Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã, Đầu Hàng Đi

Ông Xã, Đầu Hàng Đi

Tác giả: Ôn Nhu Diêu Diêu

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341813

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1813 lượt.

>“Từ nay về sau, Hạ Tiểu Hoa, em đừng hối hận!” Vung bút trong tay, động tác lưu sướng.
“Được!” Ta gật gật đầu, túm lấy giấy ly hôn.
Diệp Hy nhìn chằm chằm ta, ngạo khí phi thường: “Hạ Tiểu Hoa, em tốt nhất nên nhìn cho rõ ràng, ký tên, em liền hai bàn tay trắng!”
Ta nhặt lên chiếc bút Diệp Hy vừa ném đi, trở mình cầm giấy ly hôn, cũng không thèm nhìn tới, một bút một chữ, thật sự ký tên vào.
Không sao cả, Diệp Hy. Buông tha cho anh, Hạ Tiểu Hoa lại chỉ còn mình Hạ Tiểu Hoa mà thôi.
Diệp Hy vỗ thật mạnh lên bàn làm việc.
“Hạ Tiểu Hoa! Em ký đi! Cứ việc ký! Anh liền giải tán phòng làm việc!”
“Được!”
Chữ ký viết được tốt lắm, ba chữ Hạ Tiểu Hoa đoan đoan chính chính, có vẻ cô độc đến dáng thương.
Phía sau chữ ký, ta vẽ một đóa hoa nhỏ.
Như vậy, sẽ không cô đơn.
Ta nhìn chữ ký vừa viết, cao hứng nở nụ cười, thật cẩn thận gấp lại giấy ly hôn, ôm vào trong ngực.
“Diệp Hy, chúc anh hạnh phúc!”






