Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Là Bộ Đội Đặc Chủng

Ông Xã Là Bộ Đội Đặc Chủng

Tác giả: Hàn Dạ Sơ Tuyết

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341231

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1231 lượt.

liều mạng xoa mắt ,chính là không có chịu ngủ .
Chu Lăng nghĩ nghĩ ,trở về phòng đem đại hùng của mình ôm lấy :"Tiểu hừng hực không có ở đây ,để cho mẹ của nó cùng cháu ngủ được không ?"
Con gấu này cao hơn một chút ,lại mặc bộ váy màu hồng nhạt đáng yêu ,trên đầu còn có một cái nơ con bướm .Tiểu tử kia vừa thấy liền thích ,ôm không chịu buông tay ,rất nhanh liền ngủ .
Chu Lăng khẽ thở dài ,giúp bé chỉnh lại tứ thế ngủ ,nhẹ nhàng sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của bé. Đứa bé nhỏ như vậy lại không có ba mẹ ,ông bà nội thân thể lại không tốt ,không biết tương lai làm sao bây giờ .Đứa bé nhu thuận như vậy ,thân thế như thế nào mà thảm như vậy ?
Nếu bệnh của ông bà nội của bé đều không nhẹ ,chỉ sợ tiểu tử kia ở chỗ này một thời gian dài ,cô hoàn toàn không có kinh nghiệm nuôi trẻ ,đành phải gọi điện về nhà xin giúp đỡ .Lão mẹ cảm thán vừa lật từ đầu đến đuôi về thân thế của tiểu tử kia ,tinh tế đem từng chút chỉ báo cho cô một lần .Tuy rằng nghe một lần như vậy cũng không thể làm cho cô lập tức biến thành bảo mẫu chuyên nghiệp được ,tốt xấu gì cũng có thể chống đỡ được khốn cảnh .
Chu Lăng có cái vấn đề gì nan giải là cô liền lên mạng tham khảo ,lúc này cô chuẩn bị lên mạng tìm mấy bài giảng giải về cách nuôi dưỡng trẻ em như thế nào ,dù sao về sau cũng dùng đến ,coi như là làm trước để tích lũy kinh nghiệm để sau này nuôi dưỡng con mình .



