Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Tác giả: Cổ Nại

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341467

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1467 lượt.

ô vớ chạy đến công ty anh, thế khác gì tự chui đầu vào rọ?
5 ngày đã sắp hết 1 nửa, cô có thể tưởng tượng được 5 ngày sau cái đĩa kia xuất hiện trước mặt Hoắc Thương Châu thì cô sẽ chết thảm đến thế nào.
Đang lúc cực kỳ gấp gáp, không biết nên làm thế nào, Hoắc Thương Châu đột nhiên xuất hiện, hơn nữa… anh còn làm việc ở nhà, chuyên trước giờ chưa từng thấy. Cô phát hiện, hôm nay, Lôi Ảnh không ngừng ra vào thư phòng của Hoắc Thương Châu, hơn nữa tay cầm một túi giấy màu vàng, trông dáng vẻ rất cẩn thận, cô len lén đến cửa, áp sát tai nghe ngóng.
“Thiếu gia, hồ sơ đã được chỉnh sửa hoàn chỉnh, các phòng đều đã nộp lại.” Thiên Mộng Tuyết nghe được câu nói của Lôi Ảnh, mặc dù rất nhỏ, nhưng vì cả căn phòng đều yên tĩnh, cho nên cô vẫn nghe được, câu nói này khiến cô vừa mừng vừa sợ.
Sau đó, là giọng Hoắc Thương Châu …
Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Rốt cuộc làm sao thì mới tách được bọn họ ra, làm sao mà sờ được vào cái đề án kia?
Đột nhiên, cô nghĩ tới Cố Chiêu Ninh, lợi dụng cô ta để kéo Hoắc Thương Châu ra ngoài có lẽ là một cách không tệ. Nhưng mà, lấy lý do gì đây? Ngộ nhỡ bị Hoắc Thương Châu phát hiện, như vậy… cô sẽ bị bại lộ.
Trong hành lang truyền đến tiếng bước chân, Thiên Mộng Tuyết nhìn về phía cửa, là bọn họ. Trễ thế này, họ đi làm gì? Thiên Mộng Tuyết vội vàng chạy ra mở cửa, đúng lúc Hoắc Thương Châu và Lôi Ảnh đi qua.
Cô biết mình đang rất vội vàng, vì vậy tự trấn an mình, miễn cưỡng nở một nụ cười: “Đã muộn thế này, anh đi đâu?” Cô đang hỏi Hoắc Thương Châu, đồng thời nhìn trong tay hai người đều không cầm gì cả, cô biết bộ văn kiện kia vẫn còn ở chỗ cũ.
“Bọn anh ra ngoài có chút việc, chắc muộn mới về, em cứ nghỉ ngơi đi, không phải chờ anh.” Hoắc Thương Châu thản nhiên nói, mắt không thấy một tia ý tứ nào.
“Vâng…” Đây chính là một cơ hội tốt, Thiên Mộng Tuyết không hỏi gì nữa, rất muộn mới về? Như vậy, cô có thời gian để lấy bộ đề án kia.
Lúc hai người xuống cầu thang, Thiên Mộng Tuyết trở lại phòng ngủ, nằm trên ban công, theo dõi xe của Hoắc Thương Châu đi xa dần, cho đến khi không nhìn thấy mới cuống quýt chạy ra khỏi phòng ngủ, đi vào phòng Hoắc Thương Châu.
Cửa… quả nhiên lại quên khóa, Thiên Mộng Tuyết kinh ngạc, chẳng lẽ ông trời lại thương tình cô, cho cô cơ hội tốt như thế này.
Giờ phút này, cô mang tâm lý phản bội ném sau lưng, chỉ còn lại những lời uy hiếp của Hứa Cần Dương, cô không để hắn có cơ hội này, Hoắc Thương Châu có nhiều tiền rồi, quyền thế cũng có rồi, lần này có thất bại cũng không tổn thất gì nhiều, cô tự an ủi trong lòng, như thể chỉ có cách đó mới đen cảm giác tội lỗi chôn vùi đi.
Run rẩy đến trước bàn đọc sách của Hoắc Thương Châu, mặc dù biết bọn họ đã đi rồi, nhưng vì có tật giật mình cô vẫn nghe thấy tiếng tim mình đập loạn xạ, cô lo lắng đến nỗi mồ hôi tay ướt nhẹp, sắp thở không ra hơi.
Cô hít một hơi thật sau, nhìn chiếc ngăn kéo, chậm rãi đưa tay phải run run ra, lúc chạm vào ngăn kéo lạnh như băng, cô sợ tới mức rụt tay lại, cô không nên làm thế! Không được! Đó là người đàn ông cô yêu nhất, sao lại có thể phản bội lại Hoắc Thương Châu. Ở thời khắc mấu chốt, cô dường như nhớ đến những thứ này, trong lòng căng thẳng, do dự.
Nhưng mà… so với việc được ở bên cạnh Hoắc Thương Châu, những thứ này có đáng gì đâu? Phải nhớ rằng, một khi cô không đưa cho Hứa Cần Dương thứ hắn muốn, thì kết quả của cô sẽ bi thảm thế nào cô biết, ngay cả ánh mắt khinh thường cùng những lời nói kinh tởm của Hoắc Thương Châu cô cũng tưởng tượng được ra.
Vì vậy… Cô lại lần nữa vươn tay, càng thêm run rẩy, lần nữa chạm vào tay cầm, từ từ kéo ra, như không muốn nghe thấy âm thanh nào cả. Cho đến khi… nhìn thấy túi hồ sơ màu vàng.
Không còn sự do dự hòa hoãn, lúc này động tác của cô rất nhanh, run rẩy lấy đống hồ sơ, mở ra, chụp lại, sau đó đút lại tử tế, thả vào ngăn kéo.
Vội vàng nắm chặt điện thoại, cô tắt điện thư phòng, đóng cánh cửa tội ác này lại.
Tất cả những hành động này, không lọt khỏi ánh mắt của một người, không ai khác là … Hoắc Thương Châu.
“Thật sự là cô”. Hoắc Thương Châu tự lẩm bẩm, giọng bất lực, lông mày nhíu chặt, hai tay đan nhau đặt trên khóe miệng, mắt thoáng hiện một tia hung dữ.
Quả nhiên anh đã đoán không sai…
Đêm qua, sau khi pht hiện thì phòng bị xo trộn, anh nghĩ nửa ngày cũng khng hiểu Thin Mộng Tuyết muốn tm cái g.
Nhưng buổi sng đến công ty, thy cục giấy bị anh vò nt ném trong sọt rác, một ý nghĩ đng sợ hiện lên trong đầu.
“Chủ tịch! Sao anh biết đ lad Thin tiểu th?” Lai Ảnh sau khi chứng kiến, kinh ngạc nhn Hoắc Thơng Châu. Anh vn không th lý giải vì sao Hoc Thương Chu tự nhiên gọi anh v Hoắc trạch, sau đ lại đem giấy tờ quan trọng nh vậy đi trong nh, chẳng lẽ lad… anh đã sm biết? Tất cả chẳng qua l có ý lm vậy?
“Anh có nh ham anh ni cho tới việc đ không?” Ngy mà Li Ảnh đưaa ha đơn điện thoại cho anh, Lai Ảnh còn ghé tai ni một câu khiến anh nghi ngờ, cũng khng phải vơ tờ ha đơn.
Sáng nay, nhn thấy tập hồ sơ, anh đột nhin nghĩ đến câu ni của Lai Ảnh: “Ti thấy Thin Tiểu Th