Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Tác giả: Cổ Nại

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341427

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1427 lượt.

cô đã hoàn toàn tin, bọn họ đã có con, ha ha ha… Mình vẫn như kẻ ngu, Cố Chiêu Ninh cố nén nước mắt, trả lại giấy xét nghiệm cho Thiên Mộng Tuyết, cười gượng: “Chúc mừng cô”
Một cơn gió thổi qua, cô thấy mình như sắp chết, mầm sống kia vẫn còn là giọt máu.
“Cảm ơn… Tôi muốn nói… Cô có thể rời xa Hoắc Thương Châu, chúc phúc cho chúng tôi được không.” Thiên Mộng Tuyết nhận lại tờ giấy xét nghiệm, nhìn Cố Chiêu Ninh bằng một ánh mắt cầu xin.
Cố Chiêu Ninh không hiểu Thiên Mộng Tuyết rốt cuộc là có ý gì, người Hoắc Thương Châu luôn yêu chẳng phải là cô ta hay sao? Tại sao cô ta lại còn phải đi cầu xin mình, thật nực cười. Hay là cảm thấy cô lúc này vẫn chưa đủ thảm hại, muốn bồi thêm một ít?
“Cô không cần phải cầu xin tôi, các người cứ ở bên nhau, để tôi đi! Xem như tôi cầu xin cô.” Cố Chiêu Ninh không hề chớp mắt, khuôn mặt vô cảm.
Những lời này khiến Thiên Mộng Tuyết bối rối, chuyện gì đang xảy ra?
“Thiên tiểu thư, những gì cần nói tôi đã nói rồi, các người có cần phải diễn kịch kẻ hát người khen hay trước mặt tôi không, tôi không biết mục đích của các người là gì, nhưng các người thắng rồi, đã đạt được mục đích rồi, cầu xin các người sau này đừng tới làm phiền tôi nữa, chuyện tình của các người không có nửa xu quan hệ với tôi, tha cho tôi được không?” Nói xong, Cố Chiêu Ninh cũng không nhịn được nữa, nước mắt tràn ra, cô giữ lại chút tự trọng cuối cùng cho mình, đàng hoàng quay mặt bước đi.
Rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Thiên Mộng Tuyết không hiểu nổi, một câu cũng nghe không hiểu, tại sao đột nhiên cô ta lại nói như vậy, rốt cuộc là như thế nào?
Cố Chiêu Ninh cũng không biết mình về nhà bằng cách nào, vừa vào tới cửa Hoắc Thương Châu gọi điện tới, cô kiên quyết không nhấc máy, điện thoại lại lần nữa đổ chuông, Cố Chiêu Ninh giận giữ ném điện thoại vào góc tường, vỡ tan.
Tới lúc này cô mới hiểu rõ, ngay từ đầu cô chẳng qua cũng chỉ là vật thay thế, mọi biểu hiện của Hoắc Thương Châu với cô chẳng qua là ngụy trang. Khi thực tế từng ly từng tý chạy qua trước mắt, cô không thể nào tiếp tục bình tĩnh, cô sắp điên rồi, cô muốn đi khỏi đây! Vĩnh viễn không muốn trở lại nữa.






Sáng sớm Hoắc Thương Châu đã chạy tới bệnh viện, nhưng đẩy cửa phòng bệnh đã thấy không còn ai, con bé đáng chết kia! Nói đi là đi!
Hoắc Thương Châu đấm một phát vào cửa, lọt vào mắt một nữ y tá, cô hắng giọng sau lưng anh: “Tiên sinh… Đây là của công, xin anh đừng vô cớ phá hỏng”
Hoắc Thương Châu vốn đã tức giận, lại có kẻ chọc tức, anh điên tiết quay người nhìn cô y tá, chỉ cái nhìn này đã khiến cô ta giật mình.
“Anh?...” Hoắc Thanh Lăng thấy Hoắc Thương Châu, vui vẻ nhảy lên 3 thước, ôm ghì lấy anh.
“Lăng nhi? Em… sao lại ở đây?” Hoắc Thương Châu kinh hãi, mặt đầy vẻ khó tin đẩy cô nhóc này ra.
Anh khẳng định, nếu hai cô nàng này gặp nhau, nhất định sẽ thành một phe, kẻ hay bắt bẻ người khác Hoắc Thanh Lăng chắc chắn sẽ thích Cố Chiêu Ninh.
“Em cứ nghỉ ngơi cho khỏe xong anh sẽ dẫn em đi gặp cô ấy.” Hoắc Thương Châu lúc này không thể đưa cô đi gặp Cố Chiêu Ninh, phải chờ giải quyết xong mọi chuyện mới được, cho nên đành dùng kế hoãn bình.
“Nhớ nhé… Được rồi, thực sự em cũng mệt quá, nếu không… em đến chỗ anh ở nhé.”
“Không được”
“À, anh trai, anh không phải yêu quý em à?” Hoắc Thanh Lăng thấy Hoắc Thương Châu không thèm nghĩ ngợi đã phản đối tức giận chu miệng làm nũng.
Hoắc Thương Châu vừa rồi theo bản năng cự tuyệt, không phải anh không muốn cho cô ở nhờ, chỉ có điều cô đến đó sẽ gặp Thiên Mộng Tuyết, một khi gặp rồi thì mọi chuyện sẽ hỏng bét, anh vẫn nhớ rõ năm đó anh và Thiên Mộng Tuyết ở với nhau, con nhóc này vừa nhìn thấy cô đã núp sau lưng anh, mặc dù lúc đó Thiên Mộng Tuyết rất khéo chiều lòng người, nhưng Hoắc Thanh Lăng đơn giản là không thích cô.
Khi đó Hoắc Thanh Lăng mới 12 tuổi, vẫn còn trẻ con, bây giờ mới thấy anh đúng là không nhìn xa bằng cô nhóc này, bởi vì Thiên Mộng Tuyết bây giờ quả thật là đáng sợ.
“Được rồi, thật ra em cũng biết thừa…, anh chỉ muốn thế giới ngọt ngào chỉ có hai người, há há! Em đùa thôi, em có chỗ ở rồi.” Hoắc Thanh Lăng cười nghịch ngợm, nhướn mày nói với Hoắc Thương Châu.
“Em ở đâu? Có quen không? Có muốn anh…”
“Anh! Đừng coi em là trẻ con nữa! Em đã 22 tuổi rồi! Đã thoát khỏi tuổi vị thành niên! Em ở nhà trọ với một cô y tá nữa, rất ổn, em cũng muốn có cuộc sống riêng của mình, cho nên anh không cần chăm lo quá mức”. Hoắc Thanh Lăng đột nhiên nghiêm túc nói với Hoắc Thương Châu, cô cũng không muốn vừa thoát khỏi tầm mắt của bố mẹ lại bị Hoắc Thương Châu săm soi như trẻ con, cô chỉ muốn tự do.
Xem ra, đứa trẻ này đã lớn thật rồi, đã thích bay nhảy, Hoắc Thương Châu có vẻ đã hiểu vì sao Hoắc Thanh Lăng lại bỏ Anh quốc mà chạy đến đây. Chú anh ở ngoài rất tao nhã lịch lãm, trong công việc kinh doanh cũng rất có danh tiếng, chỉ riêng đối với Hoắc Thanh Lăng lại quản giáo nghiêm ngặt, chỉ cho cô học trường nữ sinh, từ cấp 1 đến đại học đều nhốt cô trong trường,


Snack's 1967