Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 134694
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/694 lượt.
xác nhận chú còn sống, chú có phải đã chết hay không.
Liêu Bắc Bắc không nhìn được nhất chính là trẻ con thương tâm, lỗ mũi cay cay, nói: “Niếp Niếp nóng sốt rồi, chích thuốc hạ sốt xong cô sẽ cùng con đi xem chú nha?”
Niếp Niếp gật đầu lia lịa, chích đau vô cùng, nhưng mất đi chú còn đau hơn.
Tiêm thuốc xong, Niếp Niếp nằm ở trong ngực Liêu Bắc Bắc ngủ yên, đứa nhỏ khóc suốt một đêm, giờ phút này nhìn thấy chú, cũng chịu không được nữa, liền ngủ.
Triệu Diệu ngồi ở bên cạnh Liêu Bắc Bắc, thanh âm than thở, nói: “Về vấn đề giữ Phan Hiểu Bác ở điện ảnh và truyền hình Đường thị. Do cô quyết định.”
Liêu Bắc Bắc ngây ngốc, Triệu Diêu như cũ không hỏi nguyên nhân, trực tiếp thay cô giải thích nghi hoặc, chủ tịch điện ảnh và truyền hình Đường thị chính là phu nhân của chủ tịch địa ốc Đường thị, cho nên bãi miễn chức vụ Phan Hiểu Bác tương đối đơn giản.
Sau khi nghe xong, Liêu Bắc Bắc nhìn một chút đứa nhỏ trong ngực, mặc dù Phan Hiểu Bác ghê tởm vô cùng, nhưng nếu như vứt bỏ công việc, đứa nhỏ như vậy chẳng phải là chịu khổ hơn sao? Hơn nữa, trong lòng cô có chút sợ, sau khi Phan Hiểu Bác thất nghiệp lại càng không chỗ nào cố kỵ trả thù mình.
Vì vậy, cô cùng Triệu Diệu thương lượng, có thể chờ đến khi Phan Hiểu Bác hoàn toàn bình phục rồi hãy nói đến chuyện này hay không, Triệu Diệu tự nhiên thoải mái, bởi vì phu nhân chủ tịch đã ra hiệu cho anh, hi vọng anh ở giữa giản hoà một chút, dù sao Phan Hiểu Bác là một nhân tài quản lý hiếm có .
“Thư ký Triệu, xin hỏi. . . . . . điện thoại Đường tổng giám tại sao lại ở chổ ngài?” Liêu Bắc Bắc nghe được nội dung Triệu Diệu cùng khách hàng nói chuyện với nhau, công bố có việc thì anh sẽ hướng Đường Diệp Trạch chuyển đạt, Liêu Bắc Bắc cũng nhận ra điện thoại di động này.
“Nga, Đường tổng giám tạm thời rất không tiện nghe điện thoại.” Triệu Diệu không có tâm tình nói chuyện nhiều, thái độ lãnh đạm.
Liêu Bắc Bắc nhìn ra được ý tứ, mặc dù trong bụng nỗi băn khoăn cũng không hỏi tới nữa, cô vừa gật đầu vừa nói cảm ơn: “Hôm nay phiền ngài, chúng tôi sau khi đứa nhỏ hạ sốt sẽ trở về nhà tập thể, ngài đi trước đi.”
Triệu Diệu nhìn thời gian một chút: “Cũng tốt, có gì cần tôi hỗ trợ tùy thời có thể gọi điện thoại cho tôi. Nga, đúng rồi, tiền thuốc thang tôi đã trả rồi, các cô lúc nào có thể xuất bệnh viện.”
Liêu Bắc Bắc đứng dậy cúi người chào, vốn là chuyện riêng của cô, nhận được sự chiếu cố quan tâm kịp thời của lãnh đạo công ty, trong chuyện này người cô muốn cảm ơn nhất chính là Đường Diệp Trạch.
Nhưng mà, Đường Diệp Trạch kể từ khi xuất hiện tối hôm qua, chẳng lẽ cô đoán trúng, Đường Diệp Trạch mặc dù giúp đỡ khắp nơi, nhưng vẫn cho là cô là cái loại phụ nữ không biết kiềm chế này?
Nghĩ như vậy, Liêu Bắc Bắc thật uể oải, một người sẽ không tự dưng lẫn tránh một người khác, theo như hiểu biết của cô đối với Đường Diệp Trạch, anh thuộc về loại đàn ông không biểu lộ sắc mặt, sẽ không chỉ trích ngay trước mặt đối phương, nhưng sẽ trốn tránh.
Nước mắt rơi trên hai má đỏ bừng của đứa nhỏ, Liêu Bắc Bắc vội vàng dùng khăn giấy lau nước mắt. Lúc này, điện thoại di động ở trong túi quần chấn rung lên, cô hít mũi một cái, đợi sau khi đọc xong nội dung tin nhắn, sau khi tiếp thu một lát, kìm lòng không được mà nở nụ cười.
Tôi có thể đưa cho cô một cuộc sống đầy đủ và tốt nhất
Tin nanh này là của Đường Diệp Hoa, nội dung là: buổi tối cùng nhau ăn cơm, nếu như cô ở trong trấn thì đừng rời đi. Diệp Trạch cũng sẽ đến, không cần khẩn trương.
Nước mắt nơi khóe mắt Liêu Bắc Bắc biến mất, cô chưa nói cho Đường Diệp Hoa biết, Đường Diệp Trạch thật ra là bằng hữu của cô, nếu như Đường Diệp Trạch xuất hiện đúng giờ, liền chứng minh anh hôm nay thật bận rộn không rảnh nghe điện thoại, cùng với anh hai tán gẫu sao?
Dĩ nhiên, đây là ý nghĩ lạc quan, nếu như suy nghĩ bi quan, ở trong mắt anh cô không phải là bạn bè cần thiết để giới thiệu. . . . . .
Liêu Bắc Bắc hít sâu một hơi, thu hồi ý nghĩ xấu, bất kể như thế nào, thấy thì sẽ rõ ràng.
Phan Hiểu Bác vốn định xuống giường hỏi cô cho đến cùng, nhưng một trận đau đớn vô tình ập tới, anh tê liệt ngã xuống bên gối. Đàn ông hoa tâm thành nghiện, phụ nữ dĩ nhiên cũng có thể, nhưng nếu như là bản tính phóng đãng, cũng đừng ở trước mặt đàn ông gỉả bộ thục nữ, chân đạp hai con thuyền cũng không phải là vấn đề, nhưng mà đừng cho rằng ai cũng ngu ngốc. Cho nên về chuyện này, anh sẽ không dễ dàng tha thứ cho Liêu Bắc Bắc.
Bảy giờ tối, Đường Diệp Hoa hết bận rộn công việc bấm số điện thoại cho Liêu Bắc Bắc. Đường Diệp Hoa mặc dù đối với Liêu Bắc Bắc có tình cảm, nhưng cách anh nói chuyện trong lúc nhất thời khó thay đổi, ở giọng nói nửa ra lệnh anh muốn Liêu Bắc Bắc ở trong thị trấn đặt một phòng ăn hạng sang , nửa giờ sau anh cùng cô gặp mặt.
Liêu Bắc Bắc nghe anh nói đặt trước chỗ ngồi bốn người sẽ không nhiều hơn. So sánh với Đường Diệp Hoa thì cô hiểu rõ tình huống ở Vạn Điệp thành, cô rất nhanh liền đi tìm một nhà hàng hải s