XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Tác giả: Cổ Nại

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341465

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1465 lượt.

n trên ghế salon, ấn về phía TV: “Xem cái này chút nhé” Anh quay đầu Thiên Mộng Tuyết đang nhìn ra chỗ khác về phía TV.
Trong màn hình TV, một cảnh tượng không chịu nổi, còn có tiếng rên rỉ của cô, cô đau nhói, sớm đã nghĩ Hứa Cần Dương không phải dạng vừa, nhưng không nghĩ được hắn lại ghi lại toàn bộ những cảnh giường chiếu của bọn họ.
“Tắt đi” Cô không muốn nhìn nữa, cả thân người run rẩy vì sợ, cuối cùng cô đã tự phá hủy bản thân, phá hủy thân thể cũng phá luôn cả danh dự của mình.
Lúc này, cô có lựa chọn thế nào thì Hứa Cần Dương cũng sẽ khiến cô tan xương nát thịt.
“Thật ra thì… rất đẹp mắt, cô không thấy thế sao? Cô biểu diễn khá lắm, Hoắc Thương Châu mà nhìn thấy chắc chắn sẽ thích.” Lời uy hiếp của hắn trần trụi, cô không còn sự lựa chọn nào khác, bằng không cuốn băng này sẽ lập tức xuất hiện trước mặt Hoắc Thương Châu.
Cô làm được không? Đôi tay run rẩy bóp chặt, khớp xương trắng bệch, móng tay bặp vào thịt đau nhói. Sắc mặt Thiên Mộng Tuyết trở nên trắng bệch, môi run run đáp ứng: “Tôi đồng ý! Nhưng… anh phải đưa toàn bộ đống băng đĩa này cho tôi.”
Cô không tự cướp đoạt, vì cô biết, nếu Hứa Cần Dương cho cô xem cái này, nghĩa là hắn đã sao ra một bản, cô bắt mình tỉnh táo để đàm phán với hắn.
Hứa Cần Dương có được điều mình muốn vỗ vỗ vào má Thiên Mộng Tuyết: “Thế này mới ngoan. Thật ra thì… Hoắc Thương Châu vẫn luôn không thèm sờ đến cô phải không? Bởi vì… Cô rất chặt?” Những lời khó nghe vang bên tai Thiên Mộng Tuyết, cô trừng mắt trước tên khốn kiếp, cô hận không thể bóp chết hắn ngay lập tức.
“Tôi quả nhiên đoán không sai, chậc chậc, tốt lắm, cho cô 5 ngày, đủ chứ?” Hứa Cần Dương cười cợt, khẽ đẩy Thiên Mộng Tuyết, hắn xoa xoa mông cô rồi bắt đầu trượt xuống.
Sỉ nhục! Hưng phấn! Hai loại cảm giác mâu thuẫn ập vào đầu Thiên Mộng Tuyết, Hứa Cần Dương đang khiêu khích cô, cô có cảm giác đôi tay không an phận của hắn cách một lớp tất mỏng đang kích động phần nhạy cảm của mình.
“Chậc chậc, quả nhiên là 騒, nhìn xem,nước nhiều thế này.” Hắn rút tay ra, nhẫn tâm đẩy ngã Thiên Mộng Tuyết trên ghế salon, tiếp tục nhào tới.
Không có tiếng phản đối, thân thể cứng nhắc của cô lần nữa tiếp nhận thân thể cường tráng của Hứa Cần Dương, lần này cũng không khác gì lần trước, hắn không hề thương tiếc chiếm đoạt, nhưng khác ở chỗ cô không có cảm giác tổn thương mà lại thấy thỏa mãn mãnh liệt.
