Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 134686
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/686 lượt.
ta cũng không biết sẽ đưa cho ai, cho nên mua nhãn hiệu tương đối có tiếng.
Đường Diệp Trạch đặt ở bên cạnh bồn rửa tay: “Xem xem cô dùng có thích hợp không?” Vừa nói, anh vừa lấy khăn lau từ trong tay Liêu Bắc Bắc, lau chùi cánh cửa tủ bát bị anh cố tình làm bẩn.
Liêu Bắc Bắc đáp một tiếng, rửa tay, cẩn cẩn thận thận mở cái hộp ngoài, từ sữa rửa mặt đến kem chống nắng, to nhỏ tất cả mười mấy lọ, cô thở hắt ra một hơi lạnh: “Bộ này ít nhất năm sáu trăm nghìn đi?”
“Không biết, là Phạm Phỉ đưa cho.” Đường Diệp Trạch cười cười. Anh đưa tiền cho Phạm Phỉ, nhưng Phạm Phỉ sống chết cũng không chịu nhận, còn oán giận anh khách khí, cho nên anh không thể làm gì khác hơn là nhận.
Hành động lần này khiến cho Vương Tuyết Mạn chú ý, trước khi cô đuổi theo Đường Diệp Hoa tới vùng này, mẹ đã căn dặn cô đừng chọc vào cậu hai nhà họ Đường, bởi vì tính nết Đường Diệp Trạch gàn dở, tiếp xúc mấy ngày rồi, quả thật cô cũng phát hiện Đường Diệp Trạch không dễ ở chung, đương nhiên không phải nói với ai anh ta cũng nói lời châm chọc, chỉ là vô cùng có khoảng cách.
Chẳng lẽ Đường Diệp Trạch cũng nhận định Liêu Bắc Bắc là người phụ nữ của anh trai anh ta?
Liêu Bắc Bắc cũng không biết Phạm Phỉ coi mình như kẻ thù, mà ấn tượng của cô với Phạm Phỉ vẫn không tệ, cô cúi người gửi lời cảm ơn: “quà tặng đắt tiền như vậy tôi không thể nhận.”
Mặc dù Phạm Phỉ giận đến nghiến răng ngứa, nhưng trong nháy mắt đã đổi thành nụ cười: “còn khách khí với tôi nữa? Không nhận chính là không cho tôi mặt mũi đấy.”
Liêu Bắc Bắc thấy thái độ Phạm Phỉ cứng rắn, lần nữa gật đầu cảm ơn: “Cám ơn, chỗ nào cần tôi giúp đỡ cứ nói.”
“Ừ, tôi sẽ không khách khí với cô, ha ha.” Phạm Phỉ nghiêng đầu cười một tiếng, cố gắng nén lửa giận xuống, Đường Diệp Trạch a Đường Diệp Trạch, anh thật đúng là biết làm người.
Đường Diệp Trạch đẩy một cốc nước dưa hấu tự làm đến trước mặt Liêu Bắc Bắc, không nhìn hai vị mỹ nữ phía sau, nói: “ở đây không khí không tốt, cô lên phía trước hóng chút gió biển đi.”
Liêu Bắc Bắc hút một ngụm dưa hấu mát lạnh, lắc đầu: “tôi là tới làm việc . . . . . .”
Đường Diệp Trạch mấp máy môi, mở cửa tủ ra, lấy chiếc máy chụp ảnh giao cho cô, sau đó bố trí một loại công việc không tốn sức khỏe nhất, “Giúp tôi chụp mấy tấm ảnh cảnh đêm trên biển.”
Liêu Bắc Bắc thích chụp này chụp nọ nhất, cô dứt khoát đáp một tiếng, vui vẻ rời đi.
Vương Tuyết Mạn nhìn về phía bóng lưng Liêu Bắc Bắc, lúc quay đầu phát hiện sắc mặt Phạm Phỉ rất khó nhìn.
Phạm Phỉ nhìn chằm chằm bóng lưng Đường Diệp Trạch, nhìn anh chà chà lau lau cái ghế như một nhân viên vệ sinh.
Vương Tuyết Mạn nhướng mày, cô ta chỉ biết là Phạm Phỉ và Đường Diệp Trạch là bạn học đại học, hiện nay là nhà thiết kế nội thất của Địa ốc Đường thị, không biết Phạm Phỉ thì ra có ý với Đường Diệp Trạch. Cô ta âm thầm cười một tiếng, Đường Diệp Trạch rất biết làm mất lòng phụ nữ nha.
Trên bong thuyền, Liêu Bắc Bắc rất chuyên nghiệp chụp ảnh chung quanh, khi cô đi tới trước mũi thuyền, tâm tình rộng mở trong sáng.
Trong tầm mắt cô là sóng biển cuồn cuộn, gió biển nhẹ nhàng khoan khoái, khiến cô nhớ tới hình ảnh kinh điển《 Titanic》, cho nên, trước tiên cô đặt máy ảnh ở nơi an toàn, trở lại mũi thuyền, suy nghĩ một chút, vẫn không dám bước lên lan can. Cô giang hai cánh tay, cố gắng cảm nhận cảm giác đang bay một lần.
“Jack, Jack, ôm chặt em.” Cô hướng mặt về phía trước, tự ôm lấy mình.
Xuyên qua cửa sổ thủy tinh ở trước vị trí điều khiển, chính là mũi thuyền, cô cũng không biết hành động trẻ con của mình đã lọt vào mắt Đường Diệp Trạch.
Đường Diệp Trạch một ngón tay đặt bên môi, đáy mắt ẩn chứa ý cười nhàn nhạt … thật là đáng yêu.
Bất giác, anh đi lên boong tàu, hai tay đặt hai bên người Liêu Bắc Bắc: “Muốn tôi đỡ cô đi lên không? “
“A?” Liêu Bắc Bắc không nghe được tiếng bước chân của anh, may là Đường Diệp Trạch đã sớm đoán được khép chặt hai cánh tay, nếu không cô thật có thể sợ hãi mà rơi tự do.
Cô quay đầu, ngắm nhìn hai mắt Đường Diệp Trạch, ánh mắt anh vừa đen vừa sáng, lộ ra sự thuần khiết mà người thành phố ít có. Liêu Bắc Bắc giật mình hiểu ra, rốt cục hiểu tại sao Đường Diệp Trạch có thể vẽ ra những tác phẩm màu sắc phong phú mà giàu trí tưởng tượng như vậy, chính vì đáy lòng anh thấu hiểu, người đơn gian, cho nên mới có thể giống như một đứa trẻ phác họa ra thế giới đồng thoại ngũ sắc lộng lẫy như thế.
Đường Diệp Trạch lại không biết cô đang cười khúc khích cái gì, nhưng mà nụ cười của cô bao giờ cũng có thể dễ dàng cảm hóa anh.
“Bảo vệ tôi nha.” Hai tay cô nắm chặt lan can, có Đường Diệp Trạch bảo vệ, cô có thể leo cao lên trên tầng rồi.
Đường Diệp Trạch đáp một tiếng, hai tay lại di chuyển về thắt lưng cô, nhưng mà khoảng cái hai bên giữ nguyên mấy cm.
Liêu Bắc Bắc cẩn thận bò trèo lên trên lan can, thân thuyền vô cùng tròng trành, nhưng cô không hề sợ hãi, sau khi cố gắng đứng vững, quay đầu lại nhìn Đường Diệp Trạch cười, tiếp đó, nhắm nghiền hai mắt, chậm rãi mở rộng hai tay, gió biển thổi loạn mái tóc dài của c