watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 134713

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/713 lượt.

ười hiếm có rồi? Phản ứng thứ hai là, không trách được đối với việc đụng chạm thân thể Liêu Bắc Bắc luôn cảm thấy hoảng hốt lo sợ như vậy, thì ra là chưa có nam nhân nào chạm qua cô ấy.
“Dĩ nhiên, anh chấp nhận, Bắc Bắc. Anh phát hiện anh yêu em.” Anh kích động giang hai đôi tay ra. Thật tốt quá, biết làm việc nhà, lại từng làm qua công tác giáo dục, là một cô gái xinh đẹp lại chưa từng trải qua chuyện trên giường cùng với nam nhân khác, một cô gái như vậy quả thật rất thích hợp để lấy về làm vợ rồi, huống chi anh cũng rất yêu thích Liêu Bắc Bắc, không cần chọn nữa, người đó chính là cô ấy .
“. . . . . .” Liêu Bắc Bắc lùi lại hai bước,đây là tình huống nào?
Phan Hiểu Bác bước lên hai bước, phút chốc, quỳ một chân trên đất, cứ thế mà kéo ngón tay của Liêu Bắc Bắc qua, nâng con ngươi lên, hàm tình ẩn ý nói: “Bắc Bắc, gả cho anh đi.” Phan Hiểu Bác vươn ba ngón tay ra, nói, “Em tin tưởng vừa nhìn thấy đã yêu không? Anh đã từng không tin, nhưng kể từ sau khi thấy em, anh rốt cục tin tưởng, thì ra em chính là người phụ nữ hoàn mỹ mà anh muốn tìm. Anh Phan Hiểu Bác có thể xin thề với trời, từ nay về sau, trong mắt của anh, trong lòng của anh, trừ em Liêu Bắc Bắc ra, sẽ không chứa người phụ nữ thứ hai. . . . . .”
“. . . . . .” Liêu Bắc Bắc bị dọa cho hoảng sợ nhìn chăm chú không nói được một lời, may là cô là một người phụ nữ tự mình biết mình, nếu như trong lòng của cô hiện tại nổi lên một chút rung động nào…, vậy khẳng định là —— đối với việc này cũng không nên quá tin tưởng?
Phan Hiểu Bác nhìn thấy Liêu Bắc Bắc ngây ngốc, nhớ tới tình tiết trong một kịch bản khác, gở xuống chiếc nhẫn độc thân trên ngón tay, dịu dàng nói: “Anh sẽ đem chiếc nhẫn độc thân này giao cho em coi như là một lời bảo đảm, giống như con người của anh, đã nắm chắc trong lòng bàn tay của em, Bắc Bắc. . . . . . Đáp ứng anh nhé?”
Liêu Bắc Bắc rùng mình một cái, khúm núm mở miệng nói: “Phan Hiểu Bác, anh bình tĩnh trước một chút. . . . . .”
“Anh rất tỉnh táo, trừ em ra, ai anh cũng không cưới.” Phan Hiểu Bác đứng dậy, gương mặt mỉm cười đi về phía cô. Liêu Bắc Bắc bỗng chốc cảm thấy hoang mang, nhưng cửa thủy tinh đã bị cô khóa lại, tay chân luống cuống mở không ra, cho nên cô trực tiếp đẩy người hướng ra bên ngoài cửa sỗ, Phan Hiểu Bác không biết cô đang làm gì, chỉ nhìn thấy thân thể của cô càng ngày càng nhích đến gần thang dây trên bệ cửa sổ, cho nên có lòng tốt đến ôm lấy hông của cô.
“A.” Liêu Bắc Bắc lầm tưởng Phan Hiểu Bác có ý đồ lưu manh đùa bỡn với cô, cô xoay người lại, ngăn chặn lại bả vai của Phan Hiểu Bác, âm thanh cảnh cáo tăng lên, “Anh. . . . . . anh còn dám tới đây. . . . . . Tôi liền đẩy anh xuống. . . . . .”
Phan Hiểu Bác quả thật không ngờ rằng sức bật của cô cũng không nhỏ, lảo đảo hai bước mới đứng vững gót chân, Phan Hiểu Bác nghiêng đầu ngắm nhìn cô, bên này anh vừa mới cầu hôn với cô, bên kia cô lại xem anh phạm tội cưỡng gian rồi sao?
“Bắc Bắc, em nghĩ anh là loại người nào chứ?”
“Nếu như anh là một người tốt thì cần gì sưu tập nhiều đĩa CD-ROM tình dục như vậy chứ?” Liêu Bắc Bắc không cẩn thận đem sự thật nói ra.
Phan Hiểu Bác rụt vai lại, hồi tưởng lại những phản ứng không bình thường của cô, không khỏi bất đắc dĩ cười một tiếng: “Cũng là vì những thứ CD-ROM kia sao?”
Liêu Bắc Bắc nhát gan gật đầu.
“Bây giờ có lẽ em không hiểu được, nhưng anh có trách nhiệm nói cho em biết, trong nhà mỗi người đàn ông đều có. Không tin em bây giờ có thể gọi điện thoại hỏi Đường Diệp Trạch thử xem, hỏi xem anh ta có cất giấu những thứ đó hay không? Nếu như anh ta dám nói không có, anh sẽ từ trên ban công này nhảy xuống dưới.” Phan Hiểu Bác lấy điện thoại di động ra đưa cho cô, hơi ra lệnh một chút, “Em gọi đi.”






Trong lòng rất “thấp thỏm”
“Anh thật nhàm chán, em không thèm gọi đâu.” Liêu Bắc Bắc phát hiện hành vi của mình có chút quá lố nên cô nhảy khỏi ghế, vuốt vuốt tóc nói, “Em đi về trước.”
Tất nhiên là Phan Hiểu Bác không thể để cho Liêu Bắc Bắc rời đi như vậy, hiện tại, anh cảm thấy mình ở trong mắt Liêu Bắc Bắc chính là kẻ biến thái.
“Bắc Bắc, em nhìn anh đi…” Anh lễ độ ngăn cô lại, “Anh giống như những người đàn ông khác có đầy những ý nghĩ kiểu như thế trong đầu sao? Những loại suy nghĩ như thế cũng không đủ để chứng minh nhân phẩm của anh, em tin tưởng anh một lần được không?”
“Nhưng trong nhà của anh còn có trẻ con, đừng tưởng rằng trẻ con không biết gì hết, ít nhất anh cũng không khóa nó trong tủ quần áo.” Liêu Bắc Bắc bình tĩnh nói chuyện. Cô là phụ nữ đã trưởng thành, có thể lý giải sự khao khát của đàn ông, nhưng nguyên nhân chủ yếu không phải vì những việc đó, mà cô phát hiện, ban đầu mình đồng ý hẹn hò thật sự là quá qua loa, qua loa ở chỗ, còn chưa biết tình huống của Phan Hiểu Bác ra sao, đã tưởng tượng trong đầu đủ kiểu, biến người ta thành hoàng tử bạch mã hoàn mỹ. Thời điểm nhận ra thực tế và tưởng tượng khác nhau, cô liền bắt đầu thấy thất vọng với đoạn tình yêu này, hiển nhiên đây