Tác giả: Ôn Nhu Diêu Diêu
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341809
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1809 lượt.
ỏ?” Vị tây trang giơ lên cái chén, hùng hục hùng hục uống trà, chưa kịp nuốt xuống đã hướng về phía Khả Nhạc phun nước.
Diệp Hy một phen túm lấy Khả Nhạc đẩy ra sau, vừa vặn bị phun trúng nước.
“Diệp tiên sinh, ngài không có việc gì chứ?”
Diệp Hy cau mày, cúi đầu: “Không sao chứ?”
Khả Nhạc vỗ vỗ ngực, kinh hồn chưa định: “Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật! Diệp tiên sinh.. cám ơn a!”
“Không có hoặc là, Diệp Hy, hoặc là ngươi sao Khả Nhạc thành cá mực, giải tán phòng làm việc đi!” Ta kêu vang dội, mạnh đến đáng khinh.
Trơ mắt nhìn biểu tình bình tĩnh của Diệp Hy.
Khả Nhạc trừng lớn mắt: “Hạ Tiểu Hoa!”
Nhất hào đến Bát hào trừng lớn mắt: “Hạ Tiểu Hoa!”
Duy nhất Diệp Hy, mị mắt: “Hạ Tiểu Hoa?”
Ta kiêu ngạo mà cười, cười đến lớn tiếng.
“Anh cho là, tôi không dám?”
Diệp Hy quay đầu, nhìn chằm chằm vị tây trang vừa phun nước: “Hết thảy đuổi việc! Phòng làm việc, bắt đầu từ bây giờ, một người cũng không giữ lại! Thông cáo toàn bộ đi! Ai muốn ở lại đi gặp Hạ Tiểu Hoa!”
Vị tây trang nọ cúi đầu, túm bút viết, liều mạng ghi lại.
“Diệp Hy! Anh quá ngây thơ!” Ta rống so với cười còn lớn tiếng hơn.
“Hạ Tiểu Hoa! Ngươi càng ngây thơ!” Nhất hào đến Bát hào rống còn to hơn cả ta.
Diệp Hy cư nhiên giơ cái chén đầy lá trà, nuốt một ngụm: “Hạ Tiểu Hoa, anh vui!”
Ta ngao một tiếng muốn đi lên đánh Diệp Hy.
Bị Nhất hào đến Bát hào một phen túm lại, đặt ở trên bàn.
Nhất hào vẻ mặt tươi cười: “Diệp tiên sinh, đầu óc Hạ Tiểu Hoa nhiều lúc không tốt, ngài vừa rồi còn muốn nói thêm gì nữa? Không ngại lặp lại lần nữa a!”
Diệp Hy nhìn chằm chằm ta, cười đến làm cho người ta ganh tị: “Hạ Tiểu Hoa, đừng nói anh không cho em cơ hội.”
Khoát tay, hé ra một tập văn kiện.
“Ký tên, anh giữ phòng làm việc, hết thảy đãi ngộ đều không thay đổi, em, tiếp tục ở lại làm việc cho anh! Thế nào cũng không được đi!”
Ta nghiến răng nghiến lợi.
“Lão nương không ký! Mặc kệ anh thích làm gì thì làm, lão nương muốn từ chức!”
“Vậy sao?” Diệp Hy gật gật đầu, hướng phía mấy vị tây trang nháy mắt.
“Diệp tiên sinh, bồi thường đuổi việc công nhân, hai ngày có thể hoàn thành. Trước bắt đầu từ tầng cao nhất!”
Nhất hào nắm chặt cánh tay ta, Bát hào ngồi trên người ta.
Ngũ hào giơ lên cây bút: “Muốn ngực bị đòi mạng?”
Khả Nhạc đứng bên cạnh, lấy khăn tay cho ta lau mồ hôi: “Hạ Tiểu Hoa, không có ngực thực sự không đẹp mặt đâu!”
