Người Yêu Ngốc Nghếch Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Vi Lộ Thần Hi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341735
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1735 lượt.
rách càng để lộ phần lưng trắng muốt, hơi nước đọng trên tấm gương sau lưng ẩm ướt và lạnh ngắt, vòi nước ấm vẫn đang chảy trên bệ rửa mặt càng tỏa ra hơi ấm mờ ám trong gian phòng nhỏ này! Người đàn ông ấy là một ngọn lửa nguy hiểm và cháy bỏng, anh đang đè xuống cô với một vẻ mê người mà nguy hiểm không kém…
“Rốt cuộc anh có phản ứng với em hay không, em có muốn tự mình cảm nhận không?”, Viên Dã giữ chặt lấy Thiên Thụ đang ngồi trên bệ và ngang tầm mắt anh, áp sát xuống với một tư thế điên cuồng và nguy hiểm.
Thiên Thụ gần như sắp đứng hình rồi.
Hơi thở của cô phập phồng lên xuống, trái tim cô đang đập loạn nhịp, đầu óc cô trống rỗng, cô không biết mình đang ở đâu, càng không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì!
Cô chỉ cảm nhận được trong không gian chật hẹp này, đầy ắp mùi của anh, sự ẩm ướt sau lưng, lạnh lẽo bên dưới, hơi nóng bên cạnh và ngọn lửa hừng hực từ người đàn ông trước mặt, đã hoàn toàn bao vây lấy cô! Cô cảm thấy mình chìm vào một vòng vây quái dị mê ly, hình như đang mơ một giấc mộng kỳ diệu tuyệt đẹp, hoàn toàn không thể biết mình đang ở đâu, chỉ nhìn anh đứng trước mặt, nhìn người đàn ông vì mái tóc ẩm ướt mà càng trở nên đẹp trai lạ thường, dần dần áp sát cô…
Đôi môi.
Ẩm ướt.
“Thiên Thụ… Thiên Thụ… Thiên Thụ…”, giữa môi cô, anh gọi tên cô.
Cả người cô nóng hừng hực.
Cả người cô đã đờ ra rồi.
Thế giới này chỉ còn lại anh, chỉ còn lại nụ hôn ấm áp của anh, bàn tay dịu dàng của anh…
Rầm rầm rầm!
Cộc cộc cộc!
“Tiên sinh! Tiên sinh! Tiên sinh! Thực sự xin lỗi, phòng chứa đồ tầng 28 bị cháy rồi! Xin ngài mau mau ra ngoài! Xin lỗi tiên sinh, mau ra ngoài đi ạ!”
Đúng thời khắc quan trọng như vậy mà lại có kẻ đập cửa, và cả tiếng hét thất thanh của nhân viên phục vụ, cửa phòng bị đập rầm rầm! Hai người đang chìm đắm vào cơn mê tình bỗng bị âm thanh đó kéo phắt về hiện thực!
“Chết tiệt!”, Viên Dã thở hổn hển vùi mặt vào ngực cô.
Thiên Thụ bỗng run bắn lên.
Cộc cộc cộc!
Lại có người đứng ngoài đập mạnh cửa, “Tiên sinh, tiên sinh mau ra ngoài, muộn nữa sẽ không kịp!”
Trong không khi đã thoang thoảng mùi khói.
Viên Dã lập tức ngẩng đầu lên, đưa tay lấy áo choàng tắm bên cạnh rồi trùm cô lại, sau đó một tay bế cô đang ngồi trên bệ đá, phóng ra ngoài nhấc áo khoác của mình lên rồi lại đắp lên người cô thêm một lớp, sau đó lao ra ngoài!
Trên hành lang tầng 28, khói đang bốc lên.
Khách thuê phòng trong khách sạn đều hoảng loạn, chạy tứ tán.
Mấy nhân viên phục vụ tận tâm với nghề vẫn đứng trên hành lang, chỉ dẫn mọi người chạy về phía lối thoát hiểm. Thấy Viên Dã bế Thiên Thụ lao ra ngoài, gương mặt mấy nhân viên đó tỏ vẻ mờ ám.
“Tiên sinh… xin mời đi bên này… đi bộ lối cầu thang…”
Viên Dã gật đầu rồi bế cô chạy về phía đó.
Thiên Thụ đương nhiên nhìn thấy sắc mặt của bọn họ, mặt cô lập tức biến thành con cua luộc.
“Để em tự xuống… Em tự đi được…”
Viên Dã giữ chặt cô trong lòng. “Đừng nhúc nhích! Nếu em còn động đậy, anh sẽ làm lại lần nữa ngay tại đây!”
Ối trời!
Thiên Thụ suýt nữa muốn chết đi cho xong.
Boss Viên, anh có thể nào đừng điên cuồng như vậy không, lại còn uy hiếp người ta! Lại lần nữa ở đây? Lẽ nào không sợ bị chết cháy… Ôi trời ơi mất mặt quá! Mất mặt quá!
Thiên Thụ bỗng nghĩ tới câu “tên Viên Dã kia thật có phúc” Quan Nguyệt San nói. Hại cô suýt thì quay lại nhảy xuống từ tầng 28 chết luôn!
Nhưng vòng tay Boss Viên thật ấm áp. Được anh ôm trong lòng, dường như khói bụi, ngọn lửa, đều không cần sợ hãi.
Cô như một con đà điểu, vùi mặt vào lòng anh.
Từ bây giờ, sống chết có anh.
“A… Mạnh vào!”
Mặt Thiên Thụ đỏ ửng.
“Ôi… Mạnh hơn nữa!”
Gò má Thiên Thụ nóng bừng.
“Ôi ôi ôi… Chính là ở đó!”
Rầm!
Thiên Thụ đổ ập xuống.
Chết tiệt, sao lần trước Quan Nguyệt San mua đồ lót xong còn nhét phiếu vào túi cô chứ? Còn bị Đồng Tiểu Vi nhiều chuyện nhìn thấy nữa… Nhìn ánh mắt cô nàng kia, còn nếm trải mùi vị đó chưa… Mùi vị cái gì? Lẽ nào cô nàng đang nói… là mùi vị của Boss Viên…
Thiên Thụ bất giác nhớ lại đêm đó, anh và cô bị nhốt trong phòng vệ sinh chật chội, nước nóng phun róc rách bên cạnh, hơi nước lan tỏa khắp gian phòng. Trên người cô là mớ quần áo rách nát gần như lộ ra hết, phía sau là tấm gương lạnh lẽo, phía trước lại là người đàn ông nóng bỏng đang áp sát… Hơi thở của anh, mùi vị của anh, nụ hôn của anh, ngón tay của anh, khi anh nhẹ nhàng kéo áo lót của cô, động tác mê đắm mà gấp gáp ấy! Á… Tim đập loạn, đôi thỏ trắng muốt của cô cũng đang đập loạn trong lòng bàn tay anh!
Oa a a a, xấu hổ chết được! Xấu hổ chết được!
Đàn ông và đàn bà đúng là động vật kỳ quặc, khi không có ai lại có thể làm những động tác kỳ quặc… Nhưng, nhưng mùi vị đó… tuyệt vời một cách chết tiệt, như thể cô đã không còn là chính mình, mà như rơi vào một không gian tuyệt đẹp kỳ ảo vậy… Ở đó đẹp như trong giấc mơ, ngọt ngào đến mức khiến người ta không muốn quay lại… Hơn nữa đối tượng lại là Boss Viên, người đẹp trai tuấn tú