watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 134696

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/696 lượt.

ản, khẳng định không tính là xa hoa, chỉ có thể nói chỗ ăn cơm coi như thanh tĩnh, hải sản đều đủ.
Cô chọn hải sản xong, sau đó ngồi ở bên cạnh bàn ăn chờ đợi hai anh em đến, chỉ có một ngày không gặp, nhưng cô có rất nhiều điều muốn nói với Đường Diệp Trạch, thứ nhất là có liên quan đến vấn đề Phan Hiểu Bác, cô không có chủ kiến; thứ hai là đơn thuần muốn cùng anh tâm sự. Tóm lại, một khi thoát khỏi sự chiếu cố của Đường Diệp Trạch, cô giống như mất đi người tâm phúc, trong lòng bất ổn.
Không đầy một lát, Đường Diệp Hoa bước từng bước vững vàng đi tới trước mặt Liêu Bắc Bắc, Liêu Bắc Bắc không tự chủ nhìn về phía sau anh cùng với nơi cửa, khóe miệng tươi cười dần dần biến mất.
“Ngồi đi.” Đường Diệp Hoa không chú ý tới nét mặt của cô, vừa ngồi xuống đem một hộp đồ trang sức đeo tay tinh sảo đẩy tới trước mặt Liêu Bắc Bắc.
Liêu Bắc Bắc ngồi buồn bã ỉu xìu bồn chồn, thấy hộp đồ trang sức đeo tay, nhưng không có ý muốn mở ra.
“Không nhìn xem?” Đường Diệp Hoa khẽ nhếch, ngẩng đầu lên.
Liêu Bắc Bắc âm thầm thở phào nhẹ nhỏm, mở hộp đồ trang sức đeo tay ra, bên trong là một chiếc nhẫn, chiếc nhẫn làm bằng vật liệu gì tạm thời nhìn không ra, nhưng phía trên cái nhẫn này chạm trỗ hoa văn hình như là hoa văn cùng chữ cái tiếng Anh.
“Kane” là tên tiếng Anh của Đường Diệp Hoa, Liêu Bắc Bắc hít sâu một hơi, bất đắc dĩ hỏi: “Xin hỏi, trên người ngài lúc nào cũng đều mang theo mấy chiếc nhẫn có khắc tên ngài, để sẵn sàng đưa cho phụ nữ sao?”
“Làm sao có thể, hẳn là quản gia nhét vào hành lý của tôi, hi vọng tôi đưa cho Vương Tuyết Mạn. Vương Tuyết Mạn là con gái của bạn của cha tôi, tôi cùng cô trong lúc nhất thời trúng tiếng sét.” Đường Diệp Hoa cũng không kiêng kỵ gì nói đến vị hôn thê kia, bây giờ nói rõ ràng, tránh cho sau này gặp nhiều phiền toái không cần thiết.
Liêu Bắc Bắc vừa nghe lời này càng cảm thấy không giải thích được, cô đem hộp đồ trang sức đeo tay đẩy qua trả Đường Diệp Hoa: “Nào có ai vừa gặp mặt liền đưa nhẫn? Huống chi cái này vốn không thuộc về tôi.”
“Tôi đưa trước cái này, lần sau sẽ là cái của cô.” Đường Diệp Hoa không nghĩ tới cô sẽ ghét bỏ cái nhẫn này, nhưng anh chính là muốn mượn cái nhẫn này đem thân phận Vương Tuyết Mạn nói rõ ràng, hiện tại mục đích đã đạt được.
“Đường. . . . . . Đường tổng giám đang trên đường đến sao?” Liêu Bắc Bắc không nhịn được vẫn hỏi.
“Cô nói Diệp Trạch? Vẫn còn bận rộn, cả buổi chiều tôi không gặp nó.” Đường Diệp Hoa gọi điện thoại, cũng là Triệu Diệu nhận, nói Đường Diệp Trạch vô cớ chơi mất tích cũng không phải là lần một lần hai, đã thấy nhưng không thể trách được.
Liêu Bắc Bắc rũ mắt xuống, cô tương đối thất vọng.
Từ trước đến giờ cô không có tự tin, không xác định được Đường Diệp Trạch có nguyện ý xem cô làm bằng hữu hay không, không có cách nào nói với Đường Diệp Hoa rõ rằng quan hệ của bọn họ không chỉ là cấp trên cấp dưới, hơn nữa . . .
Trong lúc ăn cơm, Đường Diệp Hoa gọi điện thoại không ngừng, cho nên, bữa cơm này ăn được dị thường áp lực.
Sau khi ăn xong, Liêu Bắc Bắc vốn tưởng rằng có thể trở về nhà tập thể ngủ, nhưng Đường Diệp Hoa trực tiếp mang cô về phòng làm việc, công việc điên cuồng như thế nào là anh thế đó, vì muốn đưa ra lý do hoàn chỉnh nhất, chứng minh bãi biển là nguy hiểm, không biết, là phải tiến hành phong tỏa chỗ nguy hiểm lại.
Liêu Bắc Bắc ngồi ở bên cạnh bàn làm việc trước mặt anh, lộp bộp gõ bàn phím. Cô ngáp một cái, chú ý tới nội dung văn kiện, không khỏi nhìn về phía Đường Diệp Hoa, tại sao không để cho chủ nhà tới gần bãi biển? Hoang đường hơn chính là, còn kéo đến nguyên nhân nhà máy năng lượng nguyên tử của nước nào đó bị nổ dẫn đến nhiễm phóng xạ.
“Rót ly cà phê.” Anh bỗng nhiên mở miệng nói.
Liêu Bắc Bắc đáp một tiếng, đứng dậy rời đi, bây giờ là thời gian tan tầm, khu làm việc chỉ có hai người bọn họ vẫn như cũ đang bận rộn. Liêu Bắc Bắc nhìn về phía phòng làm việc của Đường Diệp Trạch, nơi đó cũng là một mảnh tối đen.
Cô bưng cà phê đi trở về, đem cà phê đặt vào vị trí mà khuỷu tay Đường Diệp Hoa sẽ không đụng phải, khi chuẩn bị xoay người trở lại chỗ ngồi, mội cái tay lại giữ cô lại.
“Anh đây là. . . . . .” Liêu Bắc Bắc có chút hoảng hốt. Từ phòng ăn đến phòng làm việc, Đường Diệp Hoa không có cố ý nhắc lại chuyện gặp gỡ, cho nên cô cũng không hỏi nhiều, coi như tối hôm qua anh bị điên, nhưng đang yên ổn sao lại nhiễm bệnh nữa vậy.
Đường Diệp Hoa ngưng mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hoảng hốt của cô, thấy buồn cười nói: “Cô sợ tôi phải không?”
Liêu Bắc Bắc thực sự thừa nhận, mím môi, gật đầu.
Phút chốc, Đường Diệp Hoa đứng lên, thuận tay mở thiết bị âm thanh, chốc lát, vũ khúc êm tai quanh quẩn bên trong không gian yên tĩnh, anh phối hợp kéo hai tay Liêu Bắc Bắc, khoác lên vai của mình, không đợi cô hiểu rõ ý đồ của anh, Đường Diệp Hoa đã tiến về trước ba bước, thuận thế đem ca hai đẩy khỏi bàn làm việc.
Anh cũng không có cố ý nhảy một loại khiêu vũ nào, chỉ là theo âm nhạc chậm chạp di chuyển, Liêu Bắc Bắc ngẩng đầu nhìn Đường Diệp Hoa cao lớn khôi ng