Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 134680
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/680 lượt.
mắt khóc đỏ của Liêu Bắc Bắc.
Kể từ giây phút vừa gặp phải Phan Hiểu Bác, Liêu Bắc Bắc liền bắt đầu lo lắng, e sợ Phan Hiểu Bác bịa đặt sinh sự trước mặt Đường Diệp Trạch, cho nên nói dối đi phòng vệ sinh trốn ở cửa cầu thang chờ Đường Diệp Trạch lên tầng.
“Đều nghe được rồi?” Đường Diệp Trạch ngẩng đầu nhìn cô phía trên cầu thang. Vẻ mặt tức giận đã được thay thế bởi nụ cười.
Lúc này, Phan Hiểu Bác vội vã đuổi theo tới đây, Đường Diệp Trạch cũng không quay đầu lại, giơ tay lên ngăn cản đường đi của anh ta.
Liêu Bắc Bắc lau nước mắt, nghe được tiếng nói tận đáy lòng của Phan Hiểu Bác, rốt cục cô như mới tỉnh từ trong mộng, nhưng mà, đáp án như vậy cũng khiến trong lòng cô dễ chịu một chút, ít nhất Phan Hiểu Bác còn chưa mất nhân tính đối với thân nhân. Nhưng đối với cô, khi mà bản thân chịu đựng sự tổn thương tột đỉnh, cô lại giống một kẻ nhát gan trốn đông trốn tay, dưới sự bảo vệ của người khác, cô quá nhu nhược rồi, hèn nhát đến nỗi khiến bản thân mình cũng tự thấy chán ghét.
Nghĩ như vậy, Liêu Bắc Bắc đi xuống cầu thang, vòng qua Đường Diệp Trạch, lần đầu tiên dũng cảm nhìn thẳng vào hai mắt Phan Hiểu Bác.
“Phan Hiểu Bác, cám ơn anh đã dạy tôi làm thế nào phân rõ thật lòng và giả vờ. Xin đừng quấy rầy cuộc sống của tôi nữa, cũng đừng quấy rầy bạn bè tôi, từ nay về sau, coi như không quen biết. Nếu như anh tiếp tục tiến hành công kích nhân phẩm của tôi, tôi sẽ kiện anh tội phỉ báng. Một khi ầm ĩ lên tòa án, người xấu mặt chắc chắn sẽ không phải là tôi.”
Phan Hiểu Bác nhìn Liêu Bắc Bắc với bộ dạng chắc chắn, thế nhưng một chữ cũng nói không ra. Cô y tá nhỏ chọc chọc sống lưng Phan Hiểu Bác, Phan Hiểu Bác quay đầu lại, còn chưa kịp phản ứng, liền ăn một cái bạt tai vang dội. Cô y tá nhỏ nổi giận đùng đùng nói: “Người đàn ông này thật khiến tôi buồn nôn. May mà tôi còn chưa tiếp nhận lời theo đuổi của anh, thèm vào.” Nói xong, cô ta liền cầm túi rời đi rồi.
Phan Hiểu Bác bụm gò má, đần độn quay đầu, sự thản nhiên và đủ loại dấu hiệu của Liêu Bắc Bắc không thể không khiến anh ta nghi ngờ trong lòng mình có phải tối tăm quá rồi không. Anh ta thấy Liêu Bắc Bắc xoay người lên tầng, thái độ nhanh chóng đảo ngược, sốt ruột mà nhẹ giọng hỏi: “Chờ một chút Liêu Bắc Bắc. Tôi thật là mối tình đầu của cô sao?”
Liêu Bắc Bắc dừng bước, chần chờ chốc lát, cô mới từ từ xoay người lại, khóe miệng cong lên thành một nụ cười dịu dàng: “Thật xin lỗi, mối tình đầu của tôi đã dành cho người khác vào năm mười bốn tuổi, nụ hôn đầu tiên cũng không phải của anh, tạm biệt, chăm sóc Niếp Niếp cẩn thận, con bé rất cần anh.”
Nói xong, cô kéo tay Đường Diệp Trạch, nghiêng đầu cười một tiếng, “Đi ăn cơm đi, tôi đói bụng.”
Gắng sức bước bước dũng cảm đầu tiên, mới phát hiện mình có thể giải quyết rất nhiều vấn đề, cô dỡ mặt xuống, không khỏi trở nên nhẹ nhõm hơn.
Đường Diệp Trạch nhìn chăm chú vào một đôi tay đang nắm nhau, trí nhớ dâng lên như thủy triều —— năm mười bốn tuổi, không phải là lúc cô đang học lớp tám? Anh còn nhớ rõ, lúc ấy cô cười ngọt ngào, vẫy vẫy tay với mình, vừa chạy vừa nói, mặc dù chúng ta không quen biết, nhưng mà em rất thích anh, nhớ kỹ tên em nhé, em tên là Liêu Bắc Bắc, lớp số 3 trung học, có rãnh rỗi về trường học thăm em, tạm biệt, anh tiểu ngốc.
Về phần nụ hôn đầu, sẽ không phải là lần bọn họ vô tình chạm môi đó chứ?
Phút chốc, Đường Diệp Trạch giữ Liêu Bắc Bắc lại, Liêu Bắc Bắc nghi hoặc nhìn về phía anh, anh mất tự nhiên vuốt vuốt tóc, lại mấp máy môi, dời tầm mắt, một lúc lâu, anh ấp a ấp úng hỏi: “Bắc Bắc. . . . . . Nụ hôn đầu của cô là … dành cho ai?”
Tôi Thay Chồng Của Tôi Giải Thích Một Chút
Liêu Bắc Bắc ngây ngốc, che miệng vui lên: “Tôi chỉ nói như vậy, không có chỉ người nào.”
Cô cũng không biết nam sinh kia tên họ như thế nào, chỉ biết là ở trong trí nhớ của cô là nam sinh khả ái nhất.
Đường Diệp Trạch nhấp môi một chút, muốn nói lại thôi, sau đó đi vào nhã gian.
Anh quả thật suy nghĩ nhiều quá, Liêu Bắc Bắc cùng anh bất quá chỉ gặp mặt có một lần, anh nhớ lấy cô, là bởi vì cái kẹo que kia, trở thành một mùi vị cuối cùng trong cuộc đời anh. Cô không nhớ được anh, vốn là hợp tình hợp lý.
Tay của Liêu Bắc Bắc khựng lại, không đợi cô giải thích, Đường Diệp Trạch đã xem canh thịt bò đặt ở trước mặt Đường Diệp Hoa, anh chế nhạo nói: “Nhỏ mọn.”
Đường Diệp Hoa hừ một tiếng, giống như đứa bé múc một muôi lớn canh thịt bò nhét vào trong miệng, anh cũng không che dấu tâm tình, huống chi ở trước mặt em trai mình thì càng không có cần thiết che dấu, trong lòng không thoải mái chính là không thoải mái.
Triệu Diệu là một người thông minh, thấy không khí không đúng, liền mượn lí do gọi điện thoại nhanh chóng rời tiệc. Liêu Bắc Bắc ngồi trở lại bên cạnh Đường Diệp Hoa, rất cố ý giúp anh gắp mấy cọng rau, không phải là được tiện nghi còn khoe mã à, mà cô thật chịu không được sự “Nâng đỡ” của Đường Diệp Hoa đối với mình.
“Ông chủ lớn, anh đừng đùa bỡn một viên chức nhỏ như t