Tác giả: Ôn Nhu Diêu Diêu
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341823
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1823 lượt.
âu? Ta cũng không biết phải đi đến đâu nữa!
Chỉ có thể liều mạng lấy ra tiền của Thần Tư, rút tiếp một trăm đồng.
Vì thế, lái xe tiếp tục quay đầu, điên cuồng nhấn ga.
Trong lúc chân ga đang bị lái xe chà đạp hết công suất, điện thoại vang.
“Hạ Tiểu Hoa! Ngươi cư nhiên thừa dịp ta không ở đây vụng trộm chuyển nhà! Còn cố ý không tiếp điện thoại của ta! Ngươi hơi quá đáng, hơi quá đáng, hơi quá đáng!!!”
Khả Nhạc.
Né nhiều lần điện thoại, cuối cùng tránh không được.
“Hạ Tiểu Hoa! Nói chuyện với ta mau! Ngươi ở đâu? Ngươi có biết ngươi chạy không rên một tiếng, ta có bao nhiêu lo lắng?”
Ta dùng sức dụi mắt: “Kháo! Khả Nhạc! Lão nương rất tốt!”
“Hạ Tiểu Hoa, ngươi làm sao vậy?” Ngữ khí bên kia điện thoại có điểm hồ nghi.
“Không có việc gì! Thần Tư rất không nghe lời làm lão nương tức giận đến mức cổ họng cũng khàn!” Ta liều mạng thanh yết hầu.
“Thần Tư? Hạ Tiểu Hoa, ngươi thật sự đi làm nhà tạo hình cho Thần Tư?”
“Vô nghĩa!” Ta trở mình xem thường.
Lão nương nghèo rớt, không tự lực cánh sinh có thể tự mình sống sao?
“Hạ Tiểu Hoa, ngươi thực sự rất tốt?”
“Thật sự! Lão nương đang ở phòng tổng thống khách sạn sáu sao, có thể không tốt sao?”
“Hạ Tiểu Hoa, đi ra, ta muốn tận mắt nhìn thấy ngươi sống tốt!” Khả Nhạc nói trực tiếp.
Kháo! Quá đa nghi!
“Kia ta, có việc…” Vừa nói liền bị đánh gãy.
“Ngươi nếu không đến, ta sẽ đi tìm ngươi! Hạ Tiểu Hoa, ngươi hẳn là còn nhớ rõ, ta là như thế nào theo dõi Ngưu Lang!”
Một trận ác hàn đánh úp lại, ta không nói hai lời mà đành phải thuận gió đẩy thuyền.
“A, a, có việc cũng không thể bằng đi gặp mặt bạn bè!”
Đầu kia điện thoại cảm thấy mỹ mãn: “Quán thịt nướng Brazil ngay tại cổng sau học viện chúng ta từng học. Lâu lắm không quay về trường học, Hạ Tiểu Hoa, cùng nhau quay về xem đi!”
“… Được!” Ta dùng sức gật đầu.
Ngắt điện thoại, hướng về phía cái ót lái xe: “Tài xế, đến học viện thiết kế X!”
***
Trong trường học có rất nhiều đoạn ký ức, trưởng thành, lại không dám hồi tưởng lại.
Thiết kế của học viện vẫn như cũ, trưng ra là một tấm biểu ngữ thật lớn: “Mùa xuân cố gắng gieo kỳ tích, mùa thu gặt lấy mộng đẹp tươi!”
Biểu ngữ là mới, nhưng nội dung không thay đổi.
Hạ Tiểu Hoa từng ở chỗ này gieo một kỳ tích gả nhập nhà giàu có, đáng tiếc chưa kịp thu hoạch giấc mộng tươi đẹp kia.
Ta ngẩng cổ nhìn biểu ngữ trước mặt, bắt lấy một đồng học qua đường: “Đồng học, có khăn giấy không?”
Đồng học rất không kiên nhẫn: “Đại tỷ, ngài tự mua…” Đột nhiên trừng mắt: “Hạ Tiểu Hoa sư tỷ?”