Ta đem 80 thỏi vàng, toàn bộ đổ ra, phơi bày trên mặt bàn.
Ánh vàng rực rỡ, phi thường chói mắt.
1-8 hào nhìn không chuyển mắt, chằm chằm liếc vàng thỏi, miệng giương rộng ngoác!
“Hạ Tiểu Hoa, ngươi cõng nhiều vàng thỏi như vậy đi chơi sao?” Nhị hào dùng sức nuốt nước miếng một cái, ánh mắt chưa từng rời khỏi đống vàng.
“Đúng!” Ta gật đầu, tùy tùy tiện tiện sờ một cây: “Uy! Vàng thỏi xinh đẹp không?”
“Thật giống ngươi, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở!”
“Thật sự?” Hai mắt ta lóe ra vẻ chờ mong.
“Thật sự!” Nhất hào một phen đoạt lấy túi của ta, dân chúng còn lại nhất tề xông lên, ba chân bốn cằng phân vàng thỏi.
Ta bị đẩy ra thật xa, mắt thấy vàng thỏi trên bàn nhanh chóng giảm bớt, trong đó có một cây bị người khác đẩy, văng ra góc bàn, lộ ra dòng chư được khắc ngay ngắn bên trên.
Hạ Tiểu Hoa. 100 tuổi.
Ta vươn tay muốn bắt, bị Nhị hào một phát chụp được: “Làm cái gì? Của ta!”
Động tác sạch sẽ lưu loát, cầm vàng thỏi dứt khoát nhét vào trong túi.
“Nhị hào, cho ta liếc mắt nhìn nó một chút, ta cùng nó cáo biệt!” Trơ mắt nhìn 100 tuổi biến mất trong túi xách của Nhị hào.
“Không cần, không cần! Hạ Tiểu Hoa, ngươi đứng đó nói cũng được, nó ở trong túi của ta vẫn có thể nghe thấy!” Nhị hào ôm túi xách, ánh mắt vô cùng phòng bị.
“Lỗ tai nó không tốt, ta muốn giáp mặt nói!” Ta cố gắng giãy dụa.
Nhị hào ôm túi tiền càng chặt: “Hạ Tiểu Hoa, các nàng mỗi người đều lấy mười cây, vì sao tìm ta cáo biệt? Ngũ hào, lấy của ngươi ra, để cho Hạ Tiểu Hoa cáo biệt!”
Ngũ hào khóa túi, đầu cũng không thèm quay lại, hướng bên ngoài chạy đi: “Này, đi làm một chút mà văn phòng thực ầm ỹ a! Ta ra bên ngoài tìm im lặng một lát!”
“Đúng vậy, đúng vậy, thực ầm ỹ a!”
“Hôm nay sao lại ầm ỹ như vậy đâu?”
“Đúng! Ầm ỹ! A!”
Một đám người xếp thành đoàn, liều mạng hướng cửa giãy dụa.
Ti vi LCD trên tường bỗng dưng phát ra thông báo mới: “Vào lúc 18:00 giờ Bắc Kinh, Á châu siêu cấp tân tinh mở cuộc họp báo chiêu tiếp ký giả, kênh giải trí tổng hợp truyền hình trực tiếp!”
“Kháo! Tên bệnh ẻo lả kia thực sự ép Thần Tư mở họp báo!” Nhị hào vừ bước tới cửa, nghe thấy âm thanh liền dừng lại.
Bị ta nói theo: “Uy! Nhị hào, hay là chúng ta đến đó góp vui?”
Ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, còn có nửa giờ.
“Không đi!” Nhị hào trở mình xem thường: “Ta còn phải vội vàng trở về giấu vàng thỏi! Rất vội vàng đấy!”
“Được.” Ta vẫy vẫy tay: “Kia quên đi, ta lập tức thu hồi vàng thỏi, tránh cho các ngươi mang vác nặng nề!”
Ngũ hào lập tức xông vào, nắm điện thoại bên người: “Uy? Phóng viên Kim, họp báo của Thần Tư tổ chức tại đâu?”
Nhất hào bước chân vội vã: “Ta đi bảo lái xe, 5 phút sau tập hợp!”
Lục hào giơ áo khoác màu đen hàng hiệu chói mắt: “Hạ Tiểu Hoa, thay quần áo!”
Chậc chậc chậc, cười tủm tỉm cầm lấy túi sách, ta mời được thật nhiều trợ lý tinh anh a! Hiệu suất kia đều là nhất đẳng.
Ta đội mũ lưỡi trai hạ xuống siêu thấp, đi đằng trước là Nhị hào vẻ mặt đằng đằng sát khí, thí điên thí điên kéo theo đám người còn lại chen chúc sau mông nhóm phóng viên.
Đến hơi muộn, tên quản lý ẻo lả kia đã đang đem tin tức “chân thật” ở trên đài nói thao thao bất tuyệt.
Thần Tư vẫn như cũ mang kính đen thật lớn, mặt không chút thay đổi, không nói được một lời ngồi ở vị trí chủ thượng.
Ta nâng đầu muốn nhìn thấy rõ ràng một chút, bị Nhị hào một phen kéo đến vẹo thắt lưng.
“Hạ Tiểu Hoa!” Nhị hào đè thật thấp thanh âm: “Ngươi biến thành thật ngốc cho ta!”
“Được!” Ta gật gật đầu, tiếp tục vặn vẹo thắt lưng, ngẩng đầu lên xem náo nhiệt.
Nhị hào nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi mê luyến Thần Tư đến cái độ này ư? Biết thế ta không nên dẫn ngươi đến đây làm gì!”
“Ai mê luyến?” Ta khinh thường hừ hừ: “Ta chỉ là muốn đến nói ra suy nghĩ của mình thôi!”
“Muốn nói cái gì nhất thiết phải giáp mặt Thần Tư nói sao? Gọi điện thoại không được à?”
Ta lắc đầu, không hé răng.
“Nói tóm lại, Thần Tư hiện tại có chuyện xích mích với đại chế tác quốc tế đơn thuần là vì vấn đề cá