Tác giả: Ôn Nhu Diêu Diêu
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341801
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1801 lượt.
của hắn, nhất thời cảm thấy trong phòng này, mình biến thành kẻ dư thừa nhất.
Rất nhiều chuyện, rõ ràng đã xảy ra, dù có cố gắng trấn áp, dù có cố gắng quên đi, nhưng vẫn không thể làm như cái gì cũng chưa từng phát sinh.
Tựa như Khả Nhạc rõ ràng về nước, tựa như Diệp Hy rõ ràng động tâm.
Diễn trò như vậy, ba năm trước đây, Hạ Tiểu Hoa đã xem qua quá nhiều rồi.
Ba năm, Hạ Tiểu Hoa vẫn như cũ là Hạ Tiểu Hoa. Diệp Hy, vẫn như cũ là Diệp Hy ngày trước. Duy nhất bất đồng, chính là người trong lòng Khả Nhạc đã thay đổi.
Có lẽ, đó là thói quen của Diệp tam công tử, giữ lại bạn tốt Hạ Tiểu Hoa mới có đủ tự nhiên mà tiếp cận cơ hội ba năm trước đã bỏ qua, chất phác làm người dân âm thầm phục vụ cô bé Lọ Lem.
Cho nên, mặc dù là uy hiếp, Hạ Tiểu Hoa cũng thề phải lưu lại.
Chỉ là, không cần ở lại Diệp gia, chiếm không chỗ ở.
Bên ngoài cửa phòng tắm, Khả Nhạc gõ rung trời: “Hạ Tiểu Hoa! Ngươi đi ra nha! Diệp Hy đem lễ phục màu vàng đến đây! Ngươi đi ra xem một chút nha!”
Lễ phục sắc vàng, thời điểm ta đi đã để lại Diệp gia, nghĩ đến từ nay về sau vô duyên, nay lại nằm trong phòng khách, rực rỡ lóa mắt.
“Diệp thị thực không phải có tiền bình thường, năm năm trước vừa chuyển ký túc xá, bây giờ lại chuyển. Lại là ở trung tâm thương mại. Hạ Tiểu Hoa, phòng làm việc của chúng ta thực là vận cứt chó, cư nhiên lại chỉ có ba tầng lầu!”
Ta cắn răng, đem lễ phục sắc vàng kia vứt vào một góc sofa, đặt mông ngồi bên cạnh: “Diệp Hy thích nhất chính là lấy việc công làm chuyện tư!” Phòng làm việc của trợ lý Diệp thị còn không có, bằng gì phân cho ta ba tầng lầu, đương nhiên là vì muốn nghĩ cho Khả Nhạc. Trực tiếp nuôi không bằng bao dưỡng, bao dưỡng mới chính là đạo lý!
Khả Nhạc nhìn ta cười cười: “Hạ Tiểu Hoa, ta thực hâm mộ ngươi!”
“Hâm mộ ta bị uy hiếp? Hâm mộ ta ký tên vào hiệp ước không bình đẳng?” Mấy chuyện đó, đến nay ta vẫn còn ghi hận đây!
Khả Nhạc lắc đầu: “Ngươi đã nắm được Diệp Hy!”
“Vậy sao?” Ta trở mình xem thường. Bởi vì quá mức hiểu biết cho nên mới không thể làm bộ.
“Ta cảm thấy, Diệp Hy thay đổi thật nhiều. Ngày đó trong phòng làm việc, ánh mắt hắn như muốn sao ta thành cá mực, là lần đầu tiên ta nhìn thấy. Diệp Hy, trước kia không phải như vậy!” Khả Nhạc nhặt bộ lễ phục bị ta đá sang một bên, vỗ vỗ: “Trước đây hắn không thích màu vàng!”
Ta xem thường càng sâu: “Hiện tại cũng vẫn không thích!”
Lễ phục vàng kim, ngẫm lại xem cũng không phải vì ai mà tặng.
