Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 134687
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/687 lượt.
cũ bỉ ổi vô liêm sỉ, cô đồng ý? Hay là từ chối đây?
((*) Độc thân hoàng kim: nguyên văn: 钻石王老五 (kim cương vương lão ngũ). Kim cương đại biểu cho sự cao quý, hiếm có. Vương lão ngũ ý chỉ người đàn ông độc thân. Kim cương Vương lão ngũ chỉ người đàn ông hiếm hoi còn sót lại, đẹp trai, giỏi giang, giàu có.
Khôi ngô, phóng khoáng: Hán Việt: anh tuấn tiêu sái.)
Ai khiến cho anh trở thành một người tự bế.
“Tạm thời tôi không có cách nào trả lời anh vấn đề này, thật xin lỗi.”
Liêu Bắc Bắc chính là quá tự biết lấy mình rồi, điều kiện đối phương tốt đến mức cao không thể chạm tới, mà cô thân không có sở trường, tiền gửi ngân hàng là số âm, không phải là cô khinh thường mình, mà là hiện thực tàn khốc hiện hữu trước mắt.
Đường Diệp Hoa mấp máy môi: “anh biết em đang suy nghĩ gì, cảm thấy bản thân không xứng với anh đúng không?”
“Ừ.”
Liêu Bắc Bắc ho nhẹ một tiếng, hỏi: “thư ký trước của anh cũng ngủ cùng nhà với anh?”
“Đường thị đối mặt là thị trường quốc tế, bởi vì vấn đề chêch lệch thời gian, nhân viên tiếp nhận công việc thư ký phải gọi là đến, em nhìn Triệu Diệu, không phải là ở tại phòng trọ bên cạnh Diệp Trạch đó sao?”
“Vậy anh cũng sắp xếp cho tôi một căn nhà đơn, nếu tiện ….”
“Bằng lý lịch của em còn muốn so sách với Triệu DIệu?” Đường Diệp Hoa nhướng mày, oán thầm nói, nhà thì có cả đống, chính là không cho em ở.
Lòng tự tin còn sót lại không bao nhiêu của Liêu Bắc Bắc một lần lại một lần bị vô tình vùi dập, cô suy nghĩ một chút, ngẩng đầu lên ngang ngược một lần: “Làm thư ký của anh cũng được, nhưng mà phải quy ước ba điều, anh không được bước vào phòng ngủ của tôi, không được bảo tôi uống rượu, càng không được sai tôi tiếp khách, ca hát, khiêu vũ.”
“Không thành vấn đề.” Đường Diệp Hoa giơ chén trà lên ý bảo, đồng ý.
Liêu Bắc Bắc nhấp một ngụm trà, do dự một lát, dùng từ ngữ mà cô cho từ thích hợp nhất để giới thiệu quan hệ giữa cô và Đường Diệp Trạch: “Thật ra thì, tôi và tổng giám Đường Diệp Trạch coi như là quen biết, anh ấy là một ông chủ rất có tâm, đến đỡ công tác giáo dụ ở vùng miền núi nghèo khó, chuyên môn của tôi lại vừa vặn là giáo viên mầm non, cho nên từng trò chuyện vài lần, tôi cũng từng chăm sóc bọn trẻ vùng núi.”
Đường Diệp Hoa hơi ngẩn ra, vừa muốn hỏi nữa, nghĩ lại, đúng vậy, em trai cũng không nói không quen biết Liêu Bắc Bắc, nếu như chỉ vì chuyên môn của Liêu Bắc Bắc mà từng có tiếp xúc, thì quả thật không cần thiết đặc biệt giới thiệu.
Nhắc tới sự cố chấp của Đường Diệp Trạch đối với sự nghiệp công ích, tâm trạng Đường Diệp Hoa trở nên nặng nề, bọn họ cùng lớn lên không giả, nhưng có lúc anh cảm thấy căn bản không hề hiểu rõ em trai, về phương diện ăn, mặc, ở, đi lại, bình thường Đường Diệp Trạch nghe theo sự sắp xếp của anh trai, cha bảo Đường Diệp Trạch đi du học, anh đi du học, mà anh cũng không chất vấn hay phản đối gì.
Cẩn thận nghĩ đến, dường như thật đúng là Đường Diệp Hoa chưa từng hỏi đến rốt cuộc em trai từng muốn cuộc sống như thế nào.
“Em và Diệp Trạch ra ngoài, có trò chuyện không?” Đường Diệp Hoa có chút rối rắm. Anh nhớ có lần trong nhà có khách tới, các người lớn có việc cần nói chuyện, cha liền để Đường Diệp Trạch chơi cùng con cái nhà kia, Đường Diệp Trạch bảo đứa trẻ kia chọn lấy vài món đồ chơi trong hộp đồ chơi của mình mà chơi, sau đó cùng đứa bé ra sân chơi máy bay điều khiển từ xa, thằng bé kia thì nói hơi nhiều, vừa chơi vừa lôi lôi kéo kéo Đường Diệp Trạch, Đường Diệp Trạch thì chỉ tựa vào gốc cây nhìn trời, đợi đến lúc ăn cơm, đứa bé kia trước tiên là lên án “tội ác” của Đường Diệp Trạch, đằng đẵng ba tiếng đồng hồ, Đường Diệp Trạch một câu cũng không nói.
“Có a, nhưng mà quả thật là anh ý nói rất ít.” Liêu Bắc Bắc bĩu môi, bật cười, “có điều là anh ấy đánh chữ rất nhanh, lúc trò chuyện nhắn tin Weibo(*) thì cởi mở hơn chút.”
(*) Weibo: tiếng Trung: vi bác, tiếng Anh: Microblogging – một hình thức nhắn tin trên mạng phổ biến ở Trung Quốc (tương tự Twitter)
“Khi còn bé, chính là vào năm mẹ bọn anh qua đời, bọn anh từng nghi ngờ Diệp Trạch mắc phải chứng tự bế (tự kỷ). Nó luôn ngồi bên cửa sổ ngẩn người, cứ ngồi là ngồi liền mấy tiếng, thậm chí một ngày, ai gọi nó cũng không quan tâm. Về sau cha tìm bác sĩ tâm lý đến hướng dẫn tâm lý cho em trai, bác sĩ tâm lý nói em trai vô cùng không phối hợp, theo quan sát của bác sĩ, Diệp Trạch quả thật đã mắc bệnh tâm lý ở mức độ nào đó, cũng đề nghị với cha, bồi dưỡng năng khiếu đặc biệt nào đó cho Diệp Trạch, loại như nghệ thuật là tốt. Cho nên cha liền mời mấy vị giáo sư mỹ thuật tạo hình về dạy, cuối cùng nó chọn tranh màu nước, vừa vẽ này chính là mười năm.”
Đường Diệp Hoa đốt một điếu thuốc, than thở một tiếng: “tranh của nó đa số là tranh phong cảnh, được giáo sư đánh giá tác phẩm xuất sắc có nhiều sắc thái biểu cảm. Nhưng mà em nhìn bản thân nó xem, người lạnh lùng quá ít nói, ai có thể nhìn ra mấy tác phẩm đó là xuất phát từ tay một người tự bế chứ.”
Liêu Bắc Bắc nhíu mày