Tác giả: Hàn Dạ Sơ Tuyết
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341230
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1230 lượt.
bỏ đế đô ,và địa phương khác chỉ cần là chính ngay cả cấp thấp cũng có thể tùy quân ."Ngô Ngôn nói cười nói ,"Cho nên bây giờ trong bộ đội ngay cả bộ phận cấp chiến sĩ cũng đều xin tùy quân ,phòng ở không đủ ,một thời gian nữa sẽ xây thêm mấy dãy nhà nữa."
"Khó trách em nhìn thấy đằng sau có người làm móng nhà ,kia vậy về sau sẽ náo nhiệt hơn ."
Ngô Ngôn rất kỳ quái :"Không phải em thích yên tĩnh sao ?"
Chu Lăng nhún nhún vai :"Không có biện pháp ,bé Phúc Binh cần có bạn để chơi a ,một số tẩu tử tùy quân nhiều hơn ,cũng có nhiều đứa bé đến ,nói không chừng tương lai còn có thể có nhà trẻ ,em đây đỡ phải lo ." Cô đã sớm nghĩ đến quá hai năm nữa tiểu tử kia muốn đi nhà trẻ thì làm sao bây giờ . Vốn ba tuổi rất nhiều người sẽ đưa đến nhà trẻ ,hiện ở trong này lại không có ,trước mắt thì không sao ,nhưng là sau này đến lúc năm tuổi như thế nào cũng phải đưa đi ,thứ nhất là đứa bé cần giao tiếp với bạn học cùng lứa tuổi ,thứ hai cô dù sao cũng không phải là cô giáo chuyên nghiệp ,không cho đứa bé đi nhà trẻ ,sợ đến lúc đó trực tiếp đi học tiểu học ,đứa bé sẽ kông có thói quen ,học tập cũng có khả năng theo không kịp .Bất quá chính là có nhà trẻ ,chờ vào tiểu học cũng lo ,nơi này không có khả năng làm trường tiểu học ,lực lượng giáo viên và phần thiết bị cũng đáng hoài nghi .Đến lúc đó phải vào nội thành ở sao ? Kia không phải cùng ở riêng không khác biệt lắm ?Lệ rơi đầy mặt ,đến lúc ấy như thế nào sẽ không lo lắng đến vấn đề này đau ? Cho dù không có bé Phúc Binh ,chính là con của cô cũng cần đến trường a ?
Vừa mới nói bé Phúc Binh không có bạn cùng tuổi ,thì ở tầng dưới liền có một tẩu tử mới chuyển đến ,mang theo con gái khoảng năm tuổi .Tẩu tử này là người nhiệt tình sáng sủa ,vừa chuyển vào là liền gõ cửa đi làm quen :"Tẩu tử ,nhà của tôi vị kia là trung đội Lý Phong Sinh ,còn tôi gọi là Tiền Hoan ,đây là con gái của tôi Lý Viện .Có ít đặc sản tôi mang đến mời tẩu tử nếm thử ."
Chu Lăng mở cửa ra đã bị cô nói liền một hồi ,theo bản năng cười nói :"Xin chào ,tôi gọi là Chu Lăng ,là vợ của trung đội trưởng Ngô Ngôn ,đây là con tôi Trần Phúc Binh ." Cô xem cô bé ,lại quay đầu nhìn xem con ,tiếp nhận này nọ ,"Cám ơn ,mời vào nhà ngồi chơi ,tôi vừa nấu trà sữa ,muốn hay không nếm thử ?"
Tiền Hoan không có khách khí .nắm tay tiểu cô nương đi vào :"Tẩu tử tự mình còn có thể nấu trà sữa nha ,tôi lại không biết nấu ăn ."Thoạt nhìn đó là một thực biết ăn nói ,tựa hồ không có nghe thấy bé Phúc Binh không cùng họ với Ngô Ngôn ,"Tiểu viện, mau chào bác ."
