Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Tác giả: Cổ Nại

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341418

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1418 lượt.

ng Châu, yêu một người không sai, nhưng cách làm không đúng nên cuối cùng lại tự phá hủy tất cả, Thiên Mộng Tuyết chính là như vậy.
Cố Chiêu Ninh vẫn nhớ rõ lần đầu tiên nhìn thấy cô gái này, cô lập tức thấy mình thua thiệt, cô ấy xinh đẹp trang nhã, từ đầu đến chân đều không thể so sánh nhưng nhìn Thiên Mộng Tuyết trước mặt không khác gì một oán phụ, một mụ đàn bà chanh chua, Cố Chiêu Ninh cảm thấy tiếc thay cho cô.
Hoắc Thương Châu vuốt ve mu bàn tay lạnh như băng của Cố Chiêu Ninh, muốn mang lại cho cô một chút ấm áp, lại vỗ vỗ trên đó như muốn trấn an cô, xoay mặt nói giọng đùa cợt với Thiên Mộng Tuyết: “Không có lời nào để nói nữa sao? Trong bụng cô không thể mang đứa con của tôi, cô nghi ngờ đó phải con của Hứa Cần Dương phải không?” Anh cười, nhạt toẹt và khinh miệt.
Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Chuyện 8 năm trước là thế nào? 8 năm trước chẳng phải là Thiên Mộng Tuyết bị mất tích sao? Còn đứa bé trong bụng, cô vẫn nhớ rõ ràng cô ta nói là con của Hoắc Thương Châu, từ lúc nào cô ta lại có con với Hứa Cần Dương, Cố Chiêu Ninh cảm thấy sự thật này thật đáng sợ, không biết đến cuối cùng còn phải trả giá thê thảm đến đâu.






“Chẳng phải cô nên nói tiếp hay sao?” Hoắc Thương Châu đổi tư thế, anh buông Cố Chiêu Ninh ra, lười biếng tựa vào ghế salon nhìn Thiên Mộng Tuyết như tra khảo phạm nhân khiến cô ta dựng tóc gáy.
Ánh mắt này của anh, cô bắt gặp nhiều rồi, chỉ có điều không phải nhìn cô mà là nhìn những kẻ anh hận, trong con ngươi đen thâm thúy tỏa ra thứ ánh sáng trí mạng, khiến Thiên Mộng Tuyết toàn thân óa đã, không giãy giụa cũng không thể nhúc nhích.
Cô khẽ nhếch khóe miệng, nở một nụ cười khổ sở, nướt mắt nặng hạt lã chã rơi xuống, cô đưa tay xoa xoa bụng mình, trong đó có một sinh mạng, mới được 1 tháng, thảm hạ cụp mi mắt, cô hỏi: “Anh bắt đầu biết mọi chuyện từ khi nào, sao anh biết đứa bé này không phải con anh? Thứ thuốc kia nói lên điều gì? Chuyện 8 năm trước có quan hệ gì đến tôi? Tôi mới là người bị hại.” Cô đem mọi thắc mắc trong lòng hỏi anh, tới lúc này cô vẫn ngang ngạnh không chịu khuất phục, mặc kệ Hoắc Thương Châu phơi bày mọi thứ vẫn không cúi đầu thừa nhận.
Thế là vì… cô vẫn còn cố chấp.
Hoắc Thương Châu vuốt mặt, không chớp mắt nhìn Thiên Mộng Tuyết ngã ngồi trên ghế ngay trước mặt, người con gái anh đã từng yêu, đã từng cho rằng cô là người con gái dịu dàng lương thiện nhất thế giới, cuối cùng mới phát hiện ra tất cả chỉ là cái vỏ bọc ngụy trang mà thôi.
Hoắc Thương Châu quả nhiên nghe cô…, anh từ từ buông tay, chân mày vốn đang nhíu chặt cũng giãn dần hòa hoãn, lần nữa kinh ngạc trở lại ngồi trên ghế salon nghe Thiên Mộng Tuyết nói tiếp.
“Tôi ác độc ư? Anh biết không? Ác độc nhất chính là cha anh! Ông ta biết rõ sáng sớm đi công tác rất nguy hiểm mà lại muốn cha tôi đi. Hơn nữa còn mang theo mẹ tôi. Tôi thành bộ dạng như thế này là do ai! Đáng hận hơn là, ngay khi tôi ở cùng với anh, cha anh sống chết không đồng ý. Lúc anh 17 tuổi chúng ta nắm tay nhau bị cha anh phát hiện, sau đó tìm tôi, muốn cho tôi một khoản tiền để tôi rời xa anh! Nói rằng đời này không thể để tôi chung sống với anh! Tôi hận ông ta! Hận đến chết!” Thiên Mộng Tuyết càng nói càng kích động, tay nắm chặt, nước mắt ngân ngấn, những việc đã qua lại như lần nữa hiện ra trước mặt cô.
Hoắc Thương Châu hiển nhiên sửng sốt! Anh quả thật không biết việc này, mặc dù cha anh đã cảnh cáo không cho anh đến gần Thiên Mộng Tuyết, nhưng chẳng phải sau đó đã ngầm cho phép sao? Bây giờ anh mới biết, thì ra đó không phải ngầm cho phép mà ông đã chuẩn bị kỹ càng để cô ta rời đi.
Đối với việc này, anh thấy thông cảm với cô, trong nháy mắt, rồi sau đó rất nhanh bị chôn vùi, bất kể cha anh đã làm gì, nhưng cái chết của cha mẹ cô xác định là không phải do ông làm, chuyện này ông đã từng nói đến.
“Thiên Mộng Tuyết, hôm nay tôi sẽ cho cô biết nguyên nhân cái chết của cha mẹ cô.” Hoắc Thương Châu nghiến răng nghiến lợi, dừng lại vài giây rồi tiếp tục: “Năm đó, cha cô không nghe lời cha tôi, sát hạt một thuộc hạ của bang Hứa Thiên, cha tôi muốn để cha cô đi trốn nên mới bảo ông ta ra ngoài, nhưng… không hiểu vì sao, bang Hứa Thiên biết tin tức, nửa đường sát hại cha mẹ cô, tất cả là vì đã chọc đến đầu sỏ xã hội đen, cô không nên đổ lỗi cho cha tôi, mà hãy đổ lỗi cho con trai của hắn – Hứa Cần Dương.” Hoắc Thương Châu luôn cho rằng Hứa Cần Dương từ nhỏ đã ác độc có tiếng.
Sau khi nghe những lời này, Thiên Mộng Tuyết không thể tin nổi ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn Hoắc Thương Châu, nửa ngày không nói nổi một câu.
Hứa Cần Dương! Cha của đứa con trong bụng cô, lại là hung thủ sát hại cha mẹ cô, tất cả những cái này chẳng phải là quá nực cười ư?
“Nếu không tin, cô chỉ cần hỏi Hứa Cần Dương năm đó đã làm gì!” Hoắc Thương Châu giật giật khóe miệng cười lạnh.
“Cô vì chuyện này mà cấu kết với một kẻ không nên cấu kết để hại chết cha tôi, cô cảm thấy tôi có thể bỏ qua được không?” Hoắc Thương Châu nói lại, chuyện cô câu kết với Hứa


Duck hunt