chỗ ngồi, càu nhàu uống hết một ly bia lớn, nặng nề đem ly bia đặt trên bàn: “Uy. Mọi việc nên có thứ tự đến trước sau, tôi vừa theo đuổi được anh lại đoạt đi mất, thõa mãn chứ? hay muốn kích thích đây?”
Đường Diệp Trạch giơ tay lên đè lỗ tai xuống, đứng lên, đi tới trước quầy tính tiền, xoay người bước ra khỏi cửa tiệm.
Phan Hiểu Bác đuổi theo, nhìn chung quanh, rất nhanh tìm được bóng dáng của Đường Diệp Trạch, anh ngồi ở trên thềm đá, nhìn về phía xa chân trời.
“Anh không dám nói gì sao?” Phan Hiểu Bác phát hiện cùng người này nói chuyện thật vất vả.
Đường Diệp Trạch chỉ về phía chân trời: “Nhìn đi——”
Phan Hiểu Bác khó chịu ngẩng đầu lên: “Nhìn cái gì, trừ trăng sáng còn có cái gì có thể nhìn?”
“Ánh trăng rất đẹp.”
“Sau đó thì sao.” Phan Hiểu Bác vô lực hỏi.
“Liêu Bắc Bắc nguyện ý cùng người nào gặp gỡ đó là tự do của cô ấy, nhưng nếu có người lợi dụng sự thiện lương của cô ấy đạt tới mục đích nào mà nói…, tôi sẽ không ngồi nhìn mà bỏ qua cho.” Đường Diệp Trạch chậm rãi nhìn về phía Phan Hiểu Bác, thần sắc nhìn bình tĩnh như nước, nhưng trên mặt nước đó dường như đang kết thành một tảng băng.
Bỗng chốc Phan Hiểu Bác bị ánh mắt của anh lướt qua, sửng sốt trong chốc lát, sau đó cười nhạt một tiếng, xoay người rời đi.
Không biết có phải ảo giác hay không, Phan Hiểu Bác cảm giác được việc Đường Diệp Trạch quan tâm Liêu Bắc Bắc không hề giống như tình yêu, làm sao mới có thể so sánh cho phù hợp đây? Ừ, càng giống cha hoặc anh trai của cô thì đúng hơn.
10 phút sau ——
Liêu Bắc Bắc rốt cục đi tới cửa phòng Phan Hiểu Bác thuê, cô từng chút cẩn thận mở cửa phòng. Trong phòng ánh đèn mờ mờ, cô rón rén đi vào, chỉ thấy Niếp Niếp nằm trên ghế sa lon ngủ say, Liêu Bắc Bắc đứng bên cạnh ghế salon, sờ sờ vào khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp của đứa nhỏ, thở phào nhẹ nhỏm, nhưng trong lòng vẫn còn cảm thấy sợ hãi.
Liêu Bắc Bắc nhìn chung quanh phòng khách, đồ ăn vặt thì bày ra trước mặt, đồ chơi thì nằm ngổn ngang trên mặt đất , quần áo mũ giày tùy tiện treo lên. . . . . . Nói cô có thể thuận lợi từ giữa đống “Phế tích” tìm ra được đứa bé coi như đã rất may mắn rồi.
Một người đàn ông trưởng thành mang theo đứa nhỏ thật không dễ dàng, nếu cô đã tới, làm sao cũng phải giúp đỡ thu dọn đồ đạc. Cho nên, Liêu Bắc Bắc trước đem đứa bé ôm trở về phòng ngủ, đóng kín cửa, cuộn lên tay áo, bắt đầu tổng vệ sinh.
. . . . . .
Gần hai giờ quét dọn, Liêu Bắc Bắc lau mồ hôi, đứng thẳng lên kiểm tra thành quả lao động của bản thân, nhìn về phía phòng khách vừa được dọn dẹp sạch sẽ, rất có cảm giác thành tựu.
“Bịch” một tiếng, cô dựa vào ghế salon mềm mại, vốn định ngừng lại, lại không nghĩ rằng cứ như vậy ngủ thiếp đi.
Mà cô đã ngủ, thì thấm thoát đã trải qua mấy giờ. . . . . .
Lúc Liêu Bắc Bắc nằm ngáy o..o, Đường Diệp Trạch ngồi trên ghế đá ở dưới lầu, bầu trời đã nổi lên một vòng ngân bạch sắc, ánh vàng rạng động chiếu lên trên mặt của anh, cùng bữa ăn sáng đang để ở một bên.
Lúc này, điện thoại trong tay của anh vang lên.
“Anh hai, dậy sớm như thế?”
“Còn chưa ngủ, mới vừa rồi xem websites công ty thấy một người đẩy xe đạp, đang phát truyền đơn tuyển nhân viên nữ, cô gái đó tên là Liêu Bắc Bắc sao?”
“Vâng, làm sao vậy?” Đột nhiên Đường Diệp Trạch hồi tưởng lại, anh hai nhìn thấy Liêu Bắc Bắc, có lẽ sẽ không quên.
Không biết là do Đường Diệp Hoa cảm thấy mệt mỏi, hay là do uống một chút rượu, anh thở một hơi dài nhẹ nhõm, nhẹ nhàng nói: “Không có chuyện gì, anh chỉ chợt nhớ đến chuyện chúng ta còn nhỏ, em còn nhớ không? Mẹ thường mang theo chúng ta. . . . . .”
“Anh hai, em không muốn nghe.” Đường Diệp Trạch rũ đôi con ngươi xuống, anh làm sao không nhớ rõ, khi đó Đường thị còn chưa phát triển như bây giờ, cha của bọn họ đành phải bí quá hóa liều vay ngân hàng hai ngàn vạn, đấu thầu quyền đại lý một tòa nhà, việc đầu tư vốn không nhỏ , nhưng một khi dùng đến việc tuyên truyền quảng bá thì quả là có chút hơi quá sức, cho nên, mẹ của bọn họ không để ý đến việc bố phản đối, tự mình mang theo hai anh em bọn họ đi đến quảng trường phát truyền đơn, mặc dù không có tác dụng lớn, nhưng mà hai anh em bọn họ cảm thấy thời điểm đó kiếm tiền rất khó khăn.
Nhưng mà mẹ của bọn họ là một nữ nhân rất khác biệt, không muốn làm phu nhân ăn mặc sung sướng, thích du lịch, tha thiết yêu tự nhiên, bà lại dùng phương thức thực tế để dạy dỗ những đứa con của bà, bà thường nói, muốn làm một người lãnh đạo tốt, các con phải hiểu rõ nhu cầu của các giai cấp, chỉ có cảm thụ sâu sắc, có thể suy nghĩ cho người khác, mới có thể đặt chân cho xã hội này.
Nhắc tới mẹ của bọn họ, vẻ mặt của Đường Diệp Trạch trở nên ảm đạm, vẫn