Tùy tay nắm lầy quần áo, hướng trong hộp mà quăng. Nhưng không ngờ lai ném trật, vừa vặn hạ xuống cạnh chén trà.
Khả Nhạc một phen đoạt lấy bộ lễ phục: “Hạ Tiểu Hoa ngươi làm cái gì? Dơ thì đêm nay ngươi mặc gì?”
Ta cười cười, nhưng không nhìn vào mắt Khả Nhạc: “Khả Nhạc, trước đây ta từng gặp một người. Người đó từng nó cho ta biết, mặc dù bản thân mình thích nhưng không phù hợp chính là không phù hợp, vì thế, tốt nhất là nên buông tay!”
Khả Nhạc nhìn ta hồ nghi: “Hạ Tiểu Hoa, ngươi thừa dịp về nhà tìm thầy bói?”
“Xí! Là tìm người từng trải!” Ta đứng lên, đi đến trước tủ quần áo trở mình vài phen.
Rốt cục tìm thấy một bộ trang phục màu sắc rực rỡ trễ ngực.
“Hạ Tiểu Hoa! Đây là thương hiệu nhất phẩm dành cho tiểu tam đấy!”
“Tiểu tam so ra cũng đẹp hơn mấy bộ đồ thể thao của ngươi!”
Ta cầm trang phục đứng trước gương xoay đến vài ba vòng, khoa tay múa chân, đột nhiên nhớ đến, trước đây ở phòng thay quần áo cũng đã từng mặc cái này.
Hạ Tiểu Hoa, lần đầu tiên, mặc lại quần áo.
Ngay cả Á châu siêu cấp tân tinh đều có thể bị mê hoặc bởi trang phục tiểu tam, không nghĩ đến cảm nhận của Diệp Hy sẽ như thế nào. Không mặc, quả thực chính là phí của!
Trước khi Khả Nhạc chuẩn bị xuất phát, bị 1-8 hào dùng hung khí bức bách nàng không được mặc đồ thể thao.
“MD, cũng quá TM làm ảnh hưởng đến tố chất của toàn phòng chúng ta!”
“Đúng vậy, bà nó chứ, toàn bộ tiêu chuẩn đều bị cái thứ này kéo thấp xuống!”
“Tôi nói, đồ thể thao này, cô cũng thực quá TM mất mặt xấu hổ!”
Một đám người vây quanh tiễu trừ quàn áo thể thao của Khả Nhạc. Ta vui sướng khi người gặp họa thí điên thí điên lên xe trước: “Vậy ta đi trước, các người cứ tự nhiên, tự nhiên nha!”
Này quả thực chính là khẩn cấp a khẩn cấp!
Xung quanh khu vực của tập đoàn Diệp thị bao đầy hàng rào cảnh vệ, thảm hồng trải dài từ chỗ đậu xe tới cửa chính. Xe chạy đến phụ cận, bắt đầu xếp hàng.
Mỹ nữ như mây, thương nhân chính khách nổi tiếng đều xuất hiện đông đủ cả. Khách sạn bố trí xa hoa, khắp nơi phô trương Diệp thị quý khí mười phần.
Ta ngồi trên xe, xuyên thấu qua cửa kính, thưởng thức bóng hình Diệp tam công tử đứng cách đó không xa.
Diệp Hy một thân tây trang màu đen lịch lãm, caravat thế nhưng lại là sắc vàng, đứng ở cửa lớn, khuôn mặt nhỏ tuấn tú cười đến thong dong tự mãn, trong tay giơ lên chiếc kéo gắn hoa đỏ rực. Bên người hắn là một dãy dài nguyên lão cổ đông của tập đoàn Diệp thị, ngôi sao, chính khách, chúng tinh củng nguyệt càng khiến cho Diệp Hy tỏa ra khí thế bức người.
Xe càng tiến lại gần, vẻ tư