XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Là Bộ Đội Đặc Chủng

Ông Xã Là Bộ Đội Đặc Chủng

Tác giả: Hàn Dạ Sơ Tuyết

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341221

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1221 lượt.

ệng bị ngăn chặn ,chỉ sợ muốn lớn tiếng thét chói tai đi ra .
"Dã chiến "Hai chữ lóe sáng ở trong đầu cô tránh nha tránh nha tránh nh ,sau đó hoàn toàn bị mau .Trong đầu cũng không nghĩ được cái gì ,chỉ cảm thấy thân mình như nước chảy bèo trôi ,trong chốc lát tạo nên đến ,trong chốc lạt hạ xuống đi...
"Tiểu Lăng ,em hôm nay so với dĩ vãng có thể nhiệt tình hơn ,"Ngô Ngôn lấy quần bơi đưa cho cô sáp vào người ,một bên cúi đầu ở tai cô cười nói ,"Khiến anh thiếu chút nữa không chịu được ,muốn tiếp nữa ."
Chu Lăng cả người vô lực bị anh ôm vào nằm trên phao ,ngay cả lườm anh khí lực cũng không có .Thời điểm cô xem văn thịt cũng thích xem dã chiến ,nhưng đây là chính mình thật sự lên sân khấu ,thật là vừa hoảng sợ lại ... kích thích .Thật sự thật kích thích ,kích thích đến cô nghĩ đến về sau lại nếm thử một lần nữa ,một lúc trong lòng lại sợ.
Cô nghỉ ngơi trong chốc lát ,chính mình tự mặc quần bơi vào ,hướng Ngô Ngôn vươn cánh tay :"Ôm em trở về ."
Làm mẹ là có nhiều điểm bất đồng ,nếu là thường lui tới ,Chu Lăng chỉ sợ hận không thể ở chỗ này ở đến hết ngày nghỉ của Ngô Ngôn chấm dứt rồi trở về ,khả năng bây giờ không thể ở đây quá năm ngày được ,chết sống kéo Ngô Ngôn trở về ,còn mua một đống đồ ăn ngon chuẩn bị để về nhà dùng dỗ con .






"Đi nhiều ngày như vây ,tám phần là sẽ quên chúng ta ." Này đương nhiên là khoa trương ,mới vài ngày như vậy ,cũng không phải là không nhớ .Bất quá cô cũng sợ đi chơi lâu như vậy ,bé Phúc Binh sẽ nghĩ bọn họ không cần hắn .
Nhưng thật ra bé Phúc Binh không có quên bọn họ .Vừa vào cửa , thì nhìn thấy tiểu tử kia ngồi ngoan ngoãn ở trên ghế ăn cháo ,thấy ba mẹ đã trở về ,liền đem thìa đặt suống bàn ,nhảy xuống hướng lại đây ,chỉ tiếc bé rất bé ,nên chỉ có thể ôm lấy chân cô ,ngửa đầu lên làm nũng nói :"Mẹ ,con rất nhớ mẹ."
Chu Lăng vui tươi hớn hở xoay người đem bé ôm lấy ,dùng sức hôn lên mặt bé mấy cái , lại nghiêng mặt nhìn bé :"Mẹ cũng rất nhớ con .Ở nhà với ông bà ngoại có ngoan không ?"
Lão mẹ không chờ hai mẹ con thân thiết xong ,liền một tay ôm lấy tiểu tử kia bế đi qua :"Tốt lắm ,nhanh đi tắm rửa đi ,xem này cả người đều là mồ hôi ,rất thối ,cô không sợ bẩn nhưng tôi sợ bé Phúc Binh của chúng ta không chịu được ."
Chu Lăng ngượng ngùng lau mồ hôi ,quả nhiên đi rửa mặt ,một bên còn nói :"Trong túi có mang quà về cho mọi người ,mẹ tự lấy đi."
Cũng may Ngô Ngôn lại săn sóc ,biết cô thích ăn hoa quả ,mỗi lần vào nội thành trở về là mua túi lớn ,túi nhỏ cầm về ,cười xem hai mẹ con tranh ăn .Không biết có phải hay không Chu Lăng mang thai sinh ra ,bé Phúc Binh cũng cực kỳ thích ăn hoa quả ,so với cô cũng không khác biệt lắm .Chu Lăng mỗi lần đều buồn bực không có người cùng cô thưởng thức ,lên những lúc Ngô Ngôn mua nước sinh tố ,hoa quả cầm về ,là cô lập tức chạy ra ngoài đem tiểu tử kia đang chơi đùa như điên về nhà.
Một ngày này ,Chu Lăng ăn hết hoa quả ,mà mấy ngày nay Ngô Ngộn phải làm việc ,không có thời gian vào thị trấn mua đồ ,chính là cô ở nhà chăm bé Phúc Binh ,đã thật lâu không có vào nội thành ,liền bỏ qua máy tính ,đi sang thôn lý ở bên cạnh nhìn xem có bán hoa quả gì không .Lúc này cũng là mùa cam sành không sai biệt lắm ,ở ngoài chắc cũng bán ,tuy rằng thôn lý không có cửa hàng bán hoa quả ,nhưng cũng có thể bầy cam ra trước cửa nhà bán đi ? Nghĩ đến quả cam sành kia vừa chua vừa ngọt ,Chu Lăng cảm thấy nước miếng của mình đã chảy đến xuống cằm .
Trong thôn không có người bán hoa quả ,nhưng bất quá có mấy sạp bày quả trám ,quả cam sành ra bán ,có mấy năm kinh nghiệm ăn hoa quả ,nhất định là vỏ ở ngoài bạc nhiều là quả có nhiều nước .Cô nuốt nước miếng đi gõ cửa :"Chào anh ,quả cam sành kia là của các người sao ?Tôi muốn mua một ít quả cảm còn xanh."
Đại khái người dân nơi đây không có thói quen ăn quả cam xanh ,người đàn ông kinh ngạc nhìn cô ,sau một lúc nói :"Nếu cô muốn ăn thì tự mình đi hái vài quả về ăn ,không cần trả tiền ."
Chu Lăng có chút quẫn :"Không phải ,tôi là thích ăn quả cam xanh ,tưởng nhiều thì mua mấy cân ,anh vẫn là gúp tôi hái mấy cân đi ,tôi sẽ tính tiền theo giá quả cam chín kia trả cho anh ."
Vợ chủ nhà đứng bên cạnh kinh ngạc hỏi :"Thứ này chua như vậy cô làm sao có thể thích ăn ?" Chị ta nhìn bụng Chu Lăng ,"Em gái chắc là có đi ? Mấy tháng ?Này còn chưa có nổi bụng nữa ."
Chu Lăng càn quẫn ,vội vàng lắc đầu :"Không có ,không có ,từ nhỏ đến bây giờ tôi đã thích ăn quả cam xanh."
Nữ chủ nhân xem cô xấu hổ thành như vậy cười cười ,gọi chồng đi ra vườn cây hái một túi to đưa cho cô .Chu Lăng nhận túi cam cười nói :"Chờ tôi ăn xong rồi lại đến a ,đến lúc đó đại khái cũng sẽ chín ."
Một bên trở về ,một bên liền khẩn cấp bóc một quả ,nhéo một múi bỏ vào trong miệng ,sau đó đem mặt nhăn lại thành một đoàn .Quả nhiên chua thật ,nhưng lại ngọt ,rất nhiều nước .
Ăn xong một múi lại mọt múi ,ăn xong một quả lại một quả ,còn hai trăm bước nữa là đến cổng đại viện ,cô đã ăn xong quả thứ hai ,chuẩn bị đến quả thứ ba .
Vừ