Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 134684
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/684 lượt.
thu dọn xong, vừa trả lời: Được.
Lúc này Liêu Bắc Bắc mới hài lòng nở nụ cười, ai cũng không muốn tranh nhau làm việc nặng, nhưng mà thông qua đủ loại miêu tả của Đường Diệp Hoa đối với Đường Diệp Trạch, cô âm thầm khổ sở đến bây giờ, thân là bạn bè của Đường Diệp Trạch, cô hi vọng anh sớm thoát ra khỏi ký ức đau đớn. Cho dù cô có sốt ruột thế nào cũng không thể giúp gì, nhưng ít ra khi anh muốn nói chuyện có thể tâm sự với anh.
Trên đường trở về nhà ở tập thể, Liêu Bắc Bắc muốn trưng cầu sự đồng ý của Đường Diệp Hoa, nói: “Ngày mai tôi chính thức đi làm được không?”
“Được. Em muốn bắt đầu lúc nào cũng được, cùng lắm thì mệt chết anh.”
Đường Diệp Hoa cười nói, công việc chồng chất như núi đang chờ anh đây.
“Thì tối nay, tôi muốn dọn dẹp thuyền buồm gán nợ.”
“Thuyền du lịch của Diệp Trạch?”
Liêu Bắc Bắc đáp một tiếng, báo lại đúng sự thực.
Sau khi nghe xong, Đường Diệp Hoa không có phát biểu ý kiến, gì nữa, nhưng mà trong lòng thế nào cũng có chút không thoải mái. Có thuyền du lịch nhất định có nhân viên vệ sinh đi kèm, mục tiêu lòng đồng cảm của em trai rất rõ rệt, chỉ quan tâm những người không giúp không được. Đối với những người có năng lực sinh tồn, cậu ấy sẽ không mềm lòng. Liêu Bắc Bắc hiển nhiên không thuộc về loại phía trước.
Trở lại tòa nhà ở tập thể, trước tiên Liêu Bắc Bắc kéo vali hành lý vào chỗ ở của Đường Diệp Hoa, tắm rửa sạch sẻ, thay một bộ quần áo mùa hè nhẹ nhàng, sau đó rời nhà dưới mí mắt của Đường Diệp Hoa .
Đường Diệp Hoa nhìn chăm chú vào bóng lưng khoan khoái của cô, tâm trạng ngày càng kém.
“Tôi tới rồi. ” Liêu Bắc Bắc đứng ở bên bờ vẫy vẫy tay với Đường Diệp Trạch.
Đường Diệp Trạch đứng ở trên bong thuyền mắt nhìn xuống cô, còn chưa mở miệng, chỉ thấy hai người phụ nữ đi về phía bên này ——
“Ra biển à, cùng nhau đi.” Vương Tuyết Mạn và Phạm Phỉ sánh vai đi trước, hai người phụ nữ ưa chuộng thời thượng tức khắc kết thành một khối, đồng thời “tâm đầu ý hợp” chán ghét Liêu Bắc Bắc.
Vương Tuyết Mạn đi ngang qua bên cạnh Liêu Bắc Bắc, hỏi: “Sao cô ăn mặc giống như nữ công nhân vệ sinh a?”
Phạm Phỉ ra vẻ không có ác ý địa trêu chọc nói: “Đừng đùa Bắc Bắc nữa, nhiệm vụ hôm nay của cô ấy thật đúng là quét dọn thuyền buồm.”
Nghe những lời này, sắc mặt Liêu Bắc Bắc biến đổi, cô nhạy cảm nhìn về phía Đường Diệp Trạch —— là anh nói cho Phạm Phỉ đấy sao?
Thiên nhiên ngốc thật không ngốc.
Đường Diệp Trạch nhận thấy được sự thay đổi cảm xúc của Liêu Bắc Bắc, anh đi xuống bậc thang, nhưng bị Phạm Phỉ đối diện ngăn cản, cô ta chưa hề nói gì, dưới chân vừa trượt, người ngửa ra sau, Đường Diệp Trạch lập tức kéo cánh tay cô ta, Phạm Phỉ thuận thế nghiêng về phía trước ôm phần eo của anh.
“Em chỉ biết anh sẽ cứu em, hì hì ——” Phạm Phỉ ranh mãnh lè lưỡi, kéo tay Đường Diệp Trạch đi xuống bậc thang, “Anh nói sẽ dạy em lái thuyền, đi thôi, hôm nay em muốn học.” Vừa nói, cô ta vừa vẫy vẫy tay với Liêu Bắc Bắc đang đứng trên bờ: “Bắc Bắc mau lên đây a, sắp phải khởi động thuyền rồi.”
Vương Tuyết Mạn hai tay khoanh trước ngực, vênh váo liếc về hướng Liêu Bắc Bắc: “Nếu như sợ tôi đẩy vào biển thì đừng lên nha.”
Đường Diệp Trạch nhăn mặt lại, vừa muốn mở miệng, Phạm Phỉ nhét một quả nho vào miệng anh: “cô Vương không có ác ý, chẳng qua là thích nói giỡn thôi, giữa phụ nữ với nhau chính là giao lưu như thế, anh không hiểu.”
Liêu Bắc Bắc trầm mặt, cứ nên đi quét dọn vệ sinh đi.
Cô đi tới phòng bếp sửa sang lại tủ lạnh, hai người phụ nữ lại cùng tiến vào, vừa tán gẫu vừa bóc một túi đồ ăn vặt ra, ầm một tiếng. gói bim bim trong tay Vương Tuyết Mạn rơi tung tóe xuống đất.
Thấy thế, Phạm Phỉ cầm cây lau nhà muốn dọn sạch, Liêu Bắc Bắc đi tới giúp đỡ, Phạm Phỉ lại thuận theo mà đưa cái chổi cho cô, hai người ngồi ở trên ghế sô pha tiếp tục trò chuyện như không có gì.
Mà Liêu Bắc Bắc đang kì kì cọ cọ trước mắt bọn họ, bên tai không ngừng truyền đến tên đồ trang điểm và thẩm mĩ tâm đắc.
Đồ trang điểm những nhãn hiệu đó là Liêu Bắc Bắc có tiêu tốn một tháng lương cũng không mua nổi, mà trang phục mới nhất của những nhãn hiệu kia là cô nghĩ cũng không dám nghĩ. Thật ra cô không hề ghen tị, chẳng qua chỉ là chứng minh sự cách biệt về vật chất, các cô tuyệt đối không phải cùng loại người.
“Bắc Bắc, cái này cho cô.” Đường Diệp Trạch tay cầm một túi giấy, nếu như không phải là Vương Tuyết Mạn và Phạm Phỉ thảo luận đồ trang điểm, suýt nữa anh đã quên có một dưỡng da còn chưa đưa cho Liêu Bắc Bắc.
Liêu Bắc Bắc vốn đang không muốn trả lời Đường Diệp Trạch, bởi vì cô cực kỳ nghi ngờ Thiên nhiên ngốc Đường Diệp Trạch vô tình nói chuyện cô quét dọn du thuyền gán nợ cho Vương Tuyết Mạn xấu bụng, nhưng khi cô vừa nghiêng đầu nhìn sang, dương như cô không còn lý do tức giận nữa.
“Lancôme?”
(Lancôme Pari: một thương hiệu sản phẩm trang điểm xa xỉ nổi tiếng)
Phạm Phỉ nghe tiếng nhìn lại, sắc mặt biến đổi, bộ dưỡng da này là Đường Diệp Trạch nhờ cô ta mua hộ, lúc ấy cô