watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 134720

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/720 lượt.

không phải quá nhanh sao. Dĩ nhiên, cô thừa nhận tình yêu nhanh chóng đã trở thành xu thế lớn của xã hội hiện nay , nhưng đối với cô mà nói, cô vẫn tương đối truyền thống . Chính bởi vì điểm này, cha mẹ Liêu Gia mới dám đem khuê nữ của bọn họ vất xuống đám người “Mặt người dạ thú” trong xã hội này để cô có thể từ từ rèn luyện.
Phan Hiểu Bác cảm thấy không khí không đúng lắm, thức thời đứng lên, chỉ huy nhân viên thu dọn bàn ghế, ra vẻ bận rộn.
Lúc này, Đường Diệp Trạch cùng Phạm Phỉ đi ra, Đường Diệp Trạch quét qua một lần, không nhìn thấy thân ảnh của Liêu Bắc Bắc, sau đó hỏi thăm Phan Hiểu Bác, Phan Hiểu Bác cũng mới phát hiện Liêu Bắc Bắc đã rời khỏi tàng cây lúc trước.
“Có thể đi phòng rửa tay rồi.” Phan Hiểu Bác mơ hồ suy đoán giải thích.
“Phòng rửa tay ở bên trong trước cửa, nhưng tôi không nhìn thấy cô ấy đi vào.” Đường Diệp Trạch có chút hăm dọa nói.
“Hay là cô ấy đi đến ngõ vứt đồ rồi.”
“Trời đã tối rồi, lại không có đèn đường, anh không lo lắng sao?” Đường Diệp Trạch chất vấn.
“Ai nha, một người lớn như cô ấy sẽ biến mất được sao? Có lẽ cô ấy đi dạo các cửa hàng đi. Nếu như anh không yên tâm thì chỉ cần gọi điện thoại cho cô ấy là được sao?” Phạm Phỉ vội vàng tiếp lời, giọng nói chua xót .
Tâm trạng của Đường Diệp Trạch nặng nề, đi tới một bên bấm số điện thoại của Liêu Bắc Bắc.
“Đang ở đâu?”
“Tôi. . . . . . đang đứng bên cạnh xe của anh.”
Đường Diệp Trạch nâng ánh mắt lên nhìn về phía cách xa trăm mắt kia, Liêu Bắc Bắc quả nhiên đứng ở cạnh xe của anh phất phất tay, Đường Diệp Trạch thở phào nhẹ nhỏm, cúp điện thoại, trực tiếp đi tới về phía cô.
“Sao vậy?” Đường Diệp Trạch hỏi.
“Sao gì? Tôi đang đói bụng, muốn ăn cơm.” Liêu Bắc Bắc giả vờ ngây ngốc. Nguyên nhân cô chạy trốn rất đơn giản thôi, sau khi cô cự tuyệt Phan Hiểu Bác, nhất định trong lòng lại cảm thấy tội lỗi, dẫn đến tâm tình căng thẳng, rơi vào tình cảnh lúng túng.
“Chúng ta là bạn thân, bất cứ chuyện gì cũng có thể tìm tôi để bàn bạc.”
Liêu Bắc Bắc nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của anh, cũng không biết tại sao, mỗi khi Đường Diệp Trạch bắt đầu nghiêm túc, ngược lại cô trở thành một người hào khí sinh động, cho nên trêu chọc anh: “Vậy anh thành thật trả lời tôi, anh thích Phạm Phỉ nhiều hơn, hay là yêu thích tôi nhiều hơn?”






Anh là ông chủ hay là cha của cô ấy
Đường Diệp Trạch nghe thấy Liêu Bắc Bắc đưa ra vấn đề này, hít một hơi, trầm mặc vài giây, vừa muốn nghiêm túc mở miệng, Liêu Bắc Bắc thấu tình đạt lý giải thích: “Không làm khó dễ anh nữa, tình hữu nghị của chúng ta sao có thể vượt qua được tình bạn suốt bốn năm giữa anh cùng cô ấy chứ.” Vừa nói, cô hào phóng vỗ vỗ bả vai Đường Diệp Trạch, “Anh không nói ra chân tướng ngay, chứng minh là tôi ở trong anh vẫn có trọng lượng, anh nói có phải không?” Cô nghiêng đầu cười khúc khích nói.
Đường Diệp Trạch ngây ngốc, muốn nói lại thôi, gật đầu mỉm cười.
“Ừ, tôi thõa mãn rồi. Sau này có tâm sự anh cũng phải nói với tôi nha, mặc dù tôi không có sáng kiến giống anh, nhưng tuyệt đối sẽ kiên nhẫn nghe anh càu nhàu , làm một cái thùng rác đúng nghĩa, hắc hắc ——”
“Tôi làm sao có thể để cô làm thùng rác chứ?”
” Đó, Cái quả hồng đào trên bàn kia.” Phạm Phỉ phát ra một tiếng “Răng rắc”, cắn xuống một miệng lớn trên quả táo.
Phan Hiểu Bác chặn lại quả táo trên tay cô, trừng to mắt chất vấn: “Tiểu thư, đây là lễ vật đặc biệt chuẩn bị cho Quan Nhị Gia. Cô có phải người Trung Quốc hay không?”
“. . . . . .” Phạm Phỉ liếm liếm đôi môi, Quan công là đại thần, làm sao so đo với cô kia chứ, đúng không, tại cô đói bụng chứ sao.
Phan Hiểu Bác thở ra một hơi thật dài, dù sao quả táo đã bị Phạm Phỉ cắn chỉ còn lại có một nửa, dứt khoát nhét lại cho cô.
“Phạm tiểu thư, Cô cùng Đường Diệp Trạch là loại quan hệ đó sao?” Phan Hiểu Bác hỏi.
“Anh nói người yêu sao? Không phải, ít nhất tạm thời không phải.” Phạm Phỉ tiếp tục cắn quả táo, quanh co co , “Bất quá tôi rất có lòng tin, một ngày nào đó tôi sẽ đem anh thu vào tay.”
Phan Hiểu Bác vừa nghe thấy lời này cảm giác an tâm, giơ ngón tay lên nói với Phạm Phỉ: “Cố gắng lên, tôi xem trọng cô.”
Phạm Phỉ nhướn lông mày lên, không khách khí nói: “Ai cần anh coi trọng? Anh vẫn nên trông chừng bạn gái mình đi.”
“. . . . . .” Phan Hiểu Bác nheo mắt lại, gấp làm gì chứ, vũ khí bí mật còn chưa có phát huy công dụng đâu.
Cho nên, hai người trừng lẫn nhau, song song đi về phía Liêu Bắc Bắc.
“Bắc Bắc, buổi tối muốn ăn cái gì?” Phan Hiểu Bác chen chúc qua bên cạnh Đường Diệp Trạch, thuận thế tách bọn họ ra. Phạm Phỉ thì đứng ở bên Đường Diệp Trạch, tạo thành hai đội ngũ một cách tự nhiên.
“Nghe mọi người.” Liêu Bắc Bắc hôm nay không có ý định mời khách, bởi vì nhân số quá nhiều.
Đường Diệp Trạch cùng Phạm Phỉ đều nói không sao cả, cho nên cuối cùng Phan Hiểu Bác đề nghị ăn hải sản, kỳ thật đồ ăn của thành phố duyên hải này cũng có hạn chế, cho nên cũng không cần do dự gì cho nhiều .
Bốn người bọn họ đi vào