Cô bé có tính cách giống mẹ ,bộ dáng thật hoạt bát .Cô thoải mái đối với Chu Lăng tràn ra tươi cười đáng yêu :"xin chào bác ."
"Chào tiểu Viện ."Chu Lăng cười một cái thật to với cô bé ,nói đến cười Chu Lăng vẫn là luôn cười giả tạo ,nhưng mọi người đều nói cô cười rộ lên thật sáng lạn ,cô bé rất nhanh thích ứng với nụ cười của Chu Lăng, cười lại ngồi xuống uống trà sữa ...Ân ,nhà bác có em bé thật là thích .
Nói đến em bé của nhà bác Chu ,Lý Viện liền cười đến nheo mắt lại .Em bé thật là đáng yêu ,thật nhu thuận ,khuôn mặt nhỏ nhắn ,rất họat bát ,thời điểm mặt đỏ lên rất đáng yêu ,bé rất thích bé Phúc Binh . Nhưng vì sao em Phúc Binh lại không cùng họ với chú Ngô Ngôn a ? cô với ba đều cùng họ Lý ,nhưng mẹ lại không cho cô hỏi vấn đề này ,nói không lễ phép ,vì sao vậy ?
Bất quá em Phúc Binh họ gì cũng không sao ,cô đều thích em .Mẹ nói về sau phải dẫn em đi chơi cùng ,không được bắt nạt em . Hừ ,mẹ cũng quá coi thường người ,cô làm sao có thể đi bắt nạt em ,yêu thương bé còn không kịp .
Nhưng là cô yêu thương em vậy mà sao bé vẫn khóc ,còn không chịu chơi cùng cô ?Cô bé nhướng mày lên, u buồn .
Chu Lăng kinh ngạc nhìn tiểu tử kia oa oa khóc trở về ,khuôn mặt trắng noãn in hẳn nên hai dấu răng rõ ràng :"Đây là làm sao vậy ?"
"Oa...Tiểu...Chị Tiểu viện...Cắn ...Cắn con ...Oa ô ô ô..."Tiểu tử kia vừa kéo vừa kéo ,khóc to lên .
Chu Lăng ngồi nhìn kỹ xem ,may mắn không chảy máu ,chỉ có một dấu hồng ,nhẹ nhàng thở ra ,cầm tay bé nói :"Phúc Binh ngoan ,chị không phải cố ý ,chúng ta tha thứ cho chị được không ? Trước mẹ đi rửa mặt cho con rồi bôi thuốc ,sau đó chúng ta đi làm món thịt nướng mà còn thích ăn ."
Vừa rửa mặt xong thì có người gõ cửa ,là Tiền Hoan đứng ở cửa ,một tay nắm tay con gái ,một tay cầm lọ thuốc :"Tẩu tử ,thật sự là xin lỗi ,chị xem tiểu Viện nhà tôi như này mà đã gây họa ."
Chu Lăng tuy rằng sót con ,nhưng cũng không có cách nào lại đi so đo với cô bé bốn tuổi ,vội vàng cười nói :" Không có việc gì ,không có việc gì ,đều là tiểu hài tử thôi ,chơi cùng một chỗ đôi khi cũng xảy ra mâu thuẫn ."
"Đây là thuốc trị thương ,em đến xem mặt bé Phúc Binh bị thương như thế nào ,thương có nặng hay không a ?Có cần hay không đi bệnh viện kiểm tra xem ." Cô liếc mắt một cái thấy tiểu tử kia tránh ở phía sau Chu Lăng ," Phúc Binh ,đến đây cho thím nhìn xem mặt của cháu ."
Tiểu tử kia nghe nói muốn nhìn mặt bé ,nghĩ đến còn muốn cắn nữa ,sợ tới mức dùng sức lôi kéo vạt áo Chu Lăng ,nhằm thẳng chui vào lòng . Chu Lăng