Tác giả: Chu Ngọc
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341195
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1195 lượt.
tiểu Tô. Mở một gói thuốc, rửa sạch dược liệu bên trong rồi cho vào nồi, rót vào ba chén nước lớn, sau đó để lửa nhỏ nấu. Lão sư phụ đã dặn số tuyết thảo này nhất định phải bỏ vào sau nửa tiếng, sau đó dùng lửa nhỏ đun, bằng không không có tác dụng. Vì thế tiểu Tú phải để ý thật cẩn thận.
Nồi thuốc sôi tỏa mùi lan ra khắp nhà, hàng xóm láng giềng đi ngang qua nhà tiểu Tú liền hỏi: "Thím, làm cái gì vậy ạ? Chỗ nào không thoải mái hay sao?" Bà Hảo khoát tay: "Tiểu Tú tìm thuốc cho tiểu Tô, xem có thể chữa lành tai hay không. Số thuốc này mới mua về sắc đó mà." " Đứa nhỏ tiểu Tô này thật đáng thương, chờ tai tốt lên rồi, nhớ cám ơn tiểu Tú đó!"
Chén thuôc thứ nhất được đổ ra, tiểu Tú khẩn trương nhìn chằm chằm vào tiểu Tô, khiến cho tiểu Tô không được tự nhiên, vội nói: "Đừng nhìn nữa, thuốc này mới uống, không thấy hiệu quả nhanh như vậy đâu. Mấy ngày nữa rồi mới hỏi lại cảm giác của anh đi!" Tiểu Tú cũng biết như vậy không tốt, nhưng vẫn cảm thấy khẩn trương, rất muốn biết tuyết thảo phối với thuốc này có tác dụng hay không.
Mỗi ngày sáng tối đều một chén thuốc, tuy rằng hương vị rất đắng, nhưng tiểu Tô cam tâm tình nguyện uống, còn tiểu Tú thì luôn nhìn chằm chằm tiểu Tô hỏi xem có cảm thấy gì không, đôi khi một ngày hỏi tới mấy chục lần. Tiểu Tô chỉ có thể nhẫn nại tính giải thích với cô rằng hiệu quả không nhanh như vậy được, sau đó lại nghĩ biện pháp dời lực chú ý của tiểu Tú từ tai mình sang chuyện khác, nhưng hiệu quả không lớn!
Rốt cục đến khi chỉ còn lại hai bao thuốc cuối cùng, tiểu Tô hưng phấn chạy vào, hét lớn với tiểu Tú: "Anh có thể nghe được rồi!" Sáng sớm nay, tiểu Tô theo thói quen đi dạo chuồng heo một chút, nhìn sáu con heo con, nhưng khi cách một khoảng lại nghe tiếng sột xoạt, tuy rằng không phải rất rõ ràng, hơn nữa lại đứt quãng, nhưng tiểu Tô vẫn hết sức hưng phấn, đây là lần đầu tiên từ sau khi bị thương anh nghe được tiếng của thế giới này!
Việc tốt
Có tiếng động, vừa rồi nghe được tiếng sột xoạt do mấy con heo phát ra! Tiểu Tô cảm thấy đây là tiếng động tuyệt vời nhất trên thế giới, không thèm nghĩ đến việc bây giờ chỉ mới tờ mờ sáng, hưng phấn chạy đi tìm tiểu Tú!"Tiểu Tú, tiểu Tú, anh có thể nghe được rồi!" Tiểu Tô cũng không sợ ầm ỹ đến bà Hảo và tiểu Tú, vừa chạy vừa hô.
Bà Hảo vừa mới tỉnh, người già vốn ngủ ít, tiểu Tú nằm bên cạnh cũng đã mở mắt, hai người vừa nghe thấy tiếng la của tiểu Tô, cảm thấy rất vui! Tiểu Tô chạy vào ôm chầm lấy tiểu Tú: "Tú, anh nghe được rồi! Vừa nãy anh nghe được tiếng của mấy con heo!"
Tiểu Tú cũng rất hưng phấn, tuy cố vỗ lưng giúp tiểu Tô bình tĩnh lại, nhưng giọng nói run run đã lật tẩy tâm trạng của cô: "Vậy anh có nghe được đến tiếng của em không?" Tiểu Tô nhìn môi tiểu Tú theo thói quen, sau đó cúi đầu, cẩn thận lắng nghe tiểu Tú nói chuyện.
"Có thể nghe được, nhưng không rõ ràng lắm!" Tiểu Tô ngẩng đầu nói cho tiểu Tú biết kết quả.
Tuy vậy tiểu Tô vẫn phối hợp với tiểu Tú nói: "Bà Hảo, đúng là phải dựng một tấm bảng Trường Sinh." Bà Hảo nghe xong rất vui. Lúc tiểu Tú và tiểu Tô đi rồi, bà Hảo vẫn còn đang suy nghĩ không biết nên đặt tấm bảng Trường Sinh này chỗ nào cho tốt, vừa có thể nhìn thấy mỗi ngày, vừa không để cho người ta nói mình tuyên truyền hoạt động mê tín.
Bình thường mất khoảng một tiếng đi đường, lần này chỉ có 40 phút, tiểu Tú cảm thấy là do tinh thần phấn chấn, nếu không phải vì đến nhà lão sư phụ sớm để hỏi tình hình của tiểu Tô thì làm sao mà nhanh như thế được! Dọc đường đi, tiểu Tú nói chuyện với tiểu Tô liên tục, mà toàn là nói những vấn đề đâu đâu..., ví dụ như: "Tiểu Tô, sáu con heo nhỏ nhà chúng ta đã mập lên rồi, cũng đã được mấy tháng rồi mà!" Nếu không thì là: "Anh nói xem năm nay ruộng nhà chúng ta nên trồng gì?" Bởi vì khẩn trương cho nên không thể không tìm chuyện để nói.
Tiểu Tô trả lời từng câu một: "Heo mập như vậy đều là công lao của em, nếu không phải em nghĩ ra thức ăn cho chúng, làm sao mà lớn nhanh được!" Tiểu Tú nhớ rất tốt, chỉ cần xem qua là có thể nhớ khá lâu, nhà mình nuôi heo, nên cẩn thận lục tìm một trong trí nhớ những vấn đề về chăn nuôi heo còn sót lại. Kết quả là tìm ra được một số cách, hiệu quả không tệ!
Đến nhà lão sư phụ, lão sư phụ nhìn thấy hai người bọn họ đến rất vui vẻ, cười hỏi: "Uống thuốc sao rồi?" Lão sư phụ theo thói quen hỏi tiểu Tú, nhưng lần này là tiểu Tô tự trả lời : "Cám ơn lão sư phụ, thuốc đã uống được mười thang, trong nhà còn có hai thang nữa, tai cũng đã nghe được, chỉ là không rõ, cho nên muốn nhờ người nhìn giúp!"
Đơn thuốc của lão sư phụ cũng chỉ như thuốc dẫn, quan trọng nhất vẫn là tuyết thảo khó có được, bằng không cho dù phương thuốc tốt đến đâu cũng nhỉ đem gác xó. Nay tiểu Tô chủ động đến tái khám, đương nhiên phải toàn tâm toàn ý giúp đỡ, tiểu Tô vươn tay cho lão sư phụ bắt mạch, hai tay luân phiên.
Tiểu Tú và tiểu Tô không gấp, để lão sư phụ chỉ huy, chờ lão sư phụ vừa lòng bỏ tay xuống, thời gian đã trôi qua rất lâu. Hai người vội vàng