Tác giả: Hàn Dạ Sơ Tuyết
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341229
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1229 lượt.
bình thường ,đều sẽ thích đi ?Hơn nữa cô cũng hai mươi chín tuổi ,cũng đến tuổi làm mẹ ,làm như một người phụ nữ bình thường ,luôn sẽ có tình thường của một người mẹ .Chính là lý trí cho biết tạm thời cô không nên có đứa bé ,mà bé Phúc Binh đã đến vừa vặn lấp vào chỗ trống .
Nhưng nuôi đứa bé không như nuôi sủng vật ,không phải chỉ cho ăn no là được .Hiện tại nuôi cũng không thành vấn đề gì ,nhưng trong cuộc sống sau này ,vấn đề học tập ,tâm lý phải lo lắng chu toàn ,cô thật sự có thể làm được không ?Hơn nữa tương lai cô còn có đứa bé của chính mình ,đến lúc đó cô có thể đối sử công bằng sao.
Ngô Ngôn lúc này thật là không nói gì .Anh suy nghĩ nửa ngày ,vạn vạn nhất không thể tưởng tượng được Chu Lăng vì lý do kỳ quái như vậy mà cự tuyệt nhận nuôi bé Phúc Binh .Cuối cùng anh chỉ có thể cười khổ, nói :"Nếu không ai nhận nuôi bé Phúc Binh ,bé sẽ bị đưa đến cô nhi viện ,cuộc sống ở chỗ đó khó có được hạnh phúc ."
Chu Lăng sửng sốt ,Cô tuy rằng chưa đi qua cô nhi viện ,cũng không biết cô nhi viện như thế nào ,nhưng xem nhiều trên tivi tiểu thuyết và tin tức thời sự ,nhưng cũng có thể hiểu biết một chút .Không nói từng cái cô nhi tốn nhiêu phí sinh hoạt ,giáo viên trong cô nhi viện lại rất ít mà cô nhi lại nhiều ,các bé lại không được quan tâm nhiều ,cô không đành lòng suy nghĩ cảnh tượng bé Phúc Binh một mình,ôm tiểu hùng cũ nát ngơ ngác ngồi ở trước cửa ,hy vọng có một ngày cha mẹ bé đột nhiên xuất hiện ...
Chỉ là ngẫm lại ,cô liền cảm thấy cái mũi lên men ,Cô mang theo giọng mũi ,cúi đầu ,nói :"Được ."
Nếu Chu Lăng đồng ý ,Ngô Ngôn phải đi làm thủ tục .Bộ đội nhân nuôi con của chiên hữu hy sinh .Bình thường đụng đến loại chuyện tình này phải liên quan đến ngành ,nên được tổng bộ dàn xếp cho nên rất nhanh bé Phúc Binh làm tiểu thành viên chính thức của gia đình .
Ngô Ngôn không có sửa họ cho bé ,anh hy vọng tương lai bé Phúc Binh trưởng thành sẽ còn nhớ rõ cha mẹ ruột của mình ,có thể mang theo chính họ mình đi thắp hương tảo mộ cho Tiểu Trần .Còn Chu Lăng ,chỉ cần cô thật tình đối tối với bé Phúc Binh ,bé họ gì cũng không trọng yếu .
"Bất quá đến thời điểm tương lai ,bé có thể hay không vì họ bất đồng với chúng ta mà không được tự nhiên a ,đừng đến lúc đó lại nói em không thương bé ,nên không cho bé mang họ Ngô ."Cô nói.
"Sẽ không .Chờ bé lớn lên ,anh sẽ nói chuyện xưa cho bé ,cho bé biết bé là con của liệt sỹ ,làm cho bé vì phụ thân mà tự hào :"Ngô Ngôn nói,"Tiểu Lăng ,cám ơn em đã nghe theo anh."
Chu Lăng lắc đầu :"Em như này mà đã có con lớn ,thật ra đó là chiếm được đại tiện nghi ."
Ngô Ngôn bật cười ,một tay ôm con mới nhận nuôi ,một tay ôm vợ ,nói :"Vì chúc mừng bé Phúc Binh thành con chúng ta ,buổi tối anh mời khách ,ăn đại tiệc đi!"
Một lớn một nhỏ đồng thời hoan hô đứng lên.
Vấn đề giáo dục
Nếu đã nhận nuôi bé Phúc Binh ,hai người liền bắt đầu dậy bé đổi giọng gọi bọn họ là ba mẹ .Bé Phúc Binh rất kỳ quái hỏi :"Cháu có ba mẹ nha ?"
Ngô Ngôn giảo hoạt chỉ vào chính mình ,cầm lấy áo quân trang nói :"Con xem ,con nhận được cái này là quần áo không ?"
Bé Phúc Binh gật gật đầu :"Nhận thức ,mẹ nói đây là quần áo của ba ba."
"Con xem ,chú cũng mặc quần áo ,cho nên chú cũng là ba con nha ."
"tiểu tử kia bừng tỉnh đại ngộ :"Ba ba ,con rất nhớ ba ."
Từ khi nhận nuôi bé Phúc Binh ,Chu Lăng liền sửa đổi thói quen ăn uống ,không bỏ bữa ,không ngồi nhiều trước máy tính .Bây giờ là không có việc gì liền cùng đứa bé chơi đùa ,còn mua ít sách truyện cổ tích về đọc cho bé ,dạy bé ca hát ,dạy đếm những con số đồ hình đơn giản ,lập chí phải làm một người mẹ gương mẫu .
Trong sách nói ,tiểu hài tử muốn cùng cha mẹ tiếp xúc nhiều hơn ,như vậy mới có thể hoạt bát sáng sủa .Chu Lăng chính mình kỳ thật không thích cùng người khác tiếp xúc chân tay ,cô nghĩ đại khái theo lão ba lão mẹ là liên quan đến tình cảm hàm súc ,vì thế mỗi ngày buổi sáng ngủ dậy là liền cấp cho tiểu tử kia một cái ôm ,một cái hôn buổi sáng ,buổi tối cũng ôm ,hôn một cái chúc ngủ ngon ,bình thường cũng ôm ,hôn hai má bé làm như đối với bé là cổ vũ hoặc là thưởng cho ,hơn nữa còn muốn Ngô Ngôn cũng làm như vậy .Ngô Ngôn thẳng nhíu mày nói cô muốn chiều hư đứa bé ,nào có đứa bé ba tuổi ,mà là đứa bé trai vẫn còn ôm. Nhưng Chu Lăng kiên trì ,anh cũng chỉ thỏa hiệp ,mỗi ngày đi ra ngoài ,và sau khi trở về chỉ sờ sờ đầu bé Phúc Binh ---Anh vẫn kiên trì không chịu ôm ,nói anh phải làm nghiêm.
Vừa mới bắt đầu thời điểm tiểu tử kia có vẻ thẹn thùng ,nhưng nhìn ra được bé thật vui mừng ,sau đó cũng hôn trả lại cô .Môi của tiểu hài tử ,mềm ,nộn nộn ,ẩm ướt ,Chu Lăng cảm thấy thật thích.
Liền như vậy qua mấy tháng ,trên đường lại làm quen được vài tẩu tử ,Chu Lăng lại phát hiện ,gần đây người nhà tùy quân rất nhiều ,mà rất nhiều quân hàm thượng úy ,bộ phận quân hàm trung úy người nhà cũng tùy quân .Cô kinh ngạc hỏi Ngô Ngôn :"Không phải cấp doanh mới được tùy quân sao ?"
"Ân ,trước kia là cấp phó doanh .Bất quá bây giờ chính sách đều sửa lại ,trừ