XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Là Bộ Đội Đặc Chủng

Ông Xã Là Bộ Đội Đặc Chủng

Tác giả: Hàn Dạ Sơ Tuyết

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341228

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1228 lượt.

cũng không sinh đứa nhỏ ngay ,cho lên bọn trẻ cũng không quá lớn .
Xem ra ,nhà trẻ khẳng định là trốn không thoát ,cho dù không nhắc tới việc này ,cô cũng muốn nói cho nhóm tẩu tử về vấn đề giáo dục bọn trẻ a !
Có thể làm quân tẩu phần lớn đều có khả năng kiên cường ,quả nhiên rất nhanh còn có người nghĩ tới vấn đề giáo dục ,liền báo cáo đi lên . Đại đội trưởng lập tức liền chuẩn bị ,đem nhà khách ở tầng một ,lại kiếm một chút đồ dùng ở bên ngoài về ,dây đu ,thang trượt linh tinh đồ chơi cho thiếu nhi ,một khu nhà trẻ trong đại đội đặc chủng đã được thành lập ,sau đó ở nhóm quân tẩu tìm vài người có trình độ văn hóa cao ,hát hay giỏi múa làm cô giáo ,cứ như vậy ,chẳng những giải quyết được vấn đề tìm giáo viên ,mà còn giải quyết được bộ phận quân tẩu thất nghiệp có việc làm ,coi như là vẹn cả đôi đường.
Chu Lăng đã sớm hỏi thăm qua ,mấy cô giáo trong nhà trẻ , là có một người là tốt nghiệp trung cấp ,một người tốt nghiệp đại học ,hai người là tốt nghiệp trung học ,giáo viên nhà trẻ coi như là dư dả .Đến vậy Chu Lăng xem như buông hơn phân phiền muộn xuống ,về phần tương lai vào tiểu học ,chuyện đó là của vài năm sau ,đến lúc đó suy nghĩ cũng không muộn . Cùng tuổi Phúc Binh đại khái là có vài bé ,đến lúc đó xem người ta như nào ,thì mình có thể hỏi đến hỏi tham khảo.
Nhà trẻ chuyện định ra đến đây ,nhưng Chu Lăng tạm thời vẫn chưa thoải mái được ,sao lại còn đợi đến tháng chín mới khai giảng ,tạm thời cô vẫn là tự mình dạy bảo bé một chút này nọ .Cũng may đến lúc này đã là thàng sáu ,thời gian cũng không dài quá .Lúc này thời tiết đã dần nóng lên ,nhóm tẩu tử liền đem bọn nhỏ chuẩn bị làm hoạt động giáo dục ở trong phòng ,bọn nhỏ cùng nhau chơi ,còn mấy người các cô thì ở một bên ngồi quạt mát nói chuyện phiếm làm ít thủ công .Ở phụ cận thôn Lý có người mở xưởng làm đèn màu cùng ghế dựa ,làm linh kiện có thể kiếm mấy chục đồng ,nhóm tẩu tử thấy mùa hè ngày dài ,dù sao cũng không có việc gì ,mấy người cùng đi lấy đồ về làm .
Chu Lăng là rất phiền chán làm loại này thủ công ,làm cái này gian nan không bằng cô đi xem mấy quyển sách . Có mấy người tuổi trẻ một chút ,bằng cấp cao chút cũng không muốn làm ,liền cùng Chu Lăng tráo đổi sách cho nhau cùng xem ,rồi ngẫu nhiên liền thảo luận vài câu về nội dung tiểu thuyết .Nghe thấy Chu Lăng viết tiểu thuyết ở trên mạng ,liên tục truy vấn bút danh của cô .Chu Lăng không thích đem chuyện trên mạng liên hệ đến trong hiện thực ,chỉ nói qua một chút ,rồi rời đi đề tài cùng mọi người nói chuyện khác.






Người thân


Đảo mắt là đã đến tháng tám ,gần nhất khônng có làm nhiệm vụ gì ,không có diễn tập ,huấn luyện cũng bình thường .Ngô Ngôn nghĩ tới nghĩ lui ,vẫn là quyết định về nhà một chuyến ,thứ nhất là tham gia đám cưới của em họ ,thứ hai là mang Chu Lăng đi xem nơi anh lớn lên ,mang cô đi gặp ba mẹ .
Xin nghỉ đông rõ ràng, sự việc xong xuôi ,một nhà ba người liền đi thành phố J ,mang bé Phúc Binh đi gặp ông bà ngoại .Xin phép coi như thuận lợi ,đến mười giờ ,bọn họ đem hành lý lên xe lửa .
Đây là lần đầu tiên bé Phúc Binh ngồi trên xe lửa đi chơi ,ngồi trên xe luôn luôn hưng phấn mà chạy tới chạy lui ,cũng may lần này người đi xe lửa không nhiều lắm ,lại là toa xe giường nằm ,Chu Lăng chỉ dặn dò bé không được ầm ỹ đến người khác ,không được chạy ra sau toa xe ,sau đó liền theo bé đi.
Xuống xe lửa ,lại chuyển sang ngồi ô tô ,đến một thị trấn sau lại vòng vèo một một tuyến xe ,thế này mới xem như đến nhà Ngô Ngôn .Chu Lăng vừa nóng vừa mệt ,cả người đều mệt mỏi ,bé Phúc Binh tình thần vẫn vui vẻ được đi ra ngoài đến địa phương mới mẻ xa lạ làm cho bé ríu rít không ngừng ,cái miệng nhỏ nhắn cơ hồ sẽ không ngừng quá .Ngô Ngôn ôm bé vào trong ngực ,kiên nhẫn trả lời những vấn đề của bé ,thỉnh thoảng lại hỏi một chút Chu Lăng có muốn uống nước hay không ,có choáng váng đầu hay không...
Này một nhà ba người ,người chồng cao lớn cẩn thận ,vợ thì như chim nhỏ nép vào người ,đứa nhỏ hoạt bát đáng yêu ,lại đều là người xa lạ ,lập tức liền khiến cho người qua đường chú ý .Ven đường có một người đồng dạng cao to ,mặc quân trang nhìn bọn họ ,do dự kêu lên "Anh họ "
Tường nhà màu trắng đã ố vàng ,đồ dùng cũng đầy tro bụi ,trên tường là ảnh chụp ba mẹ Ngô Ngôn ,bức ảnh cách lớp thủy tinh đầy tro bụi hướng bọn họ mỉm cười .Bức ảnh này kỳ thật Chu Lăng cũng đã thấy qua ,ở trên bàn làm việc của Ngô Ngôn .
Ngô Ngôn đi đến bên tường ,đem khung ảnh tháo xuống dưới ,Chu Lăng vội vàng lấy khăn tay đưa anh .Anh tinh tế đem khung ảnh lau sạch không nhiễm một hạt bụi nào ,lại đem khối vách tường loang lổ xoa xoa ,thế này mới đem khung ảnh treo trở về .
Chu Lăng tìm phòng vệ sinh ,nhìn xem còn không có chậu đựng nước ,lớn tiếng nói :"Ngô Ngôn ,chúng ta đem nơi này quét tước lại một chút đi ?Dù sao cũng không có việc gì ...Còn có thể đem chăn gối ra phơi nắng một ngày ,buổi tối có thể ở chỗ này ."Cũng đỡ phải đến nhà cô của anh ở ,cô thật sự không thích ở nhờ nhà một người xa lạ ,hơn nữ