Tác giả: Vi Lộ Thần Hi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341729
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1729 lượt.
đến ngạt thở, đè lên người cô hôn đắm đuối, cơ bắp rắn rỏi… Cô như vẫn nhớ đến mỗi cái động chạm của anh, và cả sự thay đổi nóng bỏng trên cơ thể anh…
A a, cô đang nghĩ gì thế, cô đang nhớ gì thế, cô đang cảm giác gì thế! Xấu hổ quá, quá xấu hổ, nóng quá đi mất!
Thiên Thụ bưng mặt, xấu hổ đến mức tai cũng đỏ ửng lên.
Đồng Tiểu Vi đâu chịu bỏ qua, vừa nhìn thấy ánh mắt mê mẩn của tổng biên tập Hạ, gương mặt đỏ như đít khỉ ấy là hoàn toàn hiểu hết chuyện gì xảy ra. Cô nàng cười càng mờ ám, còn học theo cách hà hơi bên tai Thiên Thụ, “Ha… Mất hồn rồi nhỉ…”
Thiên Thụ bị Đồng Tiểu Vi hà hơi, tai lạnh cả lên, da gà lập tức mọc đầy người, như thể vô thức mà trả lời, “Ừ, mất hồn…”
Nói nửa chừng lập tức nhận ra không đúng, thế là cô trừng mắt, “À, không phải không phải! Đồng Tiểu Vi cậu đừng có mà hỏi lung tung, cái gì mà mất hồn không mất hồn chứ…”
“A ha…” Đồng Tiểu Vi cười đắc ý, “Đừng giả vờ giả vịt, Thiên Thụ cậu là gái trinh ngây thơ, cậu nghĩ gì trong đầu, lẽ nào tớ không biết? Mau nói xem, hai người để xảy ra chuyện đó ở đâu hả? Tổng cộng bao nhiêu lần? Mỗi lần mười mấy phút? Mau nói mau nói, đám “đói khát” bọn mình tuy không có phúc phận, nhưng bổ não một chút cũng được mà!”
Thiên Thụ suýt thì tử vong tại trận, Đồng Tiểu Vi nói bậy bạ gì thế!
“Cái gì mà cái gì, bọn này… bọn này căn bản không giống như cậu nghĩ… Bọn này… Bọn này không xảy ra cái gì cả!”, Thiên Thụ khó khăn lắm mới học cách khôn ngoan hơn, gân cổ lên, sống chết không chịu nói.
Đồng Tiểu Vi đời nào chịu tin, “Thôi cậu bớt lừa dối đi! Mặt thì đỏ như đít khỉ rồi còn nói là chưa xảy ra hả? Cậu lừa quỷ hay sao? Nói nhanh nói nhanh!”
“Không có không có! Tớ đã nói không có gì hết, cậu nghĩ linh tinh quá.”
“Tớ mà tin tớ chết ngay, nói đi nói đi!”
Hai người vật lộn với nhau trong phòng tổng biên tập, đống tài liệu văn kiện sắp bay tứ tung rồi.
Trên tivi đang mở kế bên, nữ phát thanh viên đang đọc một bản tin bằng giọng nói trong trẻo dễ nghe:
“Nguyên nhân phát cháy ở khách sạn bảy sao của thành phố chúng ta đang được điều tra làm rõ. Ba hôm trước, tầng 28 của khách sạn đã phát sinh một vụ cháy nghiêm trọng, theo điều tra, phát hiện máy tiêu độc trong phòng chứa đồ bị chập điện, đốm lửa bắt vào đống drap giường kế bên đã dẫn đến cháy lớn, thế lửa lúc đó rất mạnh, nhưng dưới sự chỉ dẫn hiệu quả của nhân viên khách sạn, khách thuê phòng đã được sơ tán kịp thời nên không xảy ra thương vong đáng tiếc…”
Tivi còn chiếu cả đoạn phim ngắn mà phóng viên quay được về vụ cháy hôm ấy, trong đám người hoảng loạn, có một bóng màu trắng xuất hiện rõ, sau ống kính rung lắc, sau đó được ai đó bế vào trong chiếc xe đến đón họ.
Đồng Tiểu Vi trợn to mắt, chỉ vào tivi hét lên, “Ối ối ối, chứng cứ! Chứng cứ đã nhìn thấy chưa, Hạ Thiên Thụ! Cậu còn dám nói cậu và Đại Boss không có gì à, thế trong tivi là ai hả? Sao hiện trường vụ cháy lại có hai người? Sao cậu lại mặc áo tắm của khách sạn? Boss Viên sao bế cậu? Tổng biên tập Hạ, cậu giải thích đi!”
Thiên Thụ nhìn đoạn phim ngắn đó, đỉnh đầu cũng sắp phun ra khói rồi.
Đúng là đi đêm lắm có ngày gặp ma, bị phóng viên chộp được rồi! Ôi trời ơi, hôm đó cô ăn vận không chỉnh tề, còn được Boss Viên bế… Toi rồi toi rồi, lần này mất mặt chết thật rồi!
“Nói mau nói mau, thành thật khai ra!”, bạn Đồng lần này rất có hứng, bóp cổ Thiên Thụ bắt cô khai hết.
Có người cuống cuồng từ ngoài cửa xông vào, không gõ cửa mà mở bật cửa ra, “Tổng biên tập Hạ, không hay rồi!”
“Sao vậy?”, Thiên Thụ quẫy đạp dưới bàn tay của bạn, cô em quầy tiếp tân đã sớm quen với trò đùa của hai người họ.
“Có… Có rất nhiều phóng viên! Chen chúc trước cửa tòa soạn chúng ta, nói là muốn phỏng vấn tổng biên tập Hạ, bảo vệ không cho vào, sắp xông vào đây rồi!”
“Hả? Phỏng vấn tôi?”, Thiên Thụ trợn mắt, lần này hoàn toàn không hiểu mô tê gì cả.
“Phải rồi, tự dưng lại đòi phỏng vấn Thiên Thụ? Trúng số độc đắc hay sao chứ?” Đồng Tiểu Vi cũng trợn mắt lên.
Cô gái tiếp tân thở hồng hộc vì chạy. “Không phải, lúc nãy em nghe một phóng viên nói là Quan Nguyệt San, đại tiểu thư siêu cấp của tập đoàn Lĩnh Hàng đến thành phố ta, đang có tin đồn tình ái ầm ĩ với Đại Boss của Vân Thượng, mọi người đều tưởng tổng biên tập bị đá, nhưng trong tivi lại chộp được cảnh Boss Viên và tổng biên tập cùng đến thuê phòng khách sạn bảy sao. Cảm thấy mối tình tay ba này diễn biễn quá nhanh, rất có giá trị săn tin, đám người rảnh rỗi đó đang đợi xem vợ lớn vợ bé quyết đấu thế nào đó.”
“Cái… gì…”, Thiên Thụ muốn ngất xỉu.
Đầu óc đám phóng viên này bị đá rơi phải hay sao mà kiểu tin tức này cũng muốn săn? Tìm hiểu về Quan Nguyệt San không đủ ư mà còn lôi cô vào? Rồi còn vợ lớn vợ bé… A, người đáng thương chính là cô lớn chỉ có thể bị ức hiếp sao? Bỗng dưng thuê phòng với Boss, thế là bọn họ cảm thấy cô vợ bị đá phải vùng lên, tỏ rõ bản thân? Đám người này quá rảnh!
Đang nói chuyện thì cầu thang gỗ trong tòa soạn đã vang lên tiếng bước chân “lộc cộc lộc cộc”, và cả âm thanh người nói ồn ào.
“Lần này có phim hay r