Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Tác giả: Cổ Nại

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341471

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1471 lượt.

h lúng nói một câu khiến Lôi Ảnh không thể im lặng, anh đi tới bên cạnh ghé vào anh Hoắc Thương Châu thì thầm. Những lời này khiến Hoắc Thương Châu chần chừ nhìn anh, anh gật đầu lại.
“Đừng nói cho ai biết, mình tôi biết là được rồi” Nói xong, anh vò hóa đơn điên thoại ném vào thùng rác, sau đó đứng dậy ra khỏi phòng làm việc.
“Chủ tịch, cục quy hoạch gửi thông báo tới, thứ 7 tuần sau tổ chức đấu thầu, anh nhất định phải tham gia” Thư ký vừa định vào phòng Hoắc Thương Châu thì thấy anh mở cửa đi ra, cô vội vàng cầm tập văn kiện và bút cho Hoắc Thương Châu khẩn cấp nhờ anh ký tên.
Hoắc Thương Châu không có biểu cảm gì, nhận lấy bút, rồng bay phượng múa ký tên sau đó đưa lại cho thư ký: “Tôi biết rồi, thông báo cho các phòng chuẩn bị sẵn sàng, lần đấu thầu này không được thất bại”
“Vâng” Thư ký nhận lấy văn kiện, sau đó trở lại vị trí bắt đầu truyền lệnh chủ tịch.
“Thiếu gia, có vẻ lần này Hứa Thị cũng tham gia đấu thầu, anh cảm thấy…” Vào thang máy, Lôi Ảnh băn khoăn hỏi.
“Không phải lo lắng, chỉ cần tôi muốn có, không ai có thể tranh giành”. Một lời như đinh đóng cột, anh chính là như vậy, trong cái xã hội cá lớn nuốt cá bé này, có thể đi được đến ngày hôm nay, đứng ở vị trí này, có thể nói, anh căn bản không có đối thủ, có một số việc anh không muốn làm, nhưng một khi anh đã để mắt tới, đối thủ sẽ chết thảm.
Điều này, Hứa Cần Dương cũng biết rõ.
Hứa Cần Dương ngồi trong phòng làm việc, nhìn công văn mời đấu thầu, giao phó cho các phòng chuẩn bị còn anh hơi bất an ngồi trên ghế hút thuốc.
5 năm một lần cục hoạch định quốc gia kêu gọi đầu tư, đây không phải vì tiền mà tham gia, chủ yếu là mua danh, lần trước, bị Hoắc Thương Châu chiếm đoạt, lần này không thể thua tiếp, sau 5 năm phát triển, Hứa Cần Dương hiện tại hoàn toàn đủ năng lực chống lại Hoắc Thương Châu nhưng trong lòng vẫn còn nghi ngại, dập tắt điếu thuốc, anh nhấc điện thoại lên.
“Tôi muốn gặp cô, chỗ cũ” Cúp điện thoại, Hứa Cần Dương lười biếng tựa vào ghế salon, khóe miệng tạo thành một nụ cười bí hiểm.
Trong căn phòng mờ tối, Thiên Mộng Tuyết nghe điện thoại xong lập tức chạy tới, cô vừa vào cửa liền nhìn thấy Hứa Cần Dương vẫn như mọi ngày ngồi trên ghế salon đang cười nhìn mình.
“Tìm tôi có chuyện gì, nói nhanh đi, tôi không có thời gian ở cùng với anh”. Thiên Mộng Tuyết vứt túi lên giường, khoanh tay trước ngực đứng cách ghế salon không xa nói với Hứa Cần Dương.
“Chậc chậc, chưa gì đã muốn phủi sạch quan hệ với tôi rồi sao? Thiên Mộng Tuyết, cô là ả đàn bà không có lý trí.” Hứa Cần Dương đứng lên, đôi tay nhét vào túi quần, đùa cợt với Thiên Mộng Tuyết.
“Có nói hay không? Tôi có lý trí hay không khỏi cần anh nhắc nhở, quan hệ của cúng ta là đôi bên cùng có lợi thôi, thế nào? Chẳng lẽ anh không bỏ được tôi? Hơn nữa… anh nghĩ tôi thế nào?” Thiên Mộng Tuyến đưa ngón tay ngọc ngà cởi 2 cúc áo ngực của Hứa Cần Dương để lộ ra bộ ngực kiện tráng hoàn mỹ, đưa tình khiêu khích anh.
“Những lời này tôi nên hỏi cô mới đúng chứ? Cô đang ở đây… câu kéo tôi à?” Hứa Cần Dương tóm tay Thiên Mộng Tuyết, tay kia đột nhiên ôm ngang eo, kéo cô lại sát mình, cười xấu xa với cô.
Thiên Mộng Tuyết biết mình không phải là đối thủ của Hứa Cần Dương, vì vậy giễu cợt cười, khẽ đẩy anh ra hỏi: “Nói đi, tôi biết anh hôm nay tìm tôi không phải vì chuyện ‘này’.
“Cô nói không sai, vẫn còn có đầu óc.” Hứa Cần Dương cười cợt nhả, lùi về sau ngồi trên ghế salon, cầm ly rượu đỏ sóng sánh uống một hớp rồi nhìn Thiên Mộng Tuyết nói: “Giúp tôi một việc”
“Giúp anh một việc?” Thiên Mộng Tuyết nghi ngờ lỗ tai mình có vấn đề, Hứa Cần Dương và Hoắc Thương Châu là hai kẻ đối đầu, chuyện này ai cũng biết, ban đầu Hứa Cần Dương tìm được cô, chỉ cho cô thấy Hoắc Thương Châu và Cố Chiêu Ninh ở cùng nhau, bị choáng váng đầu óc nên mới làm ra chuyện như vậy, lúc này, Hứa Cần Dương lại đương nhiên nhờ cô giúp anh làm việc, đầu óc anh ta bị hỏng rồi sao? Cô vẫn còn là người của Hoắc Thương Châu.
“Dĩ nhiên, có cần thiết phải kinh ngạc đến thế không?” Hứa Cần Dương nhún nhún vai, mặt không hề để ý, nhàn nhã nói.
“Chuyện gì?” Thiên Mộng Tuyết hỏi, vẻ mặt khinh thường ngồi xuống chỗ trống bên cạnh anh.
“Copy lại đề án đấu thầu của Hoắc Thương Châu cho tôi”. Anh làm việc cũng không thích lề mề, cũng không thích đánh một trận hòa, anh có đầy đủ khả năng khiến Thiên Mộng Tuyết đồng ý làm thay anh chuyện này.
Thiên Mộng Tuyết nghe xong quả nhiên giật mình nhảy dựng: “Anh điên rồi! Đừng có mơ! Tôi không giúp được anh chuyện này” Thiên Mộng Tuyết nhìn vẻ tự tin của hắn trong lòng sợ hãi, người đàn ông này quá kinh khủng, cô đã làm những gì lại đi chọc vào Hứa Cần Dương.
“Hô? Là tôi mơ sao? Vậy tốt thôi, cô không làm, tôi cũng không miễn cưỡng.”
Hứa Cần Dương có thể thoải mái bỏ qua cô như vậy khiên cô bất an, nghi hoặc nhìn Hứa Cần Dương, cô nói: “Chỉ đơn giản thế thôi sao?”
“Ha ha, cô thật thông minh, làm sao bây giờ? Tôi hình như không bỏ được cô rồi.” Hứa Cần Dương kéo tay Thiên Mộng Tuyết, lôi cô ngồi lên đùi mình, sờ điều khiể