“…”
Nhị hào cười tủm tỉm, đưa bút đến tay ta: “Ký tên đi!”
Diệp Hy cảm thấy rất mỹ mãn, nhìn mấy tên mặc tây trang kia như nhìn bảo bối: “Hạ Tiểu Hoa, em nên ngoan ngoãn làm trâu làm ngựa, từ nay về sau, em do anh chỉ huy!” Lại uống một ngụm trà nữa.
Kháo! Không cho mặc áo dài đỏ là sao?
Thay đổi người pha trà, cái thể loại gì đây?
Ta nghiêng đầu, không hé răng.
“Mấy người…” Diệp Hy hướng mắt nhìn về phía Nhất hào đến Bát hào: “Tự giải quyết, bằng không, nộp đơn xin từ chức, miễn cho tôi phải nhúng tay!”
“Vâng, Diệp tiên sinh!” 1-8 hào nghĩa vô phản cố.
“Em!” Diệp Hy chỉ về phía Khả Nhạc: “Về sau nếu dám cho Hạ Tiểu Hoa mượn trang phục, khấu trừ tiền lương!”
“Không phải em cho mượn, cô ấy… tự lấy!” Lại thêm một người nữa nghĩa vô phản cố, gia nhập đội ngũ phản chiến.
Bạo động của quần chúng nhân dân đã bị hoàn toàn trấn áp, thu phục dân tâm, đại tổng tài bận rộn cần phải trở về.
Diệp Hy đứng lên, dẫn một đám tây trang đi tới cửa, dừng lại, giống như lão bản tốt bụng ưu đãi công nhân: “Hạ Tiểu Hoa, em tốt xấu cũng coi như tầng lớp lãnh đạo của Diệp thị, cho em mua xe!”
Kháo! Ai hiếm lạ gì! Ta khinh thường hừ mũi, lại đột nhiên nhớ tới: “Kia, tôi muốn xe màu bạc có hoa lửa…”
“Mercedes-Benz màu bạc hoa lửa kia không được!” Diệp Hy nói rõ ràng.
“Thời gian trước, Lưu quản gia nói vừa nhận được một chiếc xe máy Honda, em, lấy cái đó dùng đi!” Ánh mắt Diệp Hy nhẹ nhàng lướt qua người ta, đặc biệt khinh thường: “Vừa vặn xứng với tính tình ‘keo kiệt’ của em hôm nay!”
Ta cắn cái miệng nhỏ nhắn, hàm chứa nước mắt, một phen đẩy ra Diệp Hy, túm lấy vàng thỏi, “Oa”—- một tiếng, chạy vội ra ngoài, nước mắt không ngừng tuôn.
“Hạ tiểu thư? Ký túc xá mới dành cho nhân viên của tập đoàn Diệp thị mới hoàn thành xong, đêm nay ở tổng bộ mở lễ mừng tân gia, Diệp tiên sinh thông tri ngài cần phải tham dự!”
Thanh âm trợ lý, tứ bình bát ổn.
Ta nằm ở trên giường, trừng mắt nhìn trần nhà, ngay cả ý muốn trả lời đều không có.
“Hạ tiểu thư, Diệp tiên sinh đặc biệt phân phó, thỉnh ngài ăn mặc chính thức một chút…”
Ta ba một cái gác điện thoại, một cước đá văng ra bản thiết kế đang cầm trên tay, thối nghiêm mặt đứng lên hướng về phía phòng tắm.
Vì thế, đại danh đỉnh đỉnh thiếu gia Diệp Hy liền chen chúc tại căn phòng cho thuê chật hẹp chưa đầy 20 m2 của Khả Nhạc, hết sức thành tâm ăn món trứng xào.
Khả Nhạc cười đến như nở hoa: “Ăn ngon không? Diệp Hy, ăn ngon không?”
Ta liều mạng liếc nhìn trứng xào trong bát Diệp Hy, cùng với dáng ăn tao nhã không ngừng