watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 134701

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/701 lượt.

c ôm đứa nhỏ, cô cúi người cảm ơn, đi vào một gian phòng cho khách không được dùng tới, trong phòng thiết bị đầy đủ, nhưng cô không còn sức lực để đi dù là nửa bước, hai chân mềm nhũn, ngã trên ghế sa lon. Bởi vì kinh sợ quá độ, cũng bởi vì mỏi mệt đến cực điểm, cô nằm chết dí trên ghế sa lon không lâu liền ngủ thiếp đi.
Không biết qua bao lâu, cửa phòng bị lực đẩy mạnh ra, người này vừa để hành lý xuống vừa gọi điện thoại, phía sau anh còn đi theo một người phụ nữ khêu gợi.
“Đường Diệp Hoa. Anh từ lúc lên xe đã bắt đầu gọi điện thoại, có phải là quá đáng hay không?” người phụ nữ một cước đạp cửa phòng.
Đường Diệp Hoa thu điện thoại di động về, nhìn về phía người phụ nữ với vẻ xa cách: “Thứ nhất, tôi không có kêu cô đi theo tới đây; thứ hai, tôi không phải là tới du lịch; thứ ba, cô cho rằng cô là cái gì của tôi?”
Liêu Bắc Bắc bị tiếng ồn ào đánh thức, cô dụi dụi mắt, chống tay lên ghế sa lon nhỏm dậy.
Người phụ nữ vừa vặn đối diện với Liêu Bắc Bắc, cô không cảm thấy kinh ngạc, ngược lại ngửa mặt lên trời cười lạnh nói: “Ha ha, tôi nói làm sao mà anh vội vả bỏ rơi tôi rồi, thì ra bên này còn cất giấu một tiểu hồ ly tinh a.”
Đường Diệp Hoa giật mình, ngoái đầu lại nhìn, anh nhớ được Liêu Bắc Bắc vốn là nhân viên tiêu thụ của công ty, chính xác ra, ấn tượng vô cùng sâu sắc, bởi vì hai ngày trước vừa mới gặp qua, vấn đề là, cô xuất hiện ở nơi này là chuyện gì đã xảy ra?
Vương Tuyết Mạn nhìn chằm chằm Liêu Bắc Bắc, ánh mắt Liêu Bắc Bắc vốn là nghi ngờ nhưng ở trong mắt cô nhìn qua chính là biểu hiện chột dạ, cho nên, cô chen qua bên cạnh Đường Diệp Hoa, vung tay lên liền hướng đến mặt Liêu Bắc Bắc đánh, nhưng mà, Đường Diệp Hoa kịp thời ngăn cản cô, vung tay đem Vương Tuyết Mạn đẩy ra thật xa.
Đường Diệp Hoa đã nhịn cô dọc đường đi rồi, nếu không phải giữ mặt mũi cho cha, anh căn bản sẽ không để cho Vương Tuyết Mạn lên xe.
“Đau lòng?” Vương Tuyết Mạn ở trước mặt trưởng bối có tiếng là ngoan hiền, ở trước mặt Đường Diệp Hoa, cô không cần thiết phải giả bộ dịu ngoan, huống chi bây giờ là đối tượng kết hôn ngoại tình.
Đi chung đường mệt nhọc, Đường Diệp Hoa hiện tại chỉ muốn nghỉ ngơi, không muốn cùng Vương Tuyết Mạn nói nhảm, cho nên anh ôm bả vai Liêu Bắc Bắc, nói: “Tôi tin cô đã thấy, cô ấy chính là bạn gái của tôi. Hiện tại cô có thể đi ra ngoài, chúng tôi còn chuyện quan trọng cần làm.”
Vừa nói, anh vì ngăn Liêu Bắc Bắc giãy dụa giải thích, khoanh tay đem cô từ chỗ ngồi, ôm vào trong ngực, sau đó sải bước đi vào phòng ngủ, rầm một tiếng, đóng cửa phòng ngủ.
Liêu Bắc Bắc thần sắc đần độn, vừa muốn mở miệng, Đường Diệp Hoa liền dùng một loại ánh mắt cực kỳ hung ác uy hiếp cô câm miệng.
Đường Diệp Hoa ôm Liêu Bắc Bắc đứng ở cạnh cửa, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh ngoài phòng, nghe được tiếng bước chân hướng tới gần phòng ngủ, anh nhẹ giọng ra lệnh Liêu Bắc Bắc: “Trước kêu hai tiếng, tối nay sẽ giải thích.”
“Kêu, kêu cái gì. . . . . .”
“Rên rỉ.” (kekekeke)
Liêu Bắc Bắc thiếu chút nữa rơi nước mắt, cuộc đời của cô sao thế này?
Nhưng mà dưới dâm uy của Đường Diệp Hoa, cô không dám nói không, cho nên lắp bắp hô hai tiếng, mặc dù nghe thấy làm sao cũng không giống bị bao trong nhiệt huyết sôi trào, nhưng Đường Diệp Hoa rất cảm tạ sự phối hợp của cô, giơ ngón tay cái lên với cô: “Tăng lương.”
“Cám ơn Tổng giám đốc. . . . . .” Cô tuy nghèo kiết xác nhưng trong lòng lại rất tốt.
Ai, thật không dễ dàng, Đường Diệp Hoa rốt cục nói một câu làm ấm áp lòng người.
Vương Tuyết Mạn ngoài cửa nghe được động tĩnh, hướng về phía cánh cửa mắng Đường Diệp Hoa mấy câu, toại nguyện tức giận đá cửa rời đi.
“Ông chủ lớn, tôi có thể rời đi chưa?” Cô vẫn như cũ nằm trong ngực Đường Diệp Hoa. Đường Diệp Hoa chỉ chú ý người ngoài cửa có rời đi hay không, còn chưa kịp đặt cô xuống.
“Còn chưa được, tối nay cô ở lại đây.” Đường Diệp Hoa đặt xuống cô, chỉ về hướng giường, “Ngủ.” Thực đã có thói quen đối với công nhân viên kêu đến đuổi đi, anh thật đúng là không xem Liêu Bắc Bắc là “người ngoài” .
“. . . . . .” Liêu Bắc Bắc nắm váy đứng tại nguyên chỗ, điện thoại di động còn đang trên ghế sa lon, nếu như Đường Diệp Trạch gọi điện thoại cho cô, hoặc là phát hiện cô ngủ trên giường Đường Diệp Hoa, cô chắc không thể nào giải thích được.
Đường Diệp Hoa quay người lại suýt nữa cùng cô đụng nhau, anh nhíu mày, thuận tay mở đèn phòng ngủ, lúc này mới phát hiện khóe miệng Liêu Bắc Bắc có một vệt máu ứ đọng, mà gương mặt vốn trái xoan thanh tú cũng bị sưng phù.
“Cô bị nhân viên công ty đánh, cho nên trốn lên tầng cao nhất?” đây là đáp án duy nhất anh nghĩ đến, bởi vì xung quanh tất cả đều là người Đường thị. Nếu như phỏng đoán là thật sự, anh sẽ truy cứu.
Liêu Bắc Bắc lắc đầu, không biết lấy can đảm ở đâu, lại chỉ hướng ra phía cửa, khúm núm rồi lại kiên định nói: “Tôi không muốn trả lời ông chủ lớn vấn đề này. Hoặc là anh đi ra ngoài, hoặc là anh để cho tôi đi ra ngoài.”






Vụ Lý Khán Hoa Bách Vạn Hồng