Cổ họng Hứa Cần Dương giật giật, động tác vẫn không ngừng, hắn ngẩng đầu, con mắt khát máu nhìn Thiên Mộng Tuyết: “Nói đi, người cô yêu là tôi! Không phải Hoắc Thương Châu”.
Thiên Mộng Tuyết biết, Hứa Cần Dương lại xem cô như Cố Chiêu Ninh, tại sao! Tại sao tất cả đàn ông đều vây quanh Cố Chiêu Ninh, tại sao cô đều phải đóng vai kẻ thay thế.
Cô lắc đầu, cắn chặt môi không cho phép mình phát ra bất kỳ âm thanh nào, nhưng cô càng như vậy, Hứa Cần Dương càng hành hạ cô, hắn dừng động tác, nhẹ nhàng hời hợt cọ xát ở một nơi nào đó.
Thiên Mộng Tuyết là một người sinh lý bình thường, cảm giác đột nhiên bị rút ra khiến cô khó xử, cô giãy giụa cơ thể, cố gắng để tiếp tục cái cảm giác hừng hực ấy, nhưng Hứa Cần Dương cố tình không để cô được như ý, hắn vẫn hung hăng nhìn cô bằng ánh mắt say mê: “Nói mau! Nếu không, tôi hành hạ cô đến chết”. Vừa nói hắn vừa cầm một ly rượu đỏ trên khay tưới lên người cô.
Bị lạnh đột ngột, Thiên Mộng Tuyết kêu a lên một tiếng, cảm giác lạnh vừa có thể hóa giải vừa khiến cô đau khổ.
“Đừng”. Thiên Mộng Tuyết cảm thấy đầu lưỡi mềm mại liếm trên cơ thể khiến cô co quắp, hắn cố ý, hắn muốn dùng cách này hành hạ cô, để cô phải thừa nhận mình chính là kẻ buông thả.
“Đừng? Vậy cầu xin tôi…!Mau!” Hứa Cần Dương nói xong tiếp tục liếm trên người cô, từng chỗ, từng chỗ thưởng thức hương vị rượu đỏ.
“Đừng! Đừng! Anh thả tôi ra đi! Hứa Cần Dương! Đừng đối xử với tôi như vậy.” Thiên Mộng Tuyết không cách nào nói lời trái với lương tâm, bởi vì Hứa Cần Dương xem cô như Cố Chiêu Ninh, điều này khiến cô càng nhục nhã, cô không cần, không muốn làm vật thay thế đi cầu xin Hứa Cần Dương.
Liếc nhìn người đàn bà vẫn còn mạnh miệng, Hứa Cần Dương tiến đến bông hồng sung mãn phía trên, nụ hoa chớm nở kia đã sớm chờ đợi hắn tới hái. Hắn hé miệng, đớp xuống mãnh liệt không hề báo trước khiến cơ thể Thiên Mộng Tuyết khẽ run lên.
“Tôi yêu anh! Tôi yêu anh! Anh đừng hành hạ tôi”. Thiên Mộng Tuyết đã rơi vào tay giặc, cô bỏ qua cả sự kiêu ngạo cuối cùng, cố nén sự chua xót, rơi nước mắt lên tiếng.
Hứa Cần Dương buông cô ra, nhìn bộ dạng điềm đạm đáng yêu của Thiên Mộng Tuyết, lòng hắn không có lấy một chút thương hại, hắn không lau nước mắt cho cô, vẫn nhìn cô chằm chằm, hung hăng chiếm đoạt.
“Nói đi! Cô sẽ rời bỏ hắn! Sẽ đến bên tôi”. Hắn lại dùng sức một lần nữa, con mắt như sói trừng mắt nhìn cô, lúc này hắn không thấy Thiên Mộng Tuyết, mà là Cố Chiêu Ninh.
“Á! Đừng đừng” Thân thể đau đớn như tê liệt khiến Thiên Mộng Tuyết toát mồ hôi hột, cô không chịu nổi, Hứa Cần Dương đã nổi điên rồi, hắn thật đáng sợ, cô lắc lư cái đầu, mái tóc như thác nước xòa trên mặt