Tác giả: Cổ Nại
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341422
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1422 lượt.
về Anh, thì phải ngoan ngoãn nghe lời.” Hoắc Thương Châu không thể nói rõ, mới chỉ không cho thích Lôi Ảnh, con nhóc này đã nổi trận lôi đình rồi, nếu nói chuyện Lôi Ảnh cùng Mạc Nhan, còn không biết cô sẽ làm ra những trò táo bạo nào nữa. Đến lúc đó không riêng gì hai người kia, đến anh cũng gặp nạn.
“Anh nói cho em biết đi. Có phải trong lòng Lôi Ảnh đã có ai không?” Hoắc Thanh Lăng quyết không buông, tiếp tục truy vấn, hoàn toàn không bị câu bắt về Anh của anh uy hiếp.
“Không có… Em vẫn còn nhỏ, không nên suy nghĩ đến mấy chuyện này.” Anh né tránh ánh mắt của cô, bưng chén café lên uống.
Hoắc Thương Châu cướp chén café của Hoắc Thương Châu, đặt phịch lên bàn, chống nạnh nhìn anh, hoàn toàn không thèm để ý toàn bộ khách khứa trong cửa hàng đều đang đổ dồn anh mắt về phía họ.
“Đừng lộn xộn nữa! Mọi người đang nhìn em đấy, giữ thể diện chút đi, bỏ tay xuống”. Quả thật giống mấy bà cô đanh đá, còn biết chống nạnh nữa. Hoắc Thương Châu nhẹ nhàng liếc mắt nhìn bốn phía, mặc dù anh không quan tâm nhưng cũng lo lắng không biết người khác sẽ nói cô thành cái gì.
“Nhìn cái gì? Không uống thì về tắm một cái rồi ngủ đi!” Hoắc Thanh Lăng quay đầu lại nhìn một vòn, chỉ vào những kẻ như đại biểu đại hội kia mà quát, quả nhiên lập tức có tác dụng, mọi người đều thu hồi tầm mắt, như chưa thấy gì, tiếp tục uống nước nói chuyện. Hoắc Thanh Long hài lòng quay đầu lại, nhíu mày ngạo mạn nói: “Anh thấy chưa? Ai dám nói em? Kẻ nào dám em cho biến thành thái giám!”
Những lời này… nghe quen quen, anh nhớ năm đó Cố Chiêu Ninh tự ý bố trí lại căn phòng, anh ra lệnh cho thuộc hạ đưa cô ra khỏi phòng, Cố Chiêu Ninh cũng giống Hoắc Thanh Lăng lúc này, không sợ bố con thằng nào, ầm ĩ với anh.
“Được rồi, em tiếp đi”. Hoắc Thương Châu nhún vai nhìn Hoắc Thanh Lăng.
Hoắc Thanh Lăng thấy anh họ không thèm phản ứng với mình nữa, xem ra chiêu này vô dụng, sau đó cô cúi người, ngồi xuống tựa vào vai Hoắc Thương Châu dai dẳng đeo bán: “Anh… không phải anh hiểu em nhất sao? Sao anh lại làm thế... Anh nói cho em biết đi? Có phải trong lòng Lôi Ảnh đã có người khác không?”
Hoắc Thương Châu nhắm hai mắt, mặc cho Hoắc Thanh Lăng không ngừng lắc lắc tay mình anh cũng không có phản ứng gì, trong lòng đang nghĩ phải đối phó với cô thế nào thì điện thoại di động rất đúng lúc đổ chuông.
Hoắc Thương Châu liếc nhìn Hoắc Thanh Lăng, chớp mắt ý muốn cô ngoan ngoãn ngồi vào phía đối diện, cô không cam tâm ngồi xuống, vẫn thờ phì phì nhìn chằm chằm vào anh, anh bất đắc dĩ lắc đầu nhấc điện thoại.
“Ừ… cái gì? Ở đâu?... Được, tôi lập tức đi ngay!” Cúp điện thoại, vẻ mặt Hoắc Thương Châu vô cùng khó coi, cũng không thèm nói gì với Hoắc Thanh Lăng, đứng dậy đi ra cửa.
Hoắc Thanh Lăng mù mờ xách túi chạy theo anh, được nửa đường, phục vụ gọi lại: “Tiểu thư, tiểu thư, cô chưa trả tiền.”
Hoắc Thanh Lăng móc tiền từ trong túi nhét vào tay người phục vụ rồi tiếp tục chạy cũng không quan tâm người này kêu la đằng sau rằng cô chưa lấy tiền thừa.
Hoắc Thương Châu ngồi trên xe vừa định nổ máy thì cửa ghế lái phụ mở ra, chưa kịp nhìn thì cô đã trèo lên xe, anh lập tức nghiêm túc nói: “Em về trước đi, anh có việc!”
Hai người tìm một vòng, thấy không còn nhiều thời gian, nói với nhau vài câu rồi chia nhau tìm kiếm. Hoắc Thanh Lăng lấy tai nghe trong túi say sưa nghe nhạc.
Cô không để ý tới một người có vẻ lịch sự ngồi sau lưng, đang thò tay như muốn cầm lấy túi xách của cô.
Cố Chiêu Ninh vừa ra khỏi toilet, quay lại phòng chờ lơ đãng nhìn thấy cảnh này, vốn là người có tinh thần trượng nghĩa, cô không thể im lặng, nhưng những năm qua cô đã trưởng thành lên nhiều, nếu là trước đây cô sẽ kêu toáng lên ăn trộm, sau đó hung hăng đạp cho hắn mấy phát, nhưng lúc này cô không muốn làm thế nữa, suy nghĩ một lúc, tiến lên kéo Hoắc Thanh Lăng, tỏ vẻ vui mừng: “A! Tại sao lại là cô? Thật đúng lúc”
Hoắc Thanh Lăng ngơ ngác, trừng mắt nhìn Cố Chiêu Ninh, cô không biết người này, bị bệnh à? Nhưng… trông cô ta hơi quen, hình như đã gặp ở đâu?
Thấy kẻ trộm lườm cô một cái rồi buông tay, cô thở phào nhẹ nhõm buông Hoắc Thanh Lăng ra, khẽ mỉm cười: “Ngại quá, có làm cô sợ không? Vừa rồi tôi thấy có người muốn trộm đồ của cô, cho nên…” Cố Chiêu Ninh thấy vẻ kinh ngạc của Hoắc Thanh Lăng vội vàng giải thích.
“Á…” Hoắc Thanh Lăng nhìn chiếc túi của mình bị kéo ra, kiểm tra thấy không mất gì mới hiểu vì sao vị tiểu thư này lại làm như vậy, mặt nhìn Cố Chiêu Ninh có vẻ hối lỗi: “Thật cảm ơn cô, tôi tên là Hoắc Thanh Lăng, còn cô?” Cô hào phóng vươn tay muốn làm quen với Cố Chiêu Ninh.
Cố Chiêu Ninh nhìn đồng hồ, đã sắp đến giờ, cô lịch sự bắt tay Hoắc Thanh Lăng cười nói: “Cố Chiêu Ninh… Tôi không còn thời gian, đi trước nhé” Cô gật đầu với Hoắc Thanh Lăng, sau đó ra xếp hàng soát vé.
Hoắc Thanh Lăng có cảm giác cái tên này sao quen thuộc, như đã nghe thấy ở đâu, nhưng cũng không muốn đứng dậy, cau mày liếc nhìn bóng lưng Cố Chiêu Ninh, nghĩ mãi không ra cô lại lầ