watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 134679

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/679 lượt.

ôi có được hay không?” Ở đỉnh đầu của Liêu Bắc Bắc còn đè ép một đám mây đen tên là “Vương Tuyết Mạn”. Vương Tuyết Mạn cũng không có tìm cô gây phiền toái, nhưng mà trên dưới công ty ai không biết Vương Tuyết Mạn là vị hôn thê của Đường Diệp Hoa a? Cho nên đồng nghiệp chỉ chỏ đối với Liêu Bắc Bắc càng nhiều, nói gần nói xa nhắc nhở cô đừng tưởng rằng gần nước ở ban công thì có thể lấy được trăng trước, áp lực của cô rất lớn a.
“Người nào đùa bỡn em? Anh không có thời gian nhàn rỗi đâu.”
“Vứt bỏ hết thảy không nói, nhà các người làm sao có thể tiếp nhận một con dâu vừa không có bối cảnh lại không thông minh chứ? “
“Ơ, còn chưa bắt đầu hẹn hò đã định gả cho anh sao? “
“Điều kiện đầu tiên để hẹn hò của tôi là kết hôn, thanh xuân của phụ nữ ngắn hạn nhé.”
Liêu Bắc Bắc không phải là không tin tưởng tình cảm của Đường Diệp Hoa đối với mình, nhưng mà vẫn phải đối mặt với vấn đề thực tế a.
“Họ Đường nhà anh không cần dựa vào cưới hỏi để nâng cao sản nghiệp. ba của Vương Tuyết Mạn cùng ba của anh chỉ do quan hệ cá nhân rất tốt, không hơn. ” Đường Diệp Hoa giải thích thật có chút mệt mỏi, nói đến nói đi, vẫn là Liêu Bắc Bắc không thích anh.
Liêu Bắc Bắc cắn chiếc đũa không lên tiếng, cô tin tưởng mỗi một cô gái trong gia đình đều muốn làm một cô bé lọ lem, nhưng mà trên thực tế phần lớn vương tử vội vã đều dưới áp lực cưới công chúa chân chính.
“Sau khi trở về thu dọn đồ đơn giản một chút, sáng mai trở về thành phố.” Đường Diệp Hoa mang cô trở về, vì thứ nhất là nghe cô nói đến nhớ nhà, thứ hai anh cũng muốn thăm cha mẹ của Liêu Bắc Bắc một chút, nếu không nha đầu này vĩnh viễn không tin anh là chân thành.
“Thiệt hay giả? ” Liêu Bắc Bắc ngước lên khuôn mặt tươi cười vui sướng, đầy trong đầu cũng là nhớ thương cha mẹ.
“Đương nhiên là thật, anh lúc nào lừa gạt em rồi? ” Anh không để mất thời cơ hỏi ngược lại.
Liêu Bắc Bắc hí mắt cười một tiếng, theo bản năng nhìn về phía Đường Diệp Trạch, Đường Diệp Trạch buông thõng đôi mắt, một bộ dáng không đếm xỉa đến.
Cô cho là anh đang suy tư vấn đề, không có đi quấy rầy, tiện đà gắp mấy món ăn cho Đường Diệp Hoa: “Công ty thật có tình người nha. Hắc hắc.”
Đường Diệp Hoa liếc cô một cái, gõ mặt bàn gọi Đường Diệp Trạch: “Em nói xem anh đã nhìn trúng cô gái này cái gì? Nịnh nọt cũng không biết gõ đúng chỗ.”
Đường Diệp Trạch nâng đôi mắt xa xăm lên, nhưng cười không nói, trong mắt hiện lên một tia cô đơn không dễ dàng phát giác.
Liêu Bắc Bắc khờ khạo cười một tiếng, cảm giác bị thích cũng không phải không tốt, chỉ là cô không hiểu được chuyện hưởng thụ niềm vui thú trong đó, sợ giao ra thật lòng sau này sẽ đổi lấy vẻ cười nhạo lạnh như băng.
Sau khi cơm nước xong, Đường Diệp Hoa muốn đi gặp một vị khách quan trọng, nên sau khi cẩn thận suy nghĩ, anh mang theo Triệu Diệu có năng lực làm việc mạnh hơn, tạm thời để lại Liêu Bắc Bắc cho Đường Diệp Trạch, bảo cô giúp anh làm việc lặt vặt.
Lúc ra cửa chỉ mang theo một chiếc xe, vì vậy Đường Diệp Trạch cùng Liêu Bắc Bắc chỉ có thể ngồi xe gắn máy trở về nhà tập thể.
Liêu Bắc Bắc vừa nghĩ tới lập tức sẽ được về nhà, nên muốn mua một chút đặc sản địa phương cho cha mẹ. Vì thế, hai người đi bộ tới một chợ lớn nồng đậm mùi hải sản.
Địa ốc Đường thị đầu tư vào, đã kéo khách du lịch đến địa phương này, mặc dù công trình chưa xong còn không có chính thức bán ra, nhưng mà du khách ngoại lai càng ngày càng tăng, nên trong chợ tiếng người lại càng ồn ào.
Chợ ở cách bờ biển không xa, nên du khách có thể mua được hải sản tươi ngon nhất.
Lúc Liêu Bắc Bắc đứng ở trước quầy hàng chọn lựa cá tươi, lại phát hiện không thấy Đường Diệp Trạch.
Cô kiễng mũi chân, nhìn khắp bốn phía tìm kiếm thân ảnh Đường Diệp Trạch, rất nhanh, ở trên một chiếc đài cao bằng gỗ thấy được đôi giày tây của Đường Diệp Trạch.
Trên đài gỗ máu loang lổ, chỉ thấy một con cá mập con dài chừng 1 thước bị treo ngược ở trên giá gỗ, con cá mập con hoảng sợ đong đưa vây đuôi, mà trong tay ngư dân đang giơ lưỡi dao tàn sát, đang hét lớn một tiếng gọi anh vội vàng rời đi đài gỗ.
Thấy thế, Liêu Bắc Bắc hết sức khẩn cấp chạy tới, che ở giữa ngư dân cùng Đường Diệp Trạch, cô liên tục hướng ngư dân cúi người tạ lỗi, bởi vì Đường Diệp Trạch đang bảo vệ con cá mập con, không để cho ngư dân cắt lấy vây cá.
Liêu Bắc Bắc kinh hãi thấy ngư dân kia đang tức giận đến sắp điên vừa hô vừa vung con dao, cô vội vã túm lấy cánh tay của ngư dân, nhẹ giọng nhẹ lời: “Anh à, anh trước tiên đem dao để xuống, có việc gì từ từ nói.”
“Người đàn ông của cô bị chuyện gì vậy hả? Con cá này có cho bao nhiêu tiền cũng không bán.” Người cha già của ngư dân làm đại thọ tám mươi, ông ấy nói rõ là muốn ăn vây cá.
Liêu Bắc Bắc không biết phải làm sao, liền duỗi tay kéo Đường Diệp Trạch: “Đi thôi đi thôi, anh đừng tùy hứng như vậy.”
“Vây cá không có mùi vị cũng không có công hiệu làm thuốc, nhưng cá mập bởi vì bị con người tùy ý giết chóc mà số lượng giảm mạnh. Chúng ta sống được là nhờ dưỡng khí, bảy mươi phần trăm là do sinh vật phù du trong