Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Tác giả: Cổ Nại

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341417

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1417 lượt.

n nữa nhét ống nghe vào tai chuẩn bị ngồi lại chỗ cũ chờ hai người kia quay lại. Cô đột nhiên nghĩ được điều gì, vội vàng dừng bước, quay đầu lại thấy Cố Chiêu Ninh đang giơ vé ra, tình thế cấp bách, cô cũng chẳng quan tâm hình tượng, sải bước xông lên tóm lấy Cố Chiêu Ninh thở hổn hển: “Chị không đi được, chị dâu! Chị không thể đi!” Cô ra sức kéo Cố Chiêu Ninh ra ngoài.
Cố Chiêu Ninh nhìn lại cô nhóc này, cái gì mà chị dâu? Trời ạ, không cần như vậy chứ, cô chỉ là tốt bụng giúp đỡ cô ấy một chút, tại sao lại muốn gây phiền phức cho cô. Máy bay đã sắp cất cánh rồi!
“Tiểu thư tiểu thư, cô bỏ tay ra, tôi không có thời gian, chắc cô nhận nhầm người rồi.”
Hoắc Thanh Lăng vừa rồi đã bất chấp như vậy, sứng sốt giữ chặt Cố Chiêu Ninh không buông tay, Cố Chiêu Ninh thấy đằng sau còn mấy người xếp hàng, vì vậy đứng ra bên cạnh để cho họ soát vé trước.
Hoắc Thanh Lăng cũng căng thẳng đến mức toát mồ hôi, Hoắc Thương Châu với Lôi Ảnh đi đâu rồi? Chẳng phải bọn họ đang tìm chị dâu sao, nếu không thì sao anh lại gấp gáp như thế, đang liều mạng giữ Cố Chiêu Ninh, cô thoáng thấy bóng dáng hai người vẫn đang tìm kiếm xung quanh, lần này cô nôn nóng, cất giọng thiếu chút nữa ngang loa phát thanh: “Anh trai!!! Chị dâu ở đây!!!”
Tiếng gọi này thu hút Hoắc Thương Châu và Lôi Ảnh, những người khác thì kinh ngạc nhìn cô, một con nhóc có cái giọng kinh khủng như thế, quả là có tiền đồ.
Hoắc Thương Châu nhìn về hướng có tiếng gọi, thấy Cố Chiêu Ninh đang bị Hoắc Thanh Lăng giữ lại, trong nháy máy anh thấy thực sự may mắn vì đã mang cô tới, con nhóc này vẫn có chỗ dùng được.
Một câu anh, một câu chị dâu, Cố Chiêu Ninh hoàn toàn bối rối, nhưng khi nhìn thấy Hoắc Thương Châu và Lôi Ảnh, cô mới hiểu được, cô nhóc này hình như lúc nãy giới thiệu mình là Hoắc Thanh Lăng, Hoắc … Hoắc Thương Châu lúc nào thì có em gái, sao cô lại không biết. Thấy việc có vẻ không ổn, Hoắc Thương Châu mỗi lúc một đến gần, Cố Chiêu Ninh nhân lúc Hoắc Thanh Lăng sơ hở, rút vội tay về đi đến cửa soát vé.
“Cố Chiêu Ninh! Em đứng lại đó cho anh!” Hoắc Thương Châu gọi, anh nhảy một bước kéo Cố Chiêu Ninh, hung hăng kèm ý trừng phạt cắn lên môi cô, Hoắc Thanh Lăng đứng cạnh lè lưỡi.
Từ trừng phạt gặm cắn biến thành nụ hôn dịu dàng triền miên, đến khi cô bé trong ngực dần thôi giãy giụa Hoắc Thương Châu mới lưu luyến đẩy cô ra, âu yếm nói: “Tại sao phải đi? Chẳng lẽ em không muốn nhìn thấy anh nữa?” Hoắc Thương Châu không hiểu, tại sao cô đột nhiên nói đi là đi luôn, có chuyện gì đã xảy ra anh cũng không biết, nhưng có thể đoán được tám chin phần.
“Hoắc Thương Châu! Anh thả tôi ra có được không? Bất kể trước đây tôi đã làm gì sai với anh, nhưng bây giờ tôi đã đầy mình thương tích rồi, sao anh còn chưa chịu tha cho tôi, tôi rốt cuộc đã làm gì có lỗi với anh?” Cố Chiêu Ninh lắc đầu, mặt đầy tổn thương nhìn Hoắc Thương Châu mở miệng cầu xin, tại sao cô lại thấy bộ dạng của anh luôn tỏ ra là yêu thương cô, nếu vậy, chiêc đĩa kia phải giải thích thế nào?
“Không được! Anh sẽ không tha cho em! Anh không biết rốt cuộc có chuyện gì, nhưng em phải tin tưởng anh, cho anh thời gian, anh sẽ xử lý” Hoắc Thương Châu lại cho là cô phát tâm lương thiện, muốn chúc phúc cho anh và Thiên Mộng Tuyết.
Hoắc Thanh Lăng nghe những lời này thấy rất mù mờ, cô yên lặng đến bên cạnh Lôi Ảnh nhỏ giọng hỏi: “Chị dâu với anh trai làm sao thế?”
Lôi Ảnh không biết trả lời thế nào, hắng giọng nói với cô: “Tiểu thư, tôi đưa cô về trước”
Hoắc Thanh Lăng vừa nghe Lôi Ảnh muốn đưa mình về, tạm thời bỏ Hoắc Thương Châu sang một bên, cô muốn gặp Lôi Ảnh lâu lắm rồi, lúc này chính là cơ hội tốt, vì vậy không suy nghĩ gì cô gật đầu đi theo Lôi Ảnh ra ngoài.
Hoắc Thương Châu buông cánh tay Cố Chiêu Ninh, cầm vé máy bay của cô xé nát, nắm bả vai cô: “Cùng anh trở về, anh nghĩ giữa chúng ta có hiểu lầm, chờ giải quyết xong, em muốn đi cũng chưa muộn.”
Lời nói của anh thức tỉnh Cố Chiêu Ninh, trước đến giờ cô chỉ nghe Hứa Cần Dương nói, nghe Thiên Mộng Tuyết nói, nhưng lại chỉ có lời của Hoắc Thương Châu là không nghe, thế thì chuyện có phải thật như thế không, hay giống như anh nói chỉ là hiểu lầm? Suy nghĩ một chút, cô im lặng gật đầu, theo Hoắc Thương Châu đi ra.






Bị Hoắc Thương Châu cứng rắng lôi về Hoắc trạch, những cảnh quen thuộc rơi vào tầm mắt Cố Chiêu Ninh, lúc đầu cô kinh ngạc, nghĩ vì sao anh muốn đưa cô tới đây, nhưng cô chưa kịp mở miệng đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc từ trên cầu thang đi xuống.
Thiên Mộng Tuyết nhìn thấy cô cũng ngẩn ra, sau đó miễn cưỡng nở một nụ cười đi xuống, Cố Chiêu Ninh có thể thấy rõ cô ta không muốn nhìn thấy mình, nhưng không phải là cô muốn tới mà vì Hoắc Thương Châu không cho cô chút thời gian nào để tiêu hóa việc này, đang lúc không khí càng lúc càng lúng túng, Hoắc Thương Châu đặt tay lên eo cô, căng thẳng nói.
“Mộng Tuyết, mọi việc chắc không cần tôi phải nói lại lần nữa chứ?” Hoắc Thương Châu lạnh lùng nhìn cô ta, lúc này đối với cô ng