XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã, Chúng Ta Cùng Nhau Làm Ruộng Đi

Ông Xã, Chúng Ta Cùng Nhau Làm Ruộng Đi

Tác giả: Chu Ngọc

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341203

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1203 lượt.

chờ lão sư phụ cho kết luận, bỗng ngoài phòng xuất hiện thêm vài người! Quay đầu nhìn, hóa ra là đoàn người đã từng cướp tuyết thảo!






Điều kiện
Tiểu Tú nhớ đám người đó, tuy rằng thời đại này phần lớn quan chức là vì dân phục vụ, nhưng cũng không thiếu những thành phần giống bọn họ. Gặp người như thế, không thể trêu vào nên chỉ có thể trốn! Lúc trước tiểu Tô ngồi đối diện lão sư phụ, còn tiểu Tú thì đứng bên cạnh tiểu Tô, bây giờ tiểu Tú lại núp sau lưng tiểu Tô.
Lão sư phụ chỉ quay sang gật đầu với bọn họ một cái, sau đó tiếp tục thảo luận với tiểu Tô về vấn đề điều dưỡng, rồi việc nên ăn loại thức ăn nào. Tiểu Tô không để ý đến những chuyện này lắm, nhưng tiểu Tú lại ngoan ngoãn lấy giấy bút ghi lại. Người đàn ông của mình chẳng lẽ mình lại không xót, sau khi thân thể đã được điều dưỡng cẩn thận, ngư ông đắc lợi không phải mình hay sao?
Những người đó không đủ kiên nhẫn nữa, lên tiếng cắt đứt cuộc trò chuyện giữa ba người: "Nhanh lên lão sư phụ, thời gian của bọn tôi rất eo hẹp, để bọn tôi khám trước đi!" vừa nói vừa động thủ, hất tiểu Tú đang viết ra, rồi định lôi luôn cả tiểu Tô dậy.
Nhìn thấy tiểu Tú bị đẩy, mặc dù không bị gì, nhưng vẫn khiến tiểu Tô cảm thấy phẫn nộ, làm một người đàn ông, bà xã của mình bị người khác khi dễ ngay trước mắt, làm sao tiểu Tô nhịn được. Chờ người nọ tới định kéo mình, anh dùng một chút lực ngồi im khiến cho người khác không thể kéo anh dậy!
Thời điểm tiểu Tô tham gia quân ngũ, có học sơ một chút Thái Cực từ một chiến hữu, tuy rằng chỉ nghe giảng qua loa, nhưng tiểu Tô cũng học được kha khá, đấu tay đôi với bạn mình, mười lần thì hết chín lần thua thê thảm, nhưng nhờ vậy mà khi vận dụng được vào thực tế thì không tồi! Giống như hiện tại người nọ không thể làm gì được anh!
Mượn cớ chuyển hướng sang tiểu Tú: "Cô gái nhỏ, con còn tuyết thảo à?" Lão sư phụ đi thẳng vào vấn đề. Tiểu Tú ngoan ngoãn gật đầu: "Cũng có nhưng không nhiều lắm, hơn nữa tiểu Tô nhà con còn phải dùng đến, cho nên không định bán đâu!" Thật ra tiểu Tú rất muốn bán, nhưng không thể vội vàng, chuyện mua bán không dễ làm, vừa rồi ra dấu với lão sư phụ là tự ném đá vào chân mình rồi!
Lão sư phụ cười vỗ đầu tiểu Tú: "Không nhiều là tốt, mất công lại tổn thương hòa khí!" Tiểu Tú thè lưỡi, quya sang nói với người đàn ông kia: "Nhà tôi có một ít tuyết thảo, ông định ra giá bao nhiêu?" (Di: tiểu Tú nghĩ một đằng làm một nẻo @@)
Người đàn ông kia đợi một hồi, thấy tiểu Tú chịu bán một ít tuyết thảo, nên ra giá cực cao, nhưng tiêu Tú không phải là người tham tiền!"Tôi không muốn lấy tiền của ông, chỉ muốn ông đồng ý vài chuyện!"






Tôi muốn...
Tiểu Tú không vội nói điều kiện, mặc dù biết họ là quan chức, nhưng cũng không rõ ràng là làm gì, tốt nhất là nên tìm hiểu cho kỹ, biết người biết ta trăm trận trăm thắng!"Chú à, cho hỏi chú họ gì, tôi nghe nói chú là bộ đội đã giải ngũ, vậy bây giờ chú làm nghề gì?"
Người nọ xoa xoa đầu, cười: "Tôi họ Từ, đúng là bộ đội đã giải ngũ, bây giờ đang đảm nhiệm chức xưởng trưởng ở xưởng cung cấp thịt."
Từ trưởng xưởng vừa nói xong, hai mắt tiểu Tú sáng lên, xưởng cung cấp thịt kìa, đúng là nơi tốt, thịt luôn là thứ rất hút hàng, nhất là trong thời kỳ đầu cải cách như hiện nay, đây có thể coi là một loại phúc lợi. Tiểu Tú luôn cho rằng tiểu Tô không giống người làm ruộng, không phải là tiểu Tô không chịu được cực khổ, mà tiểu Tú nghĩ rằng tiểu Tô là một người rất hiếu học, mặc dù tiểu Tô chưa bao giờ nhắc tới bằng cấp của mình trước mặt cô, cũng chưa bao giờ thảo luận với cô những vấn đề quá cao siêu nhưng tiểu Tú từng bắt gặp tiểu Tô ngồi đọc sách toán trung học.
Theo lý mà nói khi tiểu Tô làm anh hùng trở về , anh có thể yêu cầu bộ dân chính sắp xếp cho mình một công việc thật thoải mái. Nhưng tiểu Tô chỉ im lặng, không yêu cầu gì, ngay cả việc phân đất trong thôn cũng phải do bà Hảo cương quyết đòi mới có được phần tốt. Cho nên bây giờ có cơ hội, tiểu Tú muốn tìm cho tiểu Tô một công việc thật tốt!
Trong suy nghĩ của tiểu Tú, làm trong xưởng cung cấp thịt là một công việc rất tốt. Làm việc ở đó sẽ giúp cho lý lịch của tiểu Tô thêm phong phú."Không biết bộ phận mua bán trong đó còn chỗ trống hay không?" Tiểu Tú híp mắt nhìn Từ trưởng xưởng. Tuy rằng không nói thẳng là cô muốn được sắp xếp một vị trí tốt, nhưng cô biết Từ trưởng xưởng sẽ hiểu ý của mình.
Kỳ thật số tuyết thảo này tiểu Tú đã đưa cho tiểu Tô sáng nay, nhưng bởi vì muốn làm một vở kịch vui nho nhỏ cho nên mới nói là không mang theo. Lúc nãy tiểu Tú bí mật bảo tiểu Tô đi tìm thứ gì giết thời gian, đợi hơn một tiếng sau rồi trở về.
Từ trưởng xưởng kích động nhận cái túi nhỏ, lấy một ít tuyết thào ra xem, tuy rằng không khác gì tuyết thảo trước kia, nhưng Từ trưởng xưởng không yên lòng, sau khi tự mình xem, còn đưa cho lão sư phụ kiểm tra lại. Tuy không nắm chắc nhưng lão sư phụ cho rằng đây là số tuyết thảo tiểu Tú trồng đư