Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng
Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 134682
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/682 lượt.
ho ai đều gượng ép.
“Nói đùa gì vậy, sao tôi có thể so sánh với công trình vài tỷ chứ? Bệnh thần kinh.” Liêu Bắc Bắc chui ra khỏi hai cánh tay anh, cô hi vọng có thể điều hòa giữa hai anh em, nhưng Đường Diệp Hoa hiển nhiên đang trêu chọc cô
Đường Diệp Hoa kéo khuỷu tay cô lại: “Anh nói thật, bây giờ em gật đầu, anh lập tức xé bỏ phần kế hoạch này.” Vừa nói, anh vừa giơ cặp tài liệu lên, mặc dù cuộc giao dịch này thoạt nhìn vừa hoang đường vừa qua loa, nhưng mà anh thật cần một lý do triệt để khiến anh hạ quyết định, coi như cho mình một bậc thang đi xuống cũng tốt.
Liêu Bắc Bắc thật không rõanh ta tìm bạn gái đến tột cùng có ý nghĩa gì, bởi vì anh ta ngày nào trừ ngủ chính là công việc, ngay cả thỉnh thoảng xem TV một chút, nghe nhạc một chút cũng không có. Liêu Bắc Bắc vô cùng nghi ngờ, anh ta có biết bạn gái không chỉ là cái danh, còn phải hẹn hò, nói chuyện yêu đương gì đó hay không.
“Bạn gái là dùng để quan tâm bảo vệ, nhưng anh không có thời gian ….”
“Vấn đề này đủ ngốc, có bạn gái tất nhiên có thời gian, không có công việc như thế.” Đường Diệp Hoa bất đắc dĩ nói.
“Tôi chỉ là giả dụ, anh đừng suy nghĩ nhiều, nếu như anh có thời gian, anh có thể đưa tôi đi tản bộ trên bờ biển sao? Anh sẽ đắp pháo đài trên bờ cát cùng tôi sao? Anh sẽ nhìn ánh chiều tà bày tỏ tình cảm sao?”
“Trừ biển, chỗ nào anh cũng có thể dẫn em đi.”
“Nhưng mà tôi thích biển. Anh xem, chúng ta không có cùng chung sở thích.”
Sắc mặt Đường Diệp Hoa từ từ trở nên tối tăm, anh thở phào một hơi, thật cũng không muốn nói ra, nhưng vẫn là bật thốt lên: “Vậy không bằng em nói thẳng em thích em trai anh là được rồi.”
Liêu Bắc Bắc ngây ngẩn cả người, cô thật không có ý kia, đơn giản là Đường Diệp Hoa không thích biển mới tìm ra lý do sứt sẹo như thế xoa dịu không khí, lại bất giác đem những cảnh tượng vừa những nơi mình và Đường Diệp Trạch từng du lịch hóa thành tiếng nói.
Đang vào lúc cô thất thần, Đường Diệp Hoa đã bước nhanh rời đi, cô thở hắt ra, vội vàng đuổi theo bước chân anh: “Anh đừng hiểu lầm a, tôi nói tất cả là giả dụ.” Cô thấy anh không thèm để ý tới, bước nhanh lên ngăn cản đường đi của anh: “tôi và Đường Diệp Trạch là bạn bè, anh ấy thấy tôi chân tay vụng về mới vô ý chăm sóc tôi, nếu như anh không phân biệt được đen trắng đi hỏi em trai anh, có phải là quá đáng rồi không? “
“Em cho rằng anh sẽ đi hỏi em trai anh có phải cũng thích em không ư?” Đường Diệp Hoa cười phì một tiếng: “Diệp Trạch chẳng qua là coi em là em gái, anh đã sớm đã hỏi rồi.”
Liêu Bắc Bắc thở ra một hơi, cô vỗ vỗ ngực, rốt cục yên lòng.
“Nhưng mà, nó không thích em, không có nghĩa là em không thích nó. Xem biểu hiện của em đi . . . . . . Không chột dạ.” Anh vuốt nhẹ tóc Liêu Bắc Bắc, tiếp đó đi vào sân thi công.
Liêu Bắc Bắc đứng nghiêm tại nguyên chỗ, đây có liên quan gì đến chột dạ với không chột dạ? Vừa rồi cô chính là sợ, chỉ sợ Đường Diệp Hoa chỉ vào lỗ mũi Đường Diệp Trạch, vặn hỏi anh có phải thích mình hay không, như thế quá xấu hổ rồi.
Cô lấy điện thoại di động ra, nhắn một tin cho Đường Diệp Trạch: Đường Diệp Hoa có ý định từ bỏ kế hoạch công viên trò chơi, nhưng mà tôi có cảm giác, anh ấy ngại sĩ diện không muốn tỏ thái độ, anh suy nghĩ biện pháp.
Đường Diệp Trạch: ha ha, cám ơn.
Liêu Bắc Bắc: khách khí cái gì a, nói thật, thấy các anh vì công việc mà khiến nhau tổn thương, lòng tôi không vui.
Đường Diệp Trạch: biết rồi.
Liêu Bắc Bắc: đúng rồi, anh của anh nói, anh coi tôi làm em gái, sao tôi chưa từng nghe anh nói qua?
Hiện tại cô mới có thời gian hiểu câu nói kia, tâm trạng có chút kỳ lạ.
Thật xin lỗi, mối tình đầu của tôi không phải anh.
Đường Diệp Trạch nhìn tin nhắn không biết trả lời thế nào, anh chưa từng nói chuyện về Liêu Bắc Bắc với anh trai, dường như cố ý dường như vô tình, luôn lảng tránh đề tài này.
Khóe mắt quét đến bóng dáng Đường Diệp Hoa, cho nên, Đường Diệp Trạch cất điện thoại di động, đi đến phía sau Đường Diệp Hoa, thừa dịp khi anh kiểm nghiệm trang thiết bị, một tay túm lấy bản kế hoạch trong tay anh trai.
Đường Diệp Hoa bỗng cảm thấy trong tay trống không, giật mình thấy Đường Diệp Trạch lùi lại ba bước chân, mở cặp tài liệu, rút ra bản kết hoạch sân chơi, rất có xu hướng vò thành một nắm.
“Cậu bao lớn, còn làm bậy.” vừa vặn bốn bề vắng lặng, anh hét lên một tiếng.
Hai anh em liếc nhìn nhau, người khác không tán tụng bọn họ cũng phải cho Lục Tư Kỳ ba phần thể diện, vậy thì đi thôi.
Đến nhà hàng, Liêu Bắc Bắc nhìn thấy người không muốn nhìn thấy nhất —— Phan Hiểu Bác.
Phan Hiểu Bác vừa tháo băng gạc trên đầu, đầu tóc cắt tỉa rất ngắn, anh ta đang tiến vào ăn cơm trưa cùng một cô y tá xinh đẹp, nhìn thấy đoàn người Liêu Bắc Bắc, trong nháy mắt vẻ mặt anh ta trở nên hung ác.
Khi Đường Diệp Hoa và Đường Diệp Trạch đứng chung một chỗ, sẽ phát hiện bọn họ tuyệt đối là hai người có liên hệ máu mủ, cho dù là khí chất cao quý hay là dáng người thon dài, cũng là ưu thế bẩm