Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã, Chúng Ta Cùng Nhau Làm Ruộng Đi

Ông Xã, Chúng Ta Cùng Nhau Làm Ruộng Đi

Tác giả: Chu Ngọc

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341194

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1194 lượt.

chuyện bát quái mới ít bị truyền đi. Như vậy mới an toàn!






Uống thuốc
Hai người nói đông nói tây một hồi không ai để ý xem thời gian trôi qua như thế nào, chờ đến lúc hai người ra khỏi không gian, trời đã sáng choang! Ở trong sân nhìn thấy bà Hảo, bà Hảo cười rất vui vẻ, còn ý tứ nhìn chằm chằm vào bụng của tiểu Tú , khiến cho tiểu Tú dựng hết tóc gáy. Ngày hôm qua tiểu Tô nấu canh, bà Hảo nhìn thấy anh bưng canh vào phòng tiểu Tú, sau đó tiểu Tô cũng không ra khỏi phòng, điều này chẳng phải là chứng tỏ ngày hôm qua tiểu Tô ở trong phòng tiểu Tú hay sao? Không chừng mười tháng sau sẽ có đứa nhỏ trắng trắng mập mạp xuất hiện!
Cũng cười lại với bà Hảo, sau đó tiểu Tô và tiểu Tú nhanh chóng cơm nước cho xong để đi tìm lão sư phụ. Theo thói quen tiểu Tú lại đi mượn một chiếc xe ba bánh, chất lên xe một ít rau củ quả chín sớm lên xe, đợi sau khi bán xong sẽ mua một ít hạt giống trồng mua xuân. Thật ra sau khi hai người ra thôn sẽ đem toàn bộ đồ dạc này nọ quăng vào mảnh vườn trong không gian của tiểu Tú, hai người chỉ đi tay không.
Bởi vì hôm nay là lần họp chợ đầu tiên của năm mới, cho nên người rất nhiều. Trên đường đi gặp được không ít người, khiến cho việc tiểu Tú muốn cùng tiểu Tô lãng mạn một phen không thành. Những lúc không có người trên đường, tiểu Tú vẫn vụng trộm nhét tay mình vào tay tiểu Tô. Đối với động tác nhỏ này của tiểu Tú, tiểu Tô cảm thấy rất vui vẻ, tuy rằng trên mặt không biểu hiện gì, nhưng khóe miệng luôn luôn nhếch lên .
Đợi đến khi có người, tiểu Tú lại tự giác rụt tay về, cứ hết nắm tay lại rụt tay suốt trên đường như vậy, cuối cùng tiểu Tô và tiểu Tú cũng sắp đến chợ . khi gần đến cổng chợ, quan sát trái phải trước sau xong, tiểu Tú mới vào trong không gian lôi chiếc xe ba bánh ra. Đồng thời còn hái thêm không ít thứ tốt, định lát nữa ở trên chợ bán thêm được chút.
Hồi trước lúc mọi người xuống sông vớt cá, tiểu Tú cũng đánh bắt được không ít ở con sông trong không gian, hiện tại trong sông nhỏ đã có không ít cá bột. Phỏng chừng qua một khoảng thời gian nữa, nghề phụ của tiểu Tú có năng lực được gia tăng.
Dù sao thì cũng không thể trách bà Hảo nghĩ như vậy, thật sự là biểu tình và bộ dạng của hai người thật sự làm cho người ta hiểu lầm. Hai người loay hoay đào tuyết thảo đến hơn nửa đêm, hơn nữa còn ngủ luôn ở đó, hai điều trên tổng hợp lại thành kết quả cả hai người đều đau lưng, bộ dạng đó làm sao qua mắt được bà Hảo, thậm chí bà Hảo còn muốn đi tìm thuốc cho tiểu Tô uống, không thể mới trẻ tuổi mà đã mệt nhọc như vậy được!
Lại bận rộn chừng mười ngày thì tuyết thảo đều đã phơi khô, bà Hảo thấy tiểu Tú và tiểu Tô bận rộn hơn nửa tháng vì việc này thì không hiểu vì sao, miệng lẩm bẩm: "Rốt cuộc thì đây là cái gì, mà khiến cho hai đứa phải hao tốn nhiều công sức như vậy?"
Tiểu Tú cười nói: "Bà ơi, đây là thứ cầu cũng cầu không được đó. Số cây này chỉ mọc ở Đông Bắc, mà nơi đó cũng phải có nhân sâm nó mới chịu." Tiểu Tú hảo tâm giải thích cho bà Hảo biết, càng nhìn càng thấy số tuyết thảo đó thật đáng yêu. Ai da, làm thế nào cũng không buông tay được.
Sau khi phơi khô, ước chừng so với dự tính ban đầu thì số lượng có nhiều hơn chút, có lẽ được khoảng hai mươi cân tuyết thảo, lấy hai cân tuyết thảo bỏ vào bao gói lại, ngày mai cầm đưa cho lão sư phụ kiểm tra chút. Số khác thì đem phối thước rồi đem về, như vậy là có thể bắt đầu chính thức chữa trị tai cho tiểu Tô rồi! Tiểu Tú càng nghĩ càng hưng phấn.
Sau khi thức dậy, cầm bao tuyết thảo tiểu Tú thương lượng với tiểu Tô: "Anh thấy mình có nên lấy một ít tuyết thảo đưa sang cho lão sư phụ hay không?" Tiểu Tô chính chắn hơn tiểu Tú vài phần nhưng nghĩ mãi vẫn không quyết định được. Tuyết thảo là thứ rất hiếm gặp, tuy rằng lão sư phụ nói có thể chữa tai, nhưng trước kia không phải ai cũng từng gặp qua. Hiện tại mình chỉ là mèo mù vớ cá rán. Nếu chữa không hết, vậy thì cho dù đưa nhiều hơn nữa cho lão sư phụ cũng vô dụng. Không bằng chờ hiệu quả thật sự rồi mới đưa cũng chưa muộn.
Tiểu Tú thấy vậy cũng đúng, vì thế cũng không chuẩn bị thêm. Nghe tiểu Tô nói như vậy nhất, tiểu Tú cũng cảm thấy thỏa đáng, hai cân tuyết thảo này cũng không nên đưa ngay cho lão sư phụ, mà là đặt ở trong không gian với số tuyết thảo còn lại, mặt khác chỉ cầm một hai phân nhờ lão sư phụ kiểm tra. Chờ lão sư phụ xác nhận xong, tiểu Tú có thể yên tâm đi phối thuốc.
Lão sư phụ kê đơn, nói số thuốc này sẽ uống trong mười lăm ngày, hiệu quả thì cũng có thể đến sớm hơn hoặc có thể trễ hơn, kết quả chờ tiểu Tú và tiểu Tô trở về từ chỗ lão sư phụ, thì hai tay xách toàn là thuốc. Lúc đi lão sư phụ cũng dặn kỹ rồi, tuyết thảo kia bỏ vào mỗi thang một trăm gram. Tiểu Tú theo thới quen nhanh chóng ghi vào cuốn sổ của mình, định bụng về nhà sẽ vào không gian lấy tuyết thảo ra. Nhất định không thể để thiếu tuyết thảo!
Sau khi trở về từ chỗ của lão sư phụ, đã gần trưa, đuổi tiểu Tô đi giúp bà Hảo nấu cơm xong, tiểu Tú tự mình tìm cái nồi đất bắt đầu nấu thuốc cho


XtGem Forum catalog