watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 134703

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/703 lượt.

“Hay em mời anh ăn cơm? Em quay về nhà tập thể đổi quần áo. Anh đợi em một chút…”
“Chúng ta cũng không phải người ngoài, em mặc cái gì cũng xinh đẹp hết.” Phan Hiểu Bác kéo Liêu Bắc Bắc lại, tươi cười, mở cửa xe, muốn mời Liêu Bắc Bắc lên xe, “Sinh nhật của anh đương nhiên anh phải làm chủ, em chịu trách nhiệm nói chuyện là được rồi.”
Nếu đối phương đã nói đến mức như vậy, cô mà ra sức từ chối thì cũng không ra sao. Vì vậy cô ôm bó hoa hồng bước lên xe, hương hoa thoang thoảng thấm vào ruột gan, ấm áp mà lãng mạn.
Thấy xe chạy ra khỏi bãi đỗ xe, Đường Diệp Trạch vẫn đứng yên ở trên ban công, trong mắt xẹt qua một tia ảm đạm khó nhận ra.
Phan Hiểu Bác đưa Niếp Niếp về nhà trước, sau đó đưa Liêu Bắc Bắc tới một bàn ăn đã được chuẩn bị tươm tất, phòng ăn này có diện tích rất lớn, phong cách thanh cao, nhã nhặn, do công ty điện ảnh và truyền hình của Đường thị tại đây trang hoàng. Cũng chỉ có phu nhân của chủ tịch Đường thị, Lục Tư Kỳ mới có được đặc quyền này.
Khúc dương cầm du dương quanh quẩn bên trong phòng ăn, ánh nến ấm áp. Bỏ qua cuộc sống ồn ào nơi đô thị, Liêu Bắc Bắc thoáng cái đã bị cảm giác quen thuộc này hấp dẫn, cô theo sự hướng dẫn của Phan Hiểu Bác ngồi xuống.
“Tại sao chỉ có mình chúng ta?”
“Bởi vì anh không hy vọng người đàn ông khác nhìn thấy bạn gái xinh đẹp của anh.” Phan Hiểu Bác bật ánh điện quyến rũ, cười dịu dàng.
Liêu Bắc Bắc biết anh hay nói giỡn nhưng đây là lời nói dối có thiện ý, ngọt ngào, cô ngượng ngùng không biết phải làm sao.
Khi món ăn đầu tiên được đưa lên, Phan Hiểu Bác nhận lấy chai rượu đỏ trong tay phục vụ, đứng lên, tự mình rót rượu cho Liêu Bắc Bắc.
“Hiểu Bác, tửu lượng của em không tốt.” Liêu Bắc Bắc thấy rượu đỏ sắp đầy ly thủy tinh liền nhắc nhở.
Chính là muốn tửu lượng của em không tốt.
“Hôm nay là sinh nhật của anh, dù thế nào em cũng phải uống với anh một chén, có thể uống được bao nhiêu thì uống, không miễn cưỡng…”
Liêu Bắc Bắc khó khăn gật đầu, sau khi nhẹ nhàng chạm cốc liền nhấp một ngụm nhỏ.
Phan Hiểu Bác rất biết ăn nói, huống chi lại sống lâu trong giới giải trí, biết được rất nhiều chuyện người bình thường không biết, Liêu Bắc Bắc tập trung tinh thần nghe chuyện, thỉnh thoảng bị sự hài hước của anh chọc cười.
“Bắc Bắc, kể một ít chuyện xưa của em cho anh nghe đi.”
“Em?” Liêu Bắc Bắc xác định mình là một cô gái không có chuyện cũ, cô lắc lắc chén rượu cho tay, chán nản nói, “Em là con gái một trong nhà, mẹ làm việc trong siêu thị, bố là thầy giáo chủ nhiệm cấp hai. Ba mẹ đều hy vọng em có thể trở thành một nữ cường nhân, không cần oai phong một cõi nhưng là ít nhất có thể đảm đương một phía, nhưng em đã để cho bọn họ thất vọng.”
“Hả? Cha mẹ em nghiêm khắc như vậy sao? Vì sao?”
Liêu Bắc Bắc đúng là không cẩn thận nghĩ về vấn đề này, chẳng qua nghĩ tới kỳ vọng của cha mẹ đối với mình, lại thấy cha mẹ tóc ngày càng hoa râm, cô liền rưng rưng nước mắt, không tự chủ uống một ngụm rượu lớn: “Ba em thường nói, hai người họ cuối cùng cũng có một ngày rời em đi, sợ em nhát gan, yếu đuối, mà hiện tại đàn ông lại không đáng tin, bọn họ sợ em không tự chăm lo cho bản thân được.”
Phan Hiểu Bác đứng dậy an ủi cô, lại rót thêm rượu vào ly của nàng, hắn đứng bên cạnh Liêu Bắc Bắc, cầm đôi tay của cô, thâm tình nói: “Bắc Bắc, từ nay về sau, anh sẽ chăm sóc em, xin hãy tin tưởng anh, anh sẽ dùng hành động chứng minh, anh đáng giá là người đàn ông để em dựa vào.”
Liêu Bắc Bắc hít hít mũi, đối mặt với một lời tỏ tình sâu sắc như vậy, trong lòng của cô lại thấy áy náy: “Thật xin lỗi, Hiểu Bác, đầu óc em rất chậm chạp, lại thích suy nghĩ lung tung, em không nên nghi ngờ anh có thật lòng hay không, sau này sẽ không…”
Phan Hiểu Bác lau nước mắt ở khóe mắt cô, cô có ngốc cũng là điểm đáng yêu của cô, có đôi khi Phan Hiểu Bác cũng không phân biệt được anh chỉ muốn một người vợ có thể chăm sóc gia đình hay đã yêu người phụ nữ này.
Không khí đúng chỗ, tâm tình đúng chỗ, ly rượu lại được nâng lên chạm nhau, bọn họ rất nhanh lại uống, uống đến say.
Bậc thang phát ra tiếng bước chân, Phan Hiểu Bác đỡ bả vai Liêu Bắc Bắc, mà Liêu Bắc Bắc đã sớm say đến mức thần chí không rõ ràng, một tay cô nắm ở eo của Phan Hiểu Bác, chống đỡ cơ thể lảo đảo muốn ngã, vừa cười ha ha.
Phan Hiểu Bác thấy cô suýt trượt chân, lại thấy sắp đến cửa phòng, anh ôm cô vào ngực, một chai rượu đỏ đối với anh cũng chẳng là gì, uống cũng như không.
Liêu Bắc Bắc nằm ở trên giường của anh, ánh đèn vàng chiếu vào khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của cô, làm nổi bật ngũ quan xinh xắn, tinh xảo của cô, dưới tác dụng của rượu, cô nhẹ nhàng xoay hông, khiến một đôi chân thon dài trắng nõn mơ hồ lộ ra.
Phan Hiểu Bác hít sâu một hơi, sắc đẹp này đúng là mê hoặc lòng người, thân thể to lớn úp lên người Liêu Bắc Bắc, hướng đến cánh môi mềm mại của cô, dưới tình huống cô không đề phòng, dễ dàng cạy mở hàm răng trắng bóng.
Thật xin lỗi, Bắc Bắc, mặc dù làm như vậy là rất hèn hạ nhưng sau đêm nay, anh hy vọng lòng của em sẽ an định lại.
Liêu Bắc Bắc đan