Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 134700
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/700 lượt.
b>
Đường Diệp Hoa chậm chạp nháy mắt, anh chính là xuất phát từ y tốt, cô nhóc này lại tức giận à.
Liêu Bắc Bắc không dám nhìn thẳng vào mắt của anh, né tránh chạy đến cửa, ngón tay mới vừa đụng phải tay cầm cái cửa, Đường Diệp Hoa một phát đã đặt tay lên cửa: “Tôi biết không nên làm khó dễ cô, nhưng hãy đợi thêm một lát nữa đi.”
Áp lực vô hình bao phủ đỉnh đầu Liêu Bắc Bắc, cô lặng yên thả tay xuống, dù sao váy cũng dơ, cô ngồi xuống đất, đầu chôn ở giữa hai đầu gối, một câu cũng không muốn nói.
Đường Diệp Hoa đốt một điếu thuốc, nhìn thấy tâm tình cô xuống thấp, nhưng anh từ trước đến giờ đối với cuộc sống riêng tư của nhân viên không hỏi tới, anh thở ra một hơi, quay người lại ngồi vào bên giường: “Tôi nhớ được cô tên là Liêu Bắc Bắc.”
Liêu Bắc Bắc mím môi, gật đầu.
“Tôi đây thật sự theo đuổi cô, cô sẽ tiếp nhận sao?”
Đường Diệp Hoa thờ ơ hỏi, rồi lại lộ ra tự tin.
“. . . . . .” Liêu Bắc Bắc có ngây thơ hơn nữa cũng không tin tưởng Đường Diệp Hoa sẽ đối với cô có tình cảm, huống chi cô bây giờ làm sao có thể tùy tiện tiếp nhận đàn ông theo đuổi, vạn nhất là Phan Hiểu Bác thứ hai thì cô trực tiếp nhảy xuống biển cho rồi.
“Không trả lời, tôi liền cho rằng cô ngầm đồng ý.” Đường Diệp Hoa thu hồi chi phiếu, lại đem một cái thẻ tín dụng đẩy tới trong tay Liêu Bắc Bắc, “Đi mua vài món quần áo cho đàng hoàng, tôi không muốn thấy bạn gái của tôi từ đầu đến chân đều là hàng vỉa hè. “
“Đây không phải là hàng vỉa hè, có nhãn hiệu. . . . . .” Liêu Bắc Bắc thoáng cái không bắt được trọng điểm.
Đường Diệp Hoa không thèm đưa bình luận, đứng dậy đi tới phòng tắm, Liêu Bắc Bắc theo sát phía sau: “Đại lão bản, tôi, tôi không đáp. . . . . .” Chữ “ứng” còn chưa nói ra miệng, Đường Diệp Hoa đã đóng cửa toilet cái rầm, ngay sau đó truyền đến tiếng nước chảy.
Lúc này, điện thoại di động vang lên, Liêu Bắc Bắc không kịp giải thích, liền chạy đến phòng khách, nhận điện thoại của Đường Diệp Trạch.
“Cô có khỏe không?”
“Ừ, tôi muốn qua đó gặp anh.” Liêu Bắc Bắc vừa nghe đến giọng nói của Đường Diệp Trạch, thì không tự chủ mà bật khóc.
“Tôi thực sự đang trên đường về rồi, cô đừng khóc.”
“Tôi ở cửa chờ anh.”
“Không cần, cô ngủ đi, bên tôi còn có chút chuyện phải xử lý, ngày mai sẽ tìm cô.”
Đường Diệp Trạch nhìn dấu kim còn đọng máu. Vì cứu mạng sống của Phan Hiểu Bác, bệnh viện rút một lần từ trên người anh 800cc máu, mọi người đều biết, lấy 400cc máu để thử máu là giới hạn con người có thể chịu đựng, quá lượng máu đó sẽ dẫn đến đầu váng mắt hoa, thân thể vô lực.
Vì vậy, sắc mặt anh cực kém, anh không muốn để cho Liêu Bắc Bắc lo lắng.
Đường Diệp Trạch lần đầu tiên cúp điện thoại trước Liêu Bắc Bắc, cảm giác khó chịu làm anh thở không thông, anh quay cửa xe xuống, gió biển thổi qua mặt, mang theo tia lạnh lẻo.
“Đứa nhỏ đã ngủ chưa? ” Anh mệt mỏi giật giật đôi môi.
“Đứa nhỏ ầm ĩ muốn gặp chú nó, khóc không ngừng, trước khi tôi tới đón ngài, nó còn chưa ngủ.” Triệu Diệu trả lời chi tiết, anh biết không nên hỏi nhiều, nhưng lại không rõ cơ thể không được khoẻ của Đường Diệp Trạch tại sao lại muốn vì một người xa lạ hiến máu, đơn giản vì người kia là bạn trai Liêu Bắc Bắc sao?
“Tổng giám, tôi đi theo ngài nhiều năm như vậy, chưa từng thấy ngài đối với cô gái nào động tình, nhưng là, cô ta dù sao cũng là người phụ nữ của thằng khác, ngài cần gì phải ủy khuất mình như vậy?”
Đường Diệp Trạch một tay chống đỡ ở khóe miệng, tầm nhìn rơi vào mặt biển đen tuyền, những con sóng đập vào đá ngầm, bọt sóng văng tung tóe, rộng lớn mạnh mẽ.
“Cảnh đẹp làm người ta thích thú, nhưng không ai giải thích được tại sao, không phải sao?”
“Dạ, nhưng cảnh sắc sẽ không đả thương người.”
“Làm cây cối thì sẽ bị chặt, con sông sẽ khô kiệt, thật không đả thương người sao?” Đường Diệp Trạch cười trừ.
Triệu Diệu thở ra một hồi, muốn nói lại thôi, mỗi người đều có quan điểm về tình yêu của riêng mình, những giá trị, vô luận là đúng hay sai, tự thấy hài lòng thì sẽ hài lòng, tự thấy hợp lý thì không cần để ý đến quy tắc làm gì, mà ở vị trí một người bạn, thường chỉ có thể đứng ở ngoài lo lắng suôn.
Liêu Bắc Bắc cuộn tròn trên ghế so pha, đợi Đường Diệp Hoa tắm rửa xong đi ra, sau đó lại nói chuyện một cách rõ ràng.
Dĩ nhiên, cô không thể nào nghĩ tới gian phòng này vốn không thuộc về Đường Diệp Hoa, là do Phạm Phỉ “Hỗ trợ” chỉ dẫn .
Cô sờ sờ gương mặt sưng đau, phát hiện ống tay áo dính vết bẩn, thừa dịp lúc Đường Diệp Hoa còn đang tắm, rón ra rón rén đi về phía phòng bếp, cô chỉ mở một cái đèn mờ mờ sáng, rửa tay trong bồn rửa rau.
Đường Diệp Hoa chà xát tóc còn ướt nhẹp đi ra từ phòng tắm, vốn định rót một ly cà phê cho mình, thấy Liêu Bắc Bắc đang đứng rửa tay bên cạnh bồn rửa rau, anh đớn giản nói: “Dù sao cô cũng nấu cơm rồi, cô cũng chuẩn bị chút gì cho tôi ăn đi.”
“. . . . . .” Đại lão bản, ánh mắt nào của ngài nhìn thấy tôi đang nấu cơm thế?
“Đúng rồi, tôi không ăn cay.”
“Dạ.” Liêu Bắc Bắc suy nghĩ một chút, thôi nói chuyện trên bàn cơm đi, ăn no tâm tình