Ta cau mày, hồ nghi đánh giá đồng học không kiên nhẫn kia.
Chỉ thấy bạn đồng học hào phóng, khảng khái từ đâu lôi ra hai gói giấy ăn đưa cho ta: “Đại tỷ chị cứ việc dùng, không cần khách khí! Em chỉ hỏi chị một việc, chị thực sự từ bỏ cực phẩm thịt bò Diệp tam công tử sao?”
Kháo! Trường học thực tà ác!
Ta một phen đoạt lấy khăn giấy bươc đi.
Đồng học phía sau tê rống giống như đang hợp xướng cao âm: “Hạ Tiểu Hoa sư tỷ ——- tỷ ——– tỷ!!!!”
Trên đường, người ôm thư, người trang điểm, cắn hạt dưa… đủ loại kiểu dáng đồng học đều chợt bừng tỉnh.
“A! Hạ Tiểu Hoa!”
“Thật là Hạ Tiểu Hoa!”
“Oa! Đừng nhặt quần lót! Mau đến xem Hạ Tiểu Hoa!”
“Êu! Như Hoa khoa mỹ thuật tạo hình, chồng ngươi kêu ngươi đi xem Hạ Tiểu Hoa!”
Một đám người điên cuồng.
Mẹ nó chứ, lão nương đây rất dễ thẹn thùng, nói xem là có thể xem sao?
Ta ôm đầu bỏ chạy, vừa chạy vừa lấy áo khoác trùm lên đầu, sợ bị người ta xem không công, mệt!
Hỗn đản! Nếu 1-8 hào ở đây, khẳng định bắt mấy đứa kia xếp hàng mua vé!
Ta rẽ trái rẽ phải, rất quen thuộc!
Địa bàn này tốt xấu lão nương cũng đã quậy qua!
Quẹo trái, quẹo phải, lại quẹo trái, quẹo phải, một đầu vọt vào phòng tư liệu, ngoài cửa là một mảnh đang rầm rập lướt qua!
Đang thở hổn hển tính nghỉ ngơi một chút, di động lại vang.
MD, đúng là nhà dột mắc mưa!
Ta cầm điện thoại tức giận: “Mẹ nó! Ai?”
“Hạ Tiểu Hoa! Cô cái thái độ gì đấy? Trước công chúng phi lễ ngôi sao, còn trốn chạy trước mũi mọi người! Phía sau có bao nhiêu phóng viên phi tới cô biết không? Toàn bộ tư thế tôi gãi đầu đều bị chụp sạch sẽ! Hạ Tiểu Hoa, cô rốt cục hiểu hay không cái gọi là nhân phẩm?”
Á châu siêu cấp tân tinh phun máu!
Ta gân cổ, đánh chết cũng không nhận.
“Kháo! Lão nương cào cơ ngực, ai cho anh làm mấy cái động tác gãi đầu đáng khinh?”
“Ai đáng khinh? Cô mới đáng khinh! Thời gian làm việc còn trốn đi gặp chồng trước! Tôi cho phép sao? Hả? Tôi cho phép sao?”
“Phóng P! Tôi…” Ta vừa muốn rống, ngoài cửa lại truyền đến một trận âm thanh đang kéo đến.
Ta rụt đầu, lập tức im lặng.
“Hạ Tiểu Hoa! Bị tôi nói trúng rồi nên mới im lặng? Cô đáng khinh!”
“…” Âm thanh ngoài cửa vẫn chưa dứt.
“Không có nhân phẩm!”
“…” Vẫn như cũ chưa bỏ đi.
“Ướt át bẩn thỉu!”
“…”
“Không biết xấu hổ!”
Kháo! Mắng ta còn có tiết tấu.
“Hạ Tiểu Hoa! Cô dựa vào cái gì không lên tiếng? Cô đừng có ở bên ngoài gặp chồng trước! Lập tức cút trở về cho tôi! Nếu không, tiền lươ