Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã, Đầu Hàng Đi

Ông Xã, Đầu Hàng Đi

Tác giả: Ôn Nhu Diêu Diêu

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341821

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1821 lượt.

ng tháng này, khấu trừ!” Siêu cấp tân tinh không chỉ phun máu, còn phun răng nanh.
Ta nghe đến hai chữ “khấu trừ”, lập tức trở nên nhạy cảm.
“Lão bản! Tôi sai lầm rồi, tôi không nên phi lễ ngài trước mặt công chúng!”
“Hạ! Tiểu!Hoa!”
“A! Lão bản! Tôi không thể quay về a! Tôi bị quần chúng bao vây! Tôi mà đi ra sẽ bị đè chết!” Nhỏ giọng đặc biệt thành khẩn.
Thần Tư hừ cực kỳ khinh thường: “Lừa con nít hả? Hạ Tiểu Hoa, cô cũng không phải tôi, ai hiếm lạ đi vây xem cô?”
Kháo! Lão nương tuy không phải ngôi sao, nhưng lão nương là danh nhân nổi tiếng! Danh nhân nhà giàu mới nổi đá văng Diệp tam công tử!
Ta nghẹn, vô cùng ủy khuất: “Thật sự! Lão bản, không tin anh tới kiểm tra!”
“Chỗ nào?”
“Học viện thiết kế . Tôi là hẹn bạn ăn thịt nướng Brazil mới đến đây…” Đang nói, phát hiện ra trong một góc sáng sủa có hai vị giáo sư yêu đương vụng trộm, quần áo đã thoát đến một nửa.
Thật sự là trời không tuyệt đường người!
Ta lập tức ngắt điện thoại, bật chức năng chụp ảnh hướng đến hai người kia chụp vô cùng vui vẻ!
Hai vị giáo sư khóc không ra nước mắt: “Hạ Tiểu Hoa, cô tốt nghiệp đã nhiều năm, sống tốt không có việc gì chạy về đây làm gì?”
Kháo! Trở về ăn thịt nướng!
Ta lười trả lời, nhìn qua vị giáo sư trung niên: “Giáo sư trọc, thức thời thì để tóc giả lại đây!”
Lại nhìn qua vị nữ giáo sư: “Quần áo…, cô tự thoát, hay vẫn là để em thoát giúp?”
15 phút sau, ta hoa lệ lệ đội tóc giả, mặc giáo phục của giảng viên, vô cùng tự tại huýt sáo đi vào trường học.
Nghênh diện là đám đồng học khiến người ta chán ghét.
“Hạ Tiểu Hoa sư tỷ như thế nào một loáng là đã không thấy tăm hơi? Tôi ngay ở phía sau mà để mất bóng chị ấy, rất khó chịu!”
“Đúng vậy! Thời điểm tôi nhập học thì bọn họ đã tốt nghiệp, là truyền kỳ của học viện chúng ta nha! Tôi vô duyên không có cơ hội được trông thấy!”
“Nghe nói năm đó Diệp tam công tử vì sinh nhật của chị ta, toàn bộ người trong học viện đều được mời tới!”
“Thời điểm kết hôn mới dọa người! Du thuyền xếp đầy chật kín bến tàu. Toàn bộ trực thăng của Diệp thị đều được xuất động, suốt một ngày bay lượn phía trên học viện, khiến cho tôi chóng mặt muốn chết!”
“Ngươi không thấy tuần san X ư? Hai phần ba diện tích Diệp gia đều để cho Tiểu Hoa sư tỷ dùng!”
“Diệp tam công tử thực sự là cực phẩm a! Vừa đẹp trai, giàu có, tài giỏi lại yêu vợ! Nam nhân tốt như vây, chỉ có Tiểu Hoa sư tỷ đần độn mới đòi ly hôn!”
“Ngươi không có nghe đại sư tỷ nói? Nghe đồn chân tướng là năm đó Hạ Tiểu Hoa cường X Diệp tam công tử, chơi vài năm thấy ngấy, đơn giản là đá đi! Diệp tam công tử cũng đủ thảm, cư nhiên bị siêu cấp nhà giàu mới nổi đùa giỡn thân thể còn bội tình bạc nghĩa!”
Ta vẫn như cũ giương miệng cười, tay tiến vào trong túi sờ a sờ, lấy ra một bao nhỏ màu bạc, hướng vào trong đám người quăng. Hô lên đặc biệt khoái trá: “Đồng học! Ai! Đồng học, ngươi rớt bao cao su!”
Đám đồng học ba chân bốn cẳng chạy thật xa chỗ có bao cao su, sắc mặt xanh lè muốn chết!
“Uy! Sớm kêu mi đừng có mang bao cao su ra ngoài!”
“Nói bậy! Rõ ràng là mi tối hôm qua bị chủ nhiệm khoa mỹ thuật bao cả đêm không quay về ký túc xá! Nhất định là mi dùng thừa!”
“Phóng P! Mi còn không phải bồi trưởng cục X đi du lịch?”
“Miễn ầm ỹ, là ta rớt!”
“Quỷ! Mi nhất định chẳng có mà nào thèm! Không đến lượt mi rớt!”
“Mi nói ai không có người thèm?”
Một đám người khua tay múa chân náo nhiệt phi thường.
Ta đứng bên nhìn nửa ngày! Chậc chậc chậc, trường học tà ác a tà ác!
Nhìn xem chán, thí điên thí điên giữ chặt tóc giả, hướng quán thịt nước Brazil đi tới.
Vừa tiến vào trong quán, còn chưa kịp phóng mắt nhìn đã bị Khả Nhạc nhận ra, ngồi trong góc sáng sủa liều mạng vẫy tay.
Kháo! Khó trách năm đó thủ pháp theo dõi Ngưu Lang lại lão luyện như vậy! Cư nhiên ta thế này còn nhận ra!
Ta kéo bước chân không tình nguyện đi tới, bỗng dưng ngây ngẩn cả người.
Ngưu Lang một thân quần áo kỹ thuật lao động, vẻ mặt xanh xao ngồi bên cạnh Khả Nhạc, hướng ta mỉm cười.






“Hạ Tiểu Hoa, chúng ta đã lâu không có tụ họp, vừa vặn trường của Lưu Lãng ở bên cạnh, hôm nay khó có dịp về đây! Đến, đến, chúng ta ba người, hẳn là đã thật lâu không ngồi cùng nhau ăn cơm!”
Khó trách phải lặn lội xa xôi về trường cũ ăn thịt nướng Brazil. Khen cho một cái vừa vặn!
Ta nhìn nhìn Khả Nhạc, lại nhìn nhìn Ngưu Lang, tìm vị trí đối diện hai người bọn họ ngồi xuống, không hé răng.
“Tiểu Hoa, em sống tốt không?” Ngưu Lang hướng ta cười cười, càng phát ra có vẻ xanh xao.
Ta dắt khóe miệng, một cước đạp ra cái ghế trước mặt, ngồi xuống.
Ta gãi gãi một đầu đầy tóc giả, tự cố cầm lấy cái chén, rót rượu: “Không phải khó có dịp được tụ họp sao? Cạn!”
Một hơi uống hoàn, lại rót tiếp.
Ngưu Lang nhìn ta, Khả Nhạc nhìn ta.
“Hai người vì sao không uống? Uống mau!” Ta cầm cái chén nhét vào trong tay Khả Nhạc: “Là bạn bè! Cạn!”
Khả Nhạc giơ chén rượu, sau khi nhìn ta một lúc lâu, ngửa cổ muốn uống lại bị