Tác giả: Ôn Nhu Diêu Diêu
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341770
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1770 lượt.
lên, trước mặc nó!” Ta nhắc nhở. Cơ hội hưởng thụ thân thể mỹ nam tốt nhất xuất hiện, không hiểu sao lại nghĩ tới mỹ nữ diễn viên chính vừa rồi, quay người, không dám xem.
Thanh âm Thần Tư vang lên sau người, đặc biệt không vui: “Hạ Tiểu Hoa, cô xoay người cái gì? Ngay cả nhìn cũng không dám nhìn, thực không giống cô!”
Ta dùng sức nuốt nước miếng một cái.
“Cô Hạ Tiểu Hoa, trước kia không phải nhìn chằm chằm thân thể tôi, mặt cũng không đổi sắc sao?
Ta nhịn không được lại nuốt nước miếng một cái.
Phía sau đột nhiên trầm mặc.
Sau một lúc lâu, mới nghe thấy Thần Tư nói: “Này một vòng luẩn quẩn, cứ như vậy. Cô nói thích, kỳ thật không nhất định là thích. Cô muốn thịt bò, cũng không nhất định chỉ là vì thịt bò!”
“Anh làm sao biết được, người ta không phải là vì thích anh mới muốn thịt bò anh?” Này được tiện nghi còn khoe mẽ.
Thần Tư một tay khoác lên vai ta, thanh âm thổi tới bên tai: “Hạ Tiểu Hoa, nếu là thật sự thích, sẽ không nói dễ dàng như vậy!”
“…” Kia từ đầu tới cuối đối với Diệp Hy kêu sống kêu chết nói ta yêu hắn, vậy tính là cái gì?
Ta một phen đẩy ra Thần Tư: “Nếu không thích, vì sao lại tùy tùy tiện tiện đối tốt với người khác?”
Cùng nhân gia người ta ngồi thuyền, tản bộ, tạo ra vô số tin tức sai lầm trên mặt báo, tùy tiện liền trêu chọc, sẽ làm người ta nghĩ đến, có lẽ thật là thích.
Thần Tư nhìn chằm chằm ta, đôi mắt nhỏ của hắn ý bảo rằng ta đã nói sai quá nhiều rồi.
Ta lòng dạ hẹp hòi, không phục, không nói hai lời liền quay lại trừng hắn.
Đuối lý rõ ràng không phải là ta.
Thần Tư rốt cục không trừng nữa, hướng cửa phòng hóa trang đi.
Mở cửa, lại quay đầu nói với ta: “Hạ Tiểu Hoa, tôi không giống cô! Tôi đối xử với người khác tốt lắm, chưa bao giờ là tùy tùy tiện tiện.
Ta cúi đầu sửa sang lại đống trang phục, không hé răng.
Một bộ một bộ, tỉ mỉ kiểm tra xong xuôi, mới bước ra cửa phòng hóa trang liền bị người chặn lại.
“Hạ tiểu thư, trên lầu có chuẩn bị bữa tối cho ngài!”
Ta không hiểu gì hết nhìn người lạ kia một cái.
Hắn đã muốn xoay người rời đi: “Hạ tiểu thư, mời đi bên này!”
Ta đi theo hắn, thất quải bát loan lên lầu, vào phòng VIP.
Trên bàn toàn là một trận đồ ăn Nhật, tất cả đều là những món ta thích nhất.
Một trận hoảng hốt xông tới, ta xoay người hướng cửa định chạy đi.
Cửa lại bị người ta chặn lại.
Diệp Hy dựa vào cạnh cửa, hướng phía ta cười: “Hạ Tiểu Hoa, cùng nhau ăn bữa cơm, khó đến như vậy sao?”
Diệp Hy cười đến phong hoa tuyệt đại, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ vẻ sáng rọi.
Một thân trang phục hưu nhàn, càng phát ra mê người.
Ta cúi đầu định đi ra cửa, một cánh tay thon dài không do dự mà chặn ngang lại.
Ta ngao lên hét điên cuồng muốn xông tới tiểu thân thể của Diệp Hy, đoán chắc người nào đó sẽ tránh đi.
Diệp tam công tử đứng vững như bàn thạch, tùy tay tóm lấy cổ áo ta nhấc vào trong phòng: “Hạ Tiểu Hoa, điểm kỹ xảo ấy của em, anh quá rõ rồi!”
Nháy mắt cảm thấy bị nghẹn càng phát ra lợi hại.
Từ chối nửa ngày, ta rốt cục giật lấy chén trà, uống một ngụm sạch sẽ.
Cái chén trong tay lại thực ôn nhu được rót đầy.
TMD không có cách nào khác lại ngây người!
“Tôi ăn no, Diệp Hy, hẹn gặp lại!” Đứng lên xách theo giày hướng ra cửa muốn đi.
Tay bị một phen kéo lại: “Gấp cái gì, Hạ Tiểu Hoa, món điểm tâm ngọt còn chưa có mang lên. Là bánh nho mềm em thích nhất!”
Ta trừng lớn mắt, quay đầu nhìn Diệp Hy.
Diệp Hy ôm khóe miệng, cười đến đặc biệt mê người: “Còn có, bánh hoa quế ướp hương rượu…”
Trong lòng càng phát ra hoảng.
“Lão nương trở về công tác, nhất định phải đi nhìn…”
“Thần Tư?” Diệp Hy mí mắt cũng không chớp, lạnh lùng hừ: “Một khắc không gặp, khó chịu đến như vậy sao?”
Bắt lấy tay ta, dùng sức túm về: “Đến đây, Hạ Tiểu Hoa, cho em gặp.”
Ta bị túm đến bên cửa sổ. Cửa sổ thủy tinh trong suốt sát mặt đất, phía dưới là toàn bộ cảnh suối nước nóng đang được quay chụp.
Lối mòn nhỏ rải đá cuội, ánh đèn nhàn nhạt dịu nhẹ.
Thần Tư khoác áo lông lớn, ngồi dựa vào ghế thái sư đọc kịch bản.
Quanh thân là một đám nhân viên công tác vội vàng đổi cảnh.
Diệp Hy như là tâm tình tốt lắm: “Thấy rồi, có thể ngồi xuống ăn đồ ngọt?”
Ta không tình nguyện, dịch mông lại ngồi xuống.
Phục vụ nhanh chóng tiến vào, bày ra bánh ngọt, lại lui ra ngoài.
Ta lại tiếp tục cầm một ly thủy tinh chân dài chứa đầy rượu đào cùng với hai miếng bánh nho, đưa lên mũi hít hà.
Diệp Hy híp mắt nhìn ta, khiến ta chỉ có thể nhìn ra cửa sổ.
Bên ngoài, nhân viên công tác đang xếp đặt máy quay, nhắm ngay khuôn mặt nhỏ bé của Thần Tư.
Khuôn mặt phấn điêu ngọc mài của Thần Tư diễn vẻ khổ đại tình thâm, ẩn ẩn đưa tình dừng lại trên người nữ nhân vật chính.
Mỹ nữ diễn viên rơi ra hai hàng nước mắt, trên người chỉ mặc áo khoác bông sau khi ngâm mình trong suối nước nóng, tiến lên chủ động hôn Thần Tư.
Thần Tư hơi hơi tránh, lập tức bị mỹ nữ diễn viên nhào tới, hai người hôn thâm tình.
Chậc! Thực máu