Thực tập


Mặc dù là đứa bé nhu thuận nghe lời ,nhưng đến chín giờ buổi tối đi ngủ là sẽ tìm mẹ ,bất luận dỗ như thế nào ,bé Phúc Binh cũng không chịu ngủ ,vẫn oa oa khóc lớn .Chu Lăng mặc kệ ôm bé ,dỗ bé ,cùng bé chơi trò chơi hay là kể truyện cổ tích ,nhưng bé vẫn khóc vậy ,lại vô thố lại đau lòng lại là phiền chán ,gấp đến độ cơ hồ muốn khóc lên .Cũng may qua thời điểm mười giờ ,Ngô Ngôn đã về ,tiếp nhận phiền toái nhỏ .
Chu Lăng đứng cạnh cửa ,lặng lặng nhìn Ngô Ngôn dỗ tiểu tử kia ngủ .Anh rất kiên nhẫn ,tương lai khẳng định sẽ là người cha tốt ,cô mỉm cười nghĩ .Không biết có phải hay không mấy ngày hôm trước ở chung lên quen thuộc ,hay là đều là đàn ông với nhau lên am hiểu nhau hơn , không bao lâu cô liền phát hiện tiếng khóc của tiểu tử kia nhỏ dần ,rất nhanh liền đi ngủ .
Cô lôi kéo Ngô Ngôn ra khỏi phòng ngủ bé ,đóng cửa lại ,phóng thấp âm thanh cười nói :"Nhìn không ra đến ,anh còn biết dỗ trẻ con nha ."
Ngô Ngôn cười khổ :"Anh làm sao dỗ được trẻ con ,bất quá là vợ Tiểu Trần thường hay đi công tác ,nó ở một mình cũng là thói quen ,hơn nữa trước kia anh cũng dẫn nó đi chơi vài ngày .Ai, chỉ sợ cho dù không phải thói quen ,thì cũng phải tập cho thành quen."
"Ông bà nội của bé bị bệnh gì a ? Bệnh nặng sao ? Theo lý thuyết tuổi ông bà nội của bé nhiều nhất cũng chỉ hơn năm mươi tuổi ,hẳn là tuổi vẫn còn trẻ ,còn có tiền trợ cấp ,nuôi lớn bé Phúc Binh cũng không thành vấn đề gì ,vì sao nghe ý tứ của Ngô Ngôn giống như bọn họ rất lớn tuổi ?
"Coi như xong đi ,đừng đánh thức lại ,nói không chừng một lát nữa lại tỉnh dậy ,dù sao cũng tại lạ chỗ ."
Chu Lăng nghĩ nghĩ :"Nếu không ngày mai ,kiếm một cái giường nhỏ để vào trong phòng ngủ của chúng ta đi ?Miễn cho nửa đêm bé tỉnh lại phát hiện có mỗi một mình ,sợ hãi .Dù sao tương lai con của chúng ta cũng dùng đến ."
Ngô Ngôn gật gật đầu :"Cũng tốt ,ngày mai anh sẽ đi vào nội thành tìm xem ...Em muốn hay không cùng đi dạo ?"
"Tốt ,cũng mang tiểu tử kia đi chơi ."Chu Lăng nhìn bé Phúc Binh ,nhẹ giọng nói ,"Nếu bệnh của ông bà nội bé đều rất nghiêm trọng ,kia khẳng định bé ở nhà chúng ta rất lâu ,tiểu hài tử lại không có bạn ,em phải cố gắng để bé thân với em một chút ,để còn chăm sóc cho tiện ."
Ngô Ngôn đem đứa nhỏ cẩn thận đặt ở trên giường ,nắm tay cô ra cửa phòng ,nói :"Tiểu Lăng trong khoảng thời gian này sẽ vất vả cho em ."
Chu Lăng cười lắc đầu :"Em cùng Tiểu Trần cũng có quen biết ,cậu ta hy sinh em cũng rất buồn .Bé Phúc Binh rất đáng yêu ,chăm sóc bé một thời gian cũng không tính là cái gì . Nói sau đây cũng như tương đương với thực tập miễn phí ,trước là luyện tập .tương lai còn có con của chúng ta ,như vậy rất tiện ."
Một tay Ngô Ngôn liền ôm lấy cô ,hỏi :"Vậy em chuẩn bị khi nào thì sinh cho anh một đứa con ?"
Chu Lăng hoảng sợ ,kinh hô một tiếng ôm cổ anh nói :"Chờ hai năm nữa đi ,chờ mẹ em về hưu ,lúc đó sinh con rất tốt ,em sợ em một người hơi bất tiện ,công việc anh lại như vậy ."
Ngô Ngôn ngừng một chút ,ngẫm lại cũng là ,liền chỉ nói :"Chính là nghe người ta nói qua ba mươi tuổi đã là sản phụ cao tuổi ,sợ lúc sinh sẽ khó khăn ."
Toàn thân Chu Lăng đều cương :"Em muốn đẻ thường ,đối với đứa trẻ rất tốt ...Ngẫm lại liền sợ ,nghe nói sinh đẻ rất đau ,vóc dáng em lại nhỏ ,chỉ sợ so với người bình thường chỉ hơi khó khăn chút .Nhưng mổ bụng , vết mổ lại lâu lành ,lại lưu lại sẹo ,đứa nhỏ lại không có trải qua sản đạo đè ép cũng không được ...Nếu đàn ông có thể sinh được con thì tốt a.“
Ngô Ngôn đem cô đặt ở trên giường ,nghe vậy sờ tay lên mặt cô nhéo một phen :"Đàn ông đều sinh con ,nữ nhân làm việc nh