watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 134683

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/683 lượt.

sinh.
Giống nhau, hai anh em nhìn Phan Hiểu Bác cũng không thuận mắt, nhưng mà là nơi công cộng không cần thiết khiêu khích công khai, Đường Diệp Hoa một tay ôm chầm bả vai Liêu Bắc Bắc, ý bảo Phan Hiểu Bác tự giải quyết cho tốt.
Liêu Bắc Bắc trời sinh ra vốn là một người hèn nhát, rõ ràng cô là người bị hại, nhưng luôn có bộ dạng là người đuối lý.
Phan Hiểu Bác nhìn về phía chỗ của mấy người, Đường Diệp Trạch đứng ở bên trái Liêu Bắc Bắc, một vị khác thì ôm Liêu Bắc Bắc cho mập mờ, anh ta không khỏi cười mỉa, ai nha, dã tâm của Liêu Bắc Bắc thật không nhỏ, còn muốn bỏ cả Địa ốc Đường thị vào trong túi hay sao?
Sau khi quản lý nhà hàng biết được thân phận người mới đến, tự mình hướng dẫn hai vị cậu chủ đến ghế ngồi danh dự trong nhã gian. Đường Diệp Hoa kéo tay Liêu Bắc Bắc, đưa cô rời đi trước, Đường Diệp Trạch lại không nóng lòng lên lầu, mà là đi tới trước mặt Phan Hiểu Bác.
Phan Biểu Bác thấy anh đi tới gần, đứng dậy tỏ vẻ phòng bị, cô y tá chỉ co rúm lại e thẹn, không hề chú ý tới không khí giữa hai người đàn ông.
Đường Diệp Trạch nói ngay vào điểm chính: “Hạn anh trong vòng ba ngày rời khỏi Vạn Điệp Thành, đây là điểm mấu chốt của tôi.” Dứt lời, anh xoay người rời đi.
“Đường Diệp Trạch. Anh đừng khinh người quá đáng.” Phan Hiểu Bác đuổi theo anh, lửa giận trong lòng thiêu đốt.
“Nếu như không phải là vì cháu gái anh, tôi đã sớm đưa anh vào tù rồi.” Đường Diệp Trạch vẫn là một bộ dạng không thèm đếm xỉa.
Phan Hiểu Bác biết lúc này không phải là lúc cứng đối cứng tranh giành mặt mũi, anh ta hòa hoãn tâm tình, nhẹ giọng nói: “Đầu tiên cám ơn anh đã cứu tôi, nhưng mà anh có đáng vì một người phụ nữ như Liêu Bắc Bắc gây sự với một viên chức nhỏ như tôi không?”
“Cô ấy là loại phụ nữ nào anh thật biết sao? Từ trước khi anh xâm phạm cô ấy, đến nay ngay cả câu xin lỗi cũng chưa từng nói, anh là người đã từng được giáo dục đại học, hai là một súc sinh?” Đường Diệp Trạch không chấp nhận được nhân phẩm của Phan Hiểu Bác, một người đàn ông chỉ biết hắt nước bẩn vào phụ nữ, không có tư cách nhận chức ở bất kỳ một công ty nào của Đường thị.
Mặc dù giọng nói của anh rất nhẹ, nhưng là Phan Hiểu Bác đã thấy được sự quyết tuyệt trong đáy mắt của anh, hiển nhiên anh ta không còn chỗ đặt chân ở Địa ốc Đường thị nữa, đã như vậy, vậy anh ta cũng không cần thiết nịnh nọt Đường Diệp Trạch nữa.
“Nếu như không phải là Niếp Niếp nói cho tôi biết chuyện xảy ra ở bờ biển của các người, tôi sẽ đánh đập cô ta tàn nhẫn sao? Cũng là đàn ông, nếu như anh bị cắm sừng, anh sẽ nghĩ như thế nào? Hay là anh và anh trai anh cùng dùng chung một người phụ nữ rồi?”
Đối mặt với sự lên án tâm thần của Phan Hiểu Bác, Đường Diệp Trạch chẳng những không ra tay, ngược lại hai tay cắm vào trong túi quần, không nhanh không chậm đi vòng qua bên cạnh Phan Hiểu Bác, im lặng đúng là cách trả lời tốt nhất cho lời nói xấu.
“Tôi thật không hiểu nổi, anh thiếu đàn bà sao?. Liêu Bắc Bắc cũng không phải là mỹ nữ nghiêng nước nghiêng thành gì.”
Đường Diệp Trạch dừng chân, trở về trước người Phan Hiểu Bác, một tay giật thẻ công tác trước ngực anh ta xuống: “Không ngại nói cho anh biết, tôi sẽ báo cho người trong ngành, mãi mãi không thuê anh.”
“Được a, anh không cho tôi đường sống, tôi cũng sẽ không cho anh sống dễ chịu. Cùng lắm thì đồng quy vu tận.” Tiếng Phan Hiểu Bác gầm gừ vang dội cả nhà hàng.
“Tùy anh, nhưng mà nếu như anh còn trêu chọc Liêu Bắc Bắc nữa, thử ngẫm lại lời tôi nói với anh trước kia.” Đường Diệp Trạch ném thẻ công tác vào thùng rác, “Niếp Niếp chẳng qua là một đứa trẻ, anh biết rõ hơn ai hết, đêm đó rốt cuộc mình đã làm gì với Liêu Bắc Bắc, anh đang dùng một đứa trẻ che dấu tội của anh.”
Bịch một tiếng, Phan Hiểu Bác đẩy Đường Diệp Trạch lên tường, phẫn uất quát: “Anh có thể ép tôi vào đường cùng, nhưng anh không được làm nhục tình cảm của tôi đối với Niếp Niếp. Tôi làm tất cả là vì Niếp Niếp. Anh tôi chết oan chết uổng, chị dâu bỏ lại đứa con bốn tuổi chẳng quan tâm. Tôi vừa làm việc còn phải chăm sóc đứa trẻ khóc sướt mướt, tôi cũng sẽ mệt mỏi, tôi cũng sẽ không chăm sóc nổi. Tôi thừa nhận tôi vội vàng muốn tìm phụ nữ chăm sóc Niếp Niếp, nhưng mà không có nghĩa là tôi không thích Liêu Bắc Bắc. Nhưng mà cô ta lại lừa ghạt tình cảm của tôi.”
Thấy thế, nhân viên phục vụ rối rít muốn tiến lên khuyên can, Đường Diệp Trạch ra hiệu dừng bước. Anh đẩy Phan Hiểu Bác đang kề sát người mình ra, nghiêm mặt nói: “Anh là mối tình đầu của cô ấy, lấy ước mơ bắt đầu, nhưng lại dùng cơn ác mộng kết thúc. Mỗi khi tôi nghĩ đến những tổn thương anh gây ra cho cô ấy, trong lòng như bị kim đâm nhói. Cứu anh không phải là ý định của tôi, chỉ là tôi không muốn để máu của Liêu Bắc Bắc chảy vào thân thể anh.”
Cho dù là cầu xin hay là khóc lóc hối tiếc, cũng không thể nào gợi ra được lòng đồng tình của Đường Diệp Trạch, người sở dĩ tàn nhẫn, là bởi vì đối phương thương tổn người quan trọng nhất trong lòng chúng ta.
Anh đi về phía bậc thang, bước đi có chút chậm chạp, cũng vào lúc ngẩng đầu, đối diện với đôi