watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 134702

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/702 lượt.






Cô thấy đó, cô ấy là bạn gái của tôi
“Bắc Bắc, tôi là Đường Diệp Trạch.”
Đường Diệp Trạch gõ vang cửa phòng, đứng im lặng ở cạnh cửa Liêu Bắc Bắc lập tức có dũng khí, cô lấy ra một cái chăn mỏng che lại thân thể, luống cuống tay chân mở cửa phòng, khoảnh khắc nhìn thấy Đường Diệp Trạch, nước mắt như vỡ òa.
“Tôi không có. . . . . .”
“Tôi hiểu.” Đường Diệp Trạch hít sâu một hơi. Cởi xuống áo ngoài khoát lên vai của cô, nếu như Liêu Bắc Bắc là tự nguyện, cô cũng sẽ không gọi điện thoại cầu cứu mình rồi.
Bịch một tiếng, anh đem Phan Hiểu Bác quăng ra trước cửa phòng, mở rộng cửa chờ xe cấp cứu tới hiện trường.
Đứa nhỏ ở một chổ khác trong phòng, vẫn khóc lớn không ngừng, nhưng anh không thể để cho đứa trẻ thuần khiết thấy mặt xấu của bản chất con người được.
Rất nhanh, Liêu Bắc Bắc thay y phục chạy ra khỏi phòng ngủ, cô nghe thấy tiếng khóc của đứa nhỏ vẫn không ngừng, nhìn thấy Đường Diệp Trạch đứng im lặng như tượng điêu khắc bên cửa sổ, anh nhìn ra một mảnh tối đen như mực bên ngoài cửa sổ, bộ dáng chuyên chú không biết là đang suy nghĩ gì, hay là thật sự thờ ơ với mọi chuyện xung quanh mình.
Liêu Bắc Bắc cũng không biết đối mặt với Đường Diệp Trạch như thế nào, cô nghĩ, Đường Diệp Trạch hẳn là rất tức giận, tức giận nhất chính là không bảo vệ được người phụ nữ của mình.
Mười phút sau xe cấp cứu tới, nhưng dù sao cũng không phải là ở trấn Đại Thành, phương tiện chữa bệnh cũng tương đối đơn sơ, mảnh vỡ của bình rượu ghim trên mạch máu ở cổ Phan Hiểu Bác, nhân viên cấp cứu bước đầu chẩn đoán bệnh Phan Hiểu Bác là mất máu quá nhiều, cần truyền một lượng lớn máu, nếu không sẽ nguy hiểm tới tánh mạng.
“Tôi nhóm máu O. Tôi đi với mọi người.” Liêu Bắc Bắc mang vẻ mặt lo lắng. Cô rất sợ Phan Hiểu Bác cứ như vậy chết đi, nên không có thời gian cùng Đường Diệp Trạch chào hỏi, liền đi theo nhân viên y tế ra cửa.
Song, lúc cô đang xuống cầu thang, thì có một lực rất mạnh kéo cô ra phía sau, Liêu Bắc Bắc kinh ngạc nhìn Đường Diệp Trạch, Đường Diệp Trạch đem chìa khóa xe đặt trong tay cô, không để cho cô từ chối, nói: “Người như anh ta không xứng đáng nhận máu của cô. Cô đi chăm sóc đứa nhỏ đi, bên này để tôi lo.”
Giờ này khắc này, Liêu Bắc Bắc cần nhất chính là sự giúp đỡ, trong mắt cô ngấn lệ, lặng yên gật đầu nói: “Cám ơn. . . . . .”
Cô rất muốn hỏi Đường Diệp Trạch bây giờ đối xử với cô như thế nào, nhưng anh đi rất gấp, thời điểm cô đang sững sờ, anh đã rời đi nơi này từ lâu.
Giây lát, điện thoại di động của cô vang lên, là Đường Diệp Trạch gọi tới .
“Thư ký Triệu lập tức sẽ tới đón cô ngay, cô cái gì cũng không cần nói, anh ta sẽ an bài chỗ ở cho cô.”
“Ông chủ. . . . . .”
“Nói.”
“Cám ơn, cám ơn anh đã đến. . . . . .”
Cô chỉ có thể nghe được tiếng hít thở không tính là đều của Đường Diệp Trạch, đợi một lúc lâu, Đường Diệp Trạch mới trả lời.
“Thật xin lỗi Bắc Bắc, là anh không chăm sóc tốt cho em.”
Liêu Bắc Bắc bịt miệng, đứng ở bên tường khóc. Tất cả chuyện này cùng Đường Diệp Trạch không có chút quan hệ nào, nhưng ngữ khí của anh giống như là anh phạm phải sai lầm to lớn.
“Đừng khóc.”
“Em. . . . . . Em mới vừa rồi vì quá sợ hãi, cho nên lấy chai rượu đập đầu hắn. . . . . . hắn sẽ chết sao?”
“Không biết.” Đường Diệp Trạch chắc nịch nói, “Mặc dù ngoài ý muốn, em cũng là trong lúc phòng vệ, nên sẽ không phải chịu trách nhiệm, có anh ở đây.”
Liêu Bắc Bắc nghẹn ngào gật đầu, vốn định nói chút gì, nhưng là tiếng khóc của đứa trẻ bỗng nhiên ngưng hẳn, cô vội vã cúp điện thoại, mở cửa phòng, kinh hoảng thấy Niếp Niếp đi đến bệ cửa sổ. Cô thở nhẹ một tiếng chạy vội tới bên cửa sổ, Niếp Niếp lại tránh thoát cái ôm của Liêu Bắc Bắc, giống như điên lao ra khỏi phòng ngủ, lúc đứa trẻ nhìn thấy trên mặt đất một vũng máu, nghĩ đến cảnh ba ba của nó xảy ra tai nạn xe cộ, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời bị làm cho sợ đến trắng bệch, bùm một tiếng ngồi co quắp trên mặt đất.
Thấy thế, Liêu Bắc Bắc đuổi kịp đến bên cạnh đứa trẻ, Niếp Niếp vươn đôi tay nhỏ bé lay lay cánh tay Liêu Bắc Bắc: “Chú. . . . . . Chú của con ở đâu? Cô giáo Liêu, cô trả chú lại cho con, ô ô. . . . . .”
Liêu Bắc Bắc so với ai khác cũng ủy khuất, nhưng cô làm sao nói cho đứa nhỏ, chú của nó phạm tội cưỡng gian, tội ác tày trời chứ?
Đứa nhỏ khóc, cô cũng khóc, chuyện gì cũng làm không xong, ai cũng xem là người lương thiện, thiếu chút nữa lại đem mình dâng tặng phí công, thật không biết cô giống như phế vật như vậy thì sống còn có ý nghĩa gì nữa.
Nửa giờ sau, Triệu Diệu hấp tấp chạy tới địa điểm gặp chuyện không may, anh không hỏi nhiều, ôm đứa nhỏ đang khóc trong lòng Liêu Bắc Bắc ra, đóng cửa phòng, mang Liêu Bắc Bắc và đứa nhỏ cũng trở về điền sản của Đường thị.
Xuống xe, Triệu Diệu dựa theo chỉ thị của ông chủ, trước hết đem Liêu Bắc Bắc đưa tới tầng cao nhất, rồi đem đứa nhỏ ôm vào phòng ngủ của mình, bảo Liêu Bắc Bắc nghỉ ngơi thật tốt, đứa nhỏ sẽ do anh chăm sóc.
Liêu Bắc Bắc hiện tại không